Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 51392 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3134
Một mình

❊ ❊ ❊

Ngày hôm ấy khi trời chập tối, hiếm thấy Phượng Cửu dừng bước, còn nướng đồ rừng cho họ ăn. Lúc này ba người họ đã đầy mình thương tích, trông vô cùng nhếch nhác.

Mái tóc đen buộc gọn có phần rối bời, thi thoảng có vài sợi tóc rũ xuống, trên đầu còn dính cả lá cây. Bộ y phục xộc xệch nhuốm máu trên người họ, chỗ thì bị cành cây quẹt rách, chỗ thì bị móng vuốt hung thú cào xé. Những vết thương cũ chưa kịp đóng vảy đã chồng thêm vết thương mới, ba người lúc này trông đâu còn dáng vẻ phong thái của những vị công tử hào hoa ngày thường nữa.

“Ta chưa từng mặc y phục bẩn đến thế này bao giờ.” Lâm Thừa Cẩn cười nói, vừa băng bó vết thương trên cánh tay, vừa bảo: “Mới chỉ khoảng hai ngày, mà thương tích trên người đã nhiều đến mức này. Thật sự là sư tôn huấn luyện cũng chưa từng tàn nhẫn tới vậy.”

“Xì!”

Mộc Lăng đụng vào vết thương sau lưng, không kìm được hít một hơi lạnh, nói với Bùi Tử Hiên bên cạnh: “Giúp ta một tay, rắc ít thuốc lên vết thương sau lưng với.”

Bùi Tử Hiên tiếp lấy thuốc giúp hắn xử lý vết thương trên người, rồi nói: “Vết thương này không nông đâu, e là sau này sẽ để lại sẹo đấy.”

“Giữ được cái mạng là tốt rồi, có sẹo thì cứ để nó có sẹo thôi!” Mộc Lăng không để tâm nói, dù sao hắn cũng chẳng phải nữ tử, nên chẳng mấy bận lòng về mấy vết sẹo này.

“Muốn ăn thì tự cắt, ăn xong tranh thủ thời gian nghỉ ngơi cho tốt.” Phượng Cửu nói, sai hai con linh thú đi canh gác xung quanh, còn nàng thì ngồi bên đống lửa ăn thịt nướng.

Ba người xử lý xong vết thương, liền xé một ít thịt nướng ra ăn. Trong màn đêm, mấy người họ ngồi vây quanh, cũng có người tựa vào gốc cây nghỉ ngơi, mãi cho đến tận sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, mấy người đang ngủ say liền bị gọi dậy, tiếp tục lên đường tới đích.

Với thực lực của mấy người bọn họ, việc vượt qua đám hung thú dưới chân núi, tránh né nguy hiểm trong rừng rậm là chuyện dễ như trở bàn tay, chẳng mấy chốc đã đến một bên vách núi.

Phượng Cửu ngẩng đầu nhìn lên, thấy nơi họ đang đứng là một sườn núi, mà ở một bên vách núi, mây mù giăng kín, dưới vực sâu thăm thẳm không thấy đáy.

“Các ngươi cứ ở đây đợi ta đi!” Nàng nói với ba người phía sau.

“Cẩn thận một chút.” Ba người đáp lời, cũng không đi theo.

Tiếng nói vừa dứt, chỉ thấy mũi chân nàng điểm nhẹ, trực tiếp đạp mây lướt đi, hướng về phía lưng chừng vách núi mà tới, chỉ để lại hai con thần thú ở lại canh chừng bên cạnh họ.

Con thú cái nhìn Phượng Cửu rời đi, rồi lại nhìn sang Thôn Vân bên cạnh, không kìm được bước lại gần hỏi: “Ngươi không đi theo sao? Không lo lắng chủ nhân gặp nguy hiểm à?”

Thôn Vân liếc nó một cái, nói: “Ngươi còn chưa đi à? Cứ bám theo chúng ta làm gì?”

“Chủ nhân nói mang ta đi cùng, tất nhiên là ta phải theo các ngươi rồi!” Con thú cái nói, trong lời nói mang theo ý mừng, nó nhìn Thôn Vân: “Hơn nữa, ngươi là đồng loại mạnh mẽ nhất mà ta từng thấy, ta thích ngươi.”

Thôn Vân hừ một tiếng: “Loại mạnh hơn ngươi còn chưa thấy đâu.”

“Cho dù có kẻ nào khác mạnh hơn, lợi hại hơn nữa, ta cũng chỉ thấy ngươi là lợi hại nhất.” Con thú cái hơi thẹn thùng nói, ra vẻ lấy lòng, rướn người lại gần phía Thôn Vân.

Ba người bên cạnh xem mà khóe miệng giật giật. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, họ cũng chẳng biết thú loại vốn dĩ cũng biết nói lời đường mật. Chỉ là, ít nhất cũng phải để ý đến họ chút chứ, mấy người họ vẫn còn đứng ở đây mà đã coi như không có ai thế này, nếu họ đi rồi, thì chẳng phải là…

Nghĩ đến cảnh tượng tự động hiện ra trong đầu, ba người nhìn hai con thần thú kia một cái, khẽ ho một tiếng rồi quay đi chỗ khác, bước sang bên cạnh ngồi xuống nghỉ ngơi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3073
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.