“Ai bảo để Tiểu Cửu theo bên cạnh con?” Mỹ phụ nhân cười cười, nhìn Phượng Cửu, nói: “Sau này con cứ làm Đại tổng quản trong phủ đi! Mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều giao cho con.”
Nghe những lời này, Phượng Cửu ngẩn ngơ, nàng vội vàng xua xua tay, ra hiệu rằng mình không làm được.
Tạ Ngọc Đường thì trợn mắt: “Đại tổng quản? Chỉ hắn?” Ánh mắt đặt trên người Phượng Cửu, không nhìn ra hắn rốt cuộc có chỗ nào xuất sắc.
Tạ Thi Tư thì chớp chớp mắt nhìn Phượng Cửu, sau đó nói với mẫu thân mình: “Nhưng ông nội nói Tiểu Cửu có thể đi theo bên cạnh ca ca làm tiểu tư.”
“Đó là vì lúc trước trong phủ chưa có tiểu tư, nay có rồi thì không giống nữa.” Nàng dịu dàng nói, đợi đến khi Tạ Viêm trở lại, liền nói với bọn họ: “Vậy đi! Ta dẫn bọn họ về trước, các con còn muốn mua gì thì cứ đi mua.”
“Cũng được, vậy phu quân người về trước đi! Tụi con lát nữa sẽ về đến nhà.” Mỹ phụ nói xong, buông rèm xe xuống.
Mà Phượng Cửu vốn đang ngồi bên cạnh xe ngựa, thấy vậy liền gật đầu với Tạ Viêm một cái, rồi đánh xe ngựa chở bọn họ đi về phía tiệm vải lớn nhất trong thành.
Đến trước cửa tiệm vải, Phượng Cửu dừng xe ngựa lại, liền vén rèm xe để bọn họ xuống. Người xuống đầu tiên là Tạ Ngọc Đường, hắn nhảy thẳng xuống, đứng bên cạnh xe ngựa nhìn quanh một chút.
Tạ Thi Tư cũng học theo Tạ Ngọc Đường, một tay chống vào xe rồi nhảy xuống, khiến mỹ phụ phía sau hơi nhíu mày: “Thi Tư, con là con gái, cử chỉ phải chú ý một chút.”
“Ca ca cũng xuống như thế mà!” Nàng cười hì hì quay đầu nói, nhìn tiệm vải mà thốt lên kinh hỉ: “Nhiều vải vóc xinh đẹp quá, oa! Thế mà còn có cả quần áo may sẵn.” Tiếng vừa dứt, nàng cũng chẳng đợi bọn họ đã chạy thẳng vào trong.
“Con bé điên này.”
Mỹ phụ bất lực lắc đầu, đang định xuống xe ngựa thì thấy Phượng Cửu đưa tay ra muốn đỡ nàng xuống xe. Nàng nhìn Phượng Cửu một cái, cười dịu dàng, đưa tay nắm lấy tay hắn. Nhưng khi nàng vừa nắm lấy tay Phượng Cửu, trong lòng hơi ngạc nhiên, không kìm được nhìn cái tay đang được nàng nắm lấy một cái, ánh mắt khẽ động.
Sau khi xuống xe ngựa, mỹ phụ nói với Phượng Cửu: “Xe ngựa cứ đỗ ở đây là được, con cũng vào chọn cùng đi.”
Phượng Cửu gật gật đầu, liền đi theo nàng vào trong.
“Nương thân, tấm vải này đẹp quá, con muốn dùng cái này làm quần áo.” Tạ Thi Tư khoác tay mẫu thân mình nói.
“Thích thì mua đi!” Mỹ phụ nói, bảo bọn họ đi chọn, còn mình thì cùng Phượng Cửu đi sang một bên, chọn một số vải vóc cho hạ nhân trong phủ, rồi lại nhìn Phượng Cửu, hỏi: “Tiểu Cửu, con thích cái nào?”
Phượng Cửu nhìn một chút, đi sang một bên chọn hai bộ y phục màu xanh, chỉ vào bộ y phục đó cho mỹ phụ xem.
“Ừm, kiểu dáng này cũng được. Đã con thích màu xanh, vậy ta chọn thêm vải màu xanh để họ may thêm cho con vài bộ.” Mỹ phụ nhân nói, lại một mực chọn thêm một số thứ, cuối cùng bảo Tiểu Nhị đem những thứ đã chọn đưa tới quầy, lại bảo bọn họ dựa theo kích cỡ nào đó để may thành y phục.
Phượng Cửu nhìn bà cứ mải mê mua nhiều như vậy, không khỏi giật giật khóe miệng, cảm thấy ở đâu cũng vậy, phụ nữ hễ mua sắm là đều đáng sợ như thế.
“Nương thân, xấp vải này rất đẹp, làm y phục cho người mặc trên người chắc chắn sẽ càng đẹp hơn.” Tạ Thi Tư ôm một xấp lụa đi tới, đó là một xấp vải màu xanh da trời, bên trên có hoa văn nổi, bất luận là cảm giác tay hay chất lượng, trông đều là những thứ khác không thể so sánh được.
Mỹ phụ nhìn một cái, cũng thấy đẹp mắt, đang định nói chuyện thì nghe một âm thanh truyền đến……