Người phụ nữ có chút buồn bực, cô nhìn quanh một vòng rồi nói: "Có lẽ là về chỗ chủ nhân của nó rồi!"
Không lâu sau khi Phượng Cửu rời đi, theo sắc trời tối dần, cô khôi phục lại hình dáng con người. Cô nhìn cơ thể mình một cái, lại quay đầu liếc nhìn phía sau, suy nghĩ một chút rồi vận khí lướt sâu vào trong rừng, định nhân khoảng thời gian này lấy yêu thú nơi đây làm đối thủ luyện tập để nâng cao thực lực...
Mà ở một bên khác, tại Tiêu Dao Môn, Hoàn Nhan Thiên Hoa đi theo phía sau Quân Tuyệt Thương, nhìn nam tử dáng vẻ phiêu dật như tiên, y phục trắng muốt phía trước, cô mím môi cười.
Mặc dù vết thương của cô đã lành trong khoảng thời gian này, cơ thể và hồn phách cũng đã sớm quy vị, Quân Tuyệt Thương cũng luôn muốn đuổi cô đi, chỉ là, cô lại không muốn rời đi như vậy. Trong bao nhiêu năm qua, hiếm lắm mới gặp được một người đàn ông khiến cô động tâm, nếu không chủ động theo đuổi cho bằng được, thì đâu còn là Hoàn Nhan Thiên Hoa nữa?
Phía trước, Quân Tuyệt Thương đang rảo bước chắp tay sau lưng bỗng dừng lại. Hắn quay đầu nhìn người phụ nữ vẫn luôn đi theo sau mình, khẽ nhíu đôi lông mày tuấn tú: "Cô định đi theo đến bao giờ?"
"Tiêu Dao Quân, chàng cũng quá tuyệt tình rồi, chàng nói xem, hai chúng ta đã có quan hệ như thế này, mà chàng vẫn còn muốn đuổi ta đi? Như vậy thì sau khi ta trở về còn mặt mũi nào mà sống nữa?" Hoàn Nhan Thiên Hoa thở dài một tiếng, đôi lông mày kiều mị mang theo ý tình cùng hờn dỗi nhìn hắn.
"Bản quân cứu cô, cô lại còn muốn ăn vạ bản quân hay sao?" Hắn kìm nén cơn giận trừng mắt nhìn Hoàn Nhan Thiên Hoa, cảm thấy người phụ nữ này cứ hết lần này tới lần khác khiêu khích giới hạn của mình.
Nhìn tia lửa giận hiện lên trong ánh mắt bình tĩnh của người trước mặt, Hoàn Nhan Thiên Hoa che miệng cười quyến rũ: "Tiêu Dao Quân, chàng nói xem, chàng cũng cô đơn lẻ bóng bao nhiêu năm nay rồi, chẳng lẽ bên cạnh không cần tìm một người sao?"
Đôi mắt cô ngậm tình, khóe môi mang ý cười, đôi mắt đẹp đảo một vòng nhìn hắn đầy phong tình: "Hoàn Nhan Thiên Hoa ta bao nhiêu năm qua, cũng chỉ gặp được mỗi Tiêu Dao Quân là người đàn ông khiến ta động tâm, mặc dù chàng có hơi già hơn một chút, nhưng điều này cũng không cản trở việc ta thích chàng."
"Bản quân không có ý gì với cô." Quân Tuyệt Thương lạnh giọng nói.
"Không sao cả! Tục ngữ có câu 'nam truy nữ cách một tòa sơn, nữ truy nam cách một lớp sa', ta có ý với chàng, ta chủ động một chút là được." Cô đi đến trước mặt hắn, hai tay ôm lấy cánh tay hắn, toàn thân dựa sát vào người hắn: "Tiêu Dao Quân, chàng nói xem, có phải không?"
Nhìn người phụ nữ đang dựa sát vào mình, Quân Tuyệt Thương phất tay, cố gắng đẩy cô ra, ai ngờ cô lại càng ôm chặt hơn.
"Buông tay!"
"Không buông."
"Cô!"
Quân Tuyệt Thương từ trước đến nay chưa từng cảm thấy bó tay trước một người phụ nữ nào như vậy. Hắn từng dùng lời lẽ nghiêm khắc với cô, thậm chí từng dùng uy áp để trấn nhiếp, thế nhưng đêm nay người phụ nữ này lại chẳng hề sợ hãi, vẫn cứ bám chặt lấy hắn, khiến hắn không khỏi nảy sinh một tia cảm giác thất bại.
"Tiêu Dao Quân, chàng nói xem, chàng chưa cưới vợ, ta cũng chưa gả chồng, hiện giờ quan hệ hai chúng ta lại như vậy, đệ tử trong Tiêu Dao Môn cũng đều biết chuyện của chúng ta rồi, chàng nói xem, có phải nên cho ta một câu trả lời thỏa đáng không?"
Quân Tuyệt Thương sầm mặt liếc cô một cái: "Cô là cô, ta là ta, hai chúng ta căn bản không có quan hệ gì!"
"Á?" Hoàn Nhan Thiên Hoa kinh ngạc nhìn hắn, một tay khẽ che miệng: "Chúng ta đều đã cùng tắm rồi, mà chàng còn nói chúng ta không có quan hệ? Hóa ra chàng là muốn chiếm tiện nghi rồi không nhận trướng sao?"
"Là ai chiếm tiện nghi của ai, trong lòng cô tự hiểu rõ!" Quân Tuyệt Thương đen mặt nói.
Nghe vậy, Hoàn Nhan Thiên Hoa khẽ cười một tiếng: "Chàng nói xem chàng cũng lớn tuổi rồi, lại nói ta chiếm tiện nghi chàng, ai mà tin chứ?"