Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 51461 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3170
Mồi nhử

❊ ❊ ❊

Thế nhưng, đã qua nhiều ngày như vậy, vẫn không thấy họ trở về, hơn nữa cũng không có tin tức truyền đến, nàng lo lắng không biết liệu họ có gặp phải biến cố gì trên đường trở về hay không?

Thừa dịp màn đêm, nàng liền rời thành trong đêm, ngự kiếm bay vút trong màn đêm. Khi nàng cách Tứ Phương Thành phía sau ngày càng xa, thì chợt cảm nhận được truyền tin ngọc bài trong không gian có động tĩnh.

Lấy ra xem, lại chính là tin tức cầu cứu của Đỗ Phàm. Ngay lập tức, ánh mắt nàng trầm xuống, theo nơi ghi trên ngọc bài mà tăng tốc bay đi, hy vọng có thể nhanh chóng đến được nơi họ đang ở.

Cho dù gặp phải chuyện nghiêm trọng thế nào, Đỗ Phàm và những người khác cũng sẽ không phát tín hiệu cầu cứu, chỉ vì họ cảm thấy, họ là thuộc hạ bên cạnh nàng, nếu đến cả khả năng tự bảo vệ mình cũng không có, thậm chí còn phải cầu cứu chủ tử, thì giữ họ lại để làm gì?

Vì vậy, dù nàng luôn dặn dò rằng nếu gặp phải thời khắc nguy cấp nhất định phải cầu cứu nàng, họ tuy miệng đáp ứng nhưng chưa từng tuân theo. Thế nhưng, lần này lại phát ra tin tức cầu cứu, có thể thấy rõ ràng, tình cảnh hiện tại của họ nguy hiểm đến nhường nào.

Khi nhìn thấy tin tức này, trong đầu nàng hiện lên hai phản ứng: một là họ đang ở tình thế nguy hiểm, mạng treo sợi tóc; hai là họ đã rơi vào tay địch, thậm chí cả tín hiệu cầu cứu cũng rơi vào tay kẻ khác, nhằm dụ nàng tới.

Bất kể là trường hợp nào trong hai điều này, nàng đều nhất định phải đến xem một chút, dù cho đó chỉ là một cái bẫy.

Mà trong một khu rừng rậm, Đỗ Phàm và những người khác đang hôn mê bị nhốt trong một kết giới không thể ra ngoài. Trên người họ máu me be bét, có những vết thương vẫn còn đang rỉ máu, từng người một nằm ngã ở đó không một chút động tĩnh, nếu không phải ngực vẫn còn phập phồng, chắc hẳn sẽ khiến người ta tưởng rằng họ đã là người chết.

Bên ngoài kết giới, một tên hắc y nhân tiến đến trước mặt một trung niên nam tử mặc huyền y trường bào, cung kính bẩm báo: "Phượng Cửu đã ra khỏi thành, người bố trí phục sát đã chuẩn bị sẵn sàng."

"Ừm." Trung niên huyền y nam tử lên tiếng đáp lại, chắp tay sau lưng liếc nhìn những người trong kết giới một cái, nói: "Những kẻ này cứ nhốt ở đây, đừng đụng vào họ. Xung quanh đây ta đã bố trí bẫy rập, chờ Phượng Cửu đến nạp mạng!"

"Tuân lệnh." Hắc y nhân đáp lại, cung kính đứng sang một bên.

"Đi thôi! Nơi này không cần người ở lại canh giữ nữa, theo ta trở về phục mệnh."

"Nghe nói Phượng Cửu kia rất lợi hại, chúng ta làm vậy thật sự có thể giết được nàng ta sao?" Hắc y nhân có chút nghi hoặc hỏi.

"Giết nàng ta? Ha ha, Phượng Cửu kia là Phượng Tinh chuyển thế, muốn giết nàng ta nào có dễ dàng? Lần này cấp trên cũng không hạ tử lệnh bắt buộc phải giết chết nàng ta, chúng ta chỉ cần để nàng ta nếm thử sự lợi hại của chúng ta là được rồi."

Trung niên huyền y nam tử nói xong, nheo mắt lại, rồi dẫn theo hắc y nhân đi về phía trong rừng, thân hình vài lần lướt đi, đã biến mất vào sâu trong rừng.

Trong màn đêm, Phượng Cửu đang ngự kiếm phi hành đột nhiên cảm thấy sau lưng một luồng sát khí lạnh lẽo ập tới, nàng bản năng lách mình tránh né, liền thấy một tia hàn quang lóe lên vụt qua, sát ý lạnh lẽo lan tràn khắp trời đất.

"Kẻ nào!"

Nàng lạnh giọng quát lớn, ánh mắt sắc bén mang theo khí tức nhiếp người quét về phía xung quanh, cuối cùng khóa chặt vào một góc trong bóng tối.

Trong bóng tối đó, thấp thoáng hiện ra mười mấy tên hắc y nhân, trên người chúng tà linh khí tức cuồn cuộn, vậy mà lại vô thanh vô tức không một chút ba động nào mà đã đến được sau lưng nàng.

"Người tiễn ngươi lên đường!"

Đám người đó âm trầm nói, theo thủ thế của một kẻ trong đó vừa động, mười mấy người ùa lên vây công nàng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3073
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.