Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 49314 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2593
Gặp gỡ trên đường

❊ ❊ ❊

Nghe thấy lời này, đám tu sĩ kia nhớ tới bóng dáng mặc y phục Tiểu Nhị đi ngang qua ngay dưới mí mắt họ hai canh giờ trước, sắc mặt không khỏi căng cứng.

"Đáng chết!"

Hắn vung tay ném Tiểu Nhị ra ngoài, quăng gã rơi xuống lầu một. Chỉ nghe Tiểu Nhị kêu đau một tiếng, lồm cồm bò dậy trốn ra sau lưng chưởng quầy.

Hai cái bàn ở lầu một bị đập nát, chưởng quầy thấy đám người này sát khí đằng đằng cũng không dám truy cứu, chỉ bảo hộ Tiểu Nhị đứng một bên nhìn họ rời đi. Mãi đến khi họ đi rồi, ông mới quay đầu hỏi Tiểu Nhị rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đám tu sĩ ra khỏi khách điếm tụ tập lại với nhau, vậy mà có tới mười mấy người. Cũng phải, Lăng Thiên Vũ lúc đó chỉ nhìn thấy một số người bên ngoài, căn bản không biết phía sau và ngay cả trong lầu một khách điếm cũng có.

"Đi từ hai canh giờ trước, ước chừng người đã đi xa rồi, biết tìm ở đâu đây?" Một tu sĩ hỏi, ánh mắt dừng lại trên người kẻ cầm đầu.

Kẻ cầm đầu sắc mặt âm trầm, nhìn chằm chằm con phố người qua kẻ lại, giọng nói âm lạnh: "Khó khăn lắm mới biết nàng ở nơi này, nay lại đứt mất manh mối, chỉ đành quay về đợi tin tức trước đã."

Mà Phượng Cửu đã ra khỏi thành đang đi trên đường núi, hoàn toàn không biết những kẻ kia đã không đuổi theo nữa. Trên người nàng vẫn mặc y phục Tiểu Nhị, dung nhan tuyệt mỹ vốn có đã sớm được dịch dung thành gương mặt bình thường hay dùng nhất ngày trước, khí tức trên người cũng thu liễm lại, cả người trông có vẻ khờ khạo, người không biết nhìn thấy nàng chắc chỉ nghĩ nàng là thiếu niên từ vùng quê hoặc nơi nào đó đi ra.

Chỉ là, hiếm có thiếu niên nào lại đi đường đêm, nhất là trên con đường núi "trước không thấy thôn, sau chẳng thấy tiệm" này.

Tiếng vó thú mã lộc cộc truyền tới từ trên đường núi, Phượng Cửu dừng bước nhìn lại, thấy có hai chiếc xe ngựa đang nối đuôi nhau đi về phía này. Phía trước xe ngựa còn có ánh sáng chiếu rọi, trông không giống đèn, mà giống như dạ minh châu hay thứ gì đó tương tự.

Thấy vậy, nàng liền từ giữa đường núi lùi sang một bên, né tránh để xe ngựa kia có thể đi qua. Xe ngựa chạy đêm chắc là có việc gấp! Nếu không, bình thường ban đêm đều nghỉ ngơi, hiếm có xe ngựa nào đi đường đêm.

Tuy cách một đoạn khoảng cách, nhưng vì trên đường này không có người khác, nên lờ mờ có thể nghe thấy tiếng cười đùa truyền ra từ trong xe ngựa, hình như có người già, cũng có nam nữ trẻ tuổi.

"Ơ? Mọi người nhìn xem, bên ngoài có một thiếu niên." Giọng một thiếu nữ kiều diễm mang theo ý cười và sự tò mò truyền ra, nhìn về phía thiếu niên đang đứng bên đường trong đêm tối.

Phượng Cửu ngước mắt nhìn sang, vừa vặn thấy thiếu nữ mặc váy hồng kia thò đầu ra từ cửa sổ xe ngựa, chớp chớp đôi mắt như thu thủy nhìn nàng đầy tò mò.

"Có gì đáng lạ đâu? Dẫu sao đâu phải ai cũng có thú mã xa để ngồi như chúng ta." Giọng một thiếu niên truyền tới, trong lời nói mang theo vài phần kiêu ngạo.

"Gia gia, thiếu niên kia ngồi xuống bãi cỏ bên đường nghỉ ngơi rồi, chúng ta đi đường cũng chưa nghỉ ngơi gì nhiều, hay là cho chúng ta xuống xe đi dạo một chút đi? Con ngồi xe cả ngày cũng mệt quá, hơn nữa con thấy sao trên bầu trời đêm bên ngoài nhiều và sáng quá! Con muốn xuống xem." Giọng thiếu nữ kiều diễm truyền ra từ trong xe ngựa, lờ mờ lọt vào tai Phượng Cửu.

Phượng Cửu đi tới một bên sườn cỏ ngồi xuống, lấy từ trong không gian ra một cái lều nhỏ dựng lên, rồi lách mình chui vào trong, ngăn cách với gió đêm gào thét bên ngoài.

Chỉ là, nàng không ngờ chiếc thú mã xa đi ngang qua nàng, đã đi được một đoạn lại dừng lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2571
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.