Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 54804 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4123
Có đi không về

❊ ❊ ❊

Ông chủ Vu của hiệu thuốc nhìn Phượng Cửu đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở đó, không nhịn được mà liếc mắt nhìn những vị khách trên tầng hai, trong lòng nghĩ muốn mở miệng hỏi nàng, lại cảm thấy dường như có chút đường đột, nếu không hỏi, cũng chẳng biết nàng định ngồi ở đây bao lâu?

Đang nghĩ ngợi, bèn thấy Phượng Cửu vốn đang nhắm mắt bỗng mở bừng đôi mắt. Nhìn thấy nàng đột nhiên mở mắt, ông chủ Vu đang ngồi cạnh nhìn chằm chằm nàng không khỏi giật mình một cái.

"Cô nương, người của cô đi lâu như vậy mà vẫn chưa trở lại, có phải là không dò la được tin tức gì không?" Ông cẩn thận dè dặt hỏi.

Phượng Cửu nhìn về phía cửa sổ bên ngoài tầng hai, nhìn sắc trời đã tối dần, đáp: "Đúng là có hơi lâu, nhưng mà, cũng sắp đến rồi."

Vừa dứt lời, đã thấy Đỗ Phàm và Lãnh Sương cùng nhau từ tầng một bước lên.

"Chủ tử." Hai người cung kính hành lễ.

"Thế nào?" Phượng Cửu hỏi, đứng dậy phủi phủi tà váy màu đỏ trên người.

"Đã tra ra, người đang ở chợ đen dưới lòng đất." Đỗ Phàm nói. Bởi vì âm thanh không hề hạ thấp, cho nên những người ở tầng hai đều nghe thấy, mà đối với kết quả này họ cũng đã đoán trước, vì vậy cũng không lấy làm lạ.

"Người đã vào chợ đen dưới lòng đất thì không đòi lại được đâu, trừ khi bỏ trọng kim ra mua." Ông chủ Vu nói, nhìn Phượng Cửu và người của nàng rồi lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng.

Phượng Cửu nhướng mày: "Chợ đen dưới lòng đất?" Nghe đến cái tên này, nàng nhớ tới cái chợ đen đầu tiên đã từng giúp đỡ mình lúc mới tới, không khỏi lộ ra một nụ cười, chậm rãi nói: "Ta lại muốn xem rốt cuộc đó là nơi như thế nào? Mà lại dám gọi là chợ đen?"

Nói đoạn, nàng nhìn về phía hai người, bảo: "Dẫn đường đi!" Tiếng nói vừa dứt, nàng liền đi về phía tầng một, bước được hai bước lại dừng chân, ngoái đầu nói với ông chủ Vu: "Ông chủ Vu, hôm nay làm phiền rồi."

Ông chủ Vu bước tới, vừa đi vừa nói: "Để ta tiễn mấy vị một đoạn! Mời." Thế là ông cùng họ xuống lầu. Đến tầng một, nhìn thấy họ sắp rời đi, cuối cùng không nhịn được mà nhắc nhở thêm một câu: "Cô nương, chợ đen dưới lòng đất này không dễ chọc đâu, thật sự không dễ chọc, tốt nhất các người đừng đi, bằng không, e là vào được mà không ra được."

Nghe vậy, Phượng Cửu mỉm cười, đáp: "Đa tạ." Rồi sải bước rời đi.

Khách trên tầng hai cũng theo đó mà xuống dưới, nhìn họ rời đi, một tu sĩ không nhịn được lên tiếng: "Chỉ với ba người này mà muốn tới chợ đen đòi người sao? E là còn chưa vào được cửa chợ đen đã bị băm vằm rồi."

"Ta có một vị thuốc cần phải đi chợ đen mua." Một tu sĩ khác nói, chắp tay với ông chủ Vu và vài người khác: "Mấy vị, ta xin cáo từ trước."

Nhìn thấy tu sĩ đó vội vã rời đi, một người cười nhạt, nói: "Chắc là đang vội đi xem trò vui ấy mà? Chỉ ba người đó thì làm nên trò trống gì? Không chừng chẳng mấy chốc sẽ bị cường giả trong chợ đen diệt sạch."

"Có gì mà xem? Ở chợ đen dưới lòng đất kia, chưa nói đến đám tu sĩ bên dưới, chỉ riêng các trưởng lão quản sự trấn giữ đã có bốn người, ai dám tới đó gây chuyện xem náo nhiệt chứ? Hơn nữa, náo nhiệt của chợ đen dưới lòng đất đâu phải là thứ muốn xem là xem được?"

Một người khác lên tiếng, phất ống tay áo rồi cũng bước đi, vừa đi vừa lắc đầu cảm thán: "Tiếc cho một nữ tử có dung nhan xuất chúng như vậy, e là chuyến này có đi không về."

Phượng Cửu cùng hai người đi về hướng chợ đen dưới lòng đất, tới nơi, Phượng Cửu dừng bước, bảo với Lãnh Sương: "Ngươi tìm cửa sau vào trong, trước tiên tìm ra Phi Phi."

"Vâng." Lãnh Sương đáp một tiếng, một mình rời đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4082
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.