Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 49314 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2533
Gói quà

❊ ❊ ❊

"Được, vậy ta về trước đây." Lãnh Hoa mỉm cười gật đầu, hành lễ xong liền rời đi trước.

Nhìn theo bóng người rời đi, Mạch Trần thu hồi ánh mắt, tầm mắt lần nữa rơi trên quyển sách trong tay, chỉ là, lần này lại không cách nào đọc vào nội dung trong sách...

Trong Phủ Phượng, Phượng Cửu đang trêu đùa tiểu Hạo Nhi, thấy tiểu Phượng Dạ cũng chạy đến gần, nàng liền nói: "Ngươi không phải đang tu luyện cùng Dương Dương sao? Sao lại chạy đến đây?"

"Tu luyện lâu lắm rồi, ta ra ngoài chơi một chút, lát nữa sẽ về." Tiểu Phượng Dạ cười híp mắt nói, hắn ghé sát bên cạnh Phượng Cửu, nói: "Tiểu Cửu Cửu, mấy loại thuốc lần trước ta nói, ngươi vẫn chưa đưa cho ta!"

"Gấp gáp vậy sao?" Phượng Cửu liếc hắn một cái: "Ngươi còn nhỏ như vậy đòi những loại thuốc đó làm gì? Hơn nữa, lần này về nhà xong quay lại, ta chính là muốn đưa ngươi trở lại trên núi, ngươi cũng không có cơ hội ra ngoài đi lung tung."

"Tuổi nhỏ cũng có ích mà! Trên đường chúng ta vốn gặp nguy hiểm mấy lần, đều nhờ vào những loại thuốc đó cả! Chỉ là ta và Dương Dương hiện tại đều không còn nữa, cho nên mới nghĩ muốn tìm ngươi xin thêm một ít để phòng thân." Hắn kéo kéo tay áo nàng: "Ngươi cho chúng ta thêm một chút đi mà!"

Thấy vậy, Phượng Cửu đặt tiểu Hạo Nhi trong lòng vào nôi, lúc này mới từ trong không gian lấy ra một gói lớn đã chuẩn bị sẵn. Chỉ là, khi tiểu Phượng Dạ vươn tay muốn tới lấy, nàng vươn tay vỗ một cái: "Đi, gọi Dương Dương cùng đến đây."

"Ngươi đưa cho ta, ta lại đưa cho Dương Dương cũng vậy thôi." Phượng Dạ trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, vẻ vô tội và ngoan ngoãn mà nói.

Nghe vậy, Phượng Cửu lộ ra ý cười, vươn tay véo véo mặt hắn: "Phải không? Giống nhau sao? Nhưng mà, ta không tin ngươi! Mau đi đi, gọi Dương Dương cùng đến đây."

Gò má bị véo đau, Phượng Dạ hít một hơi khí lạnh, sau khi xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, chu cái miệng nhỏ nói: "Ta chính là tiểu thúc thúc của ngươi, đã nói bao nhiêu lần là đừng véo mặt đừng véo mặt, ngươi lại hết lần này đến lần khác véo mặt ta, sau khi trở về, ta nhất định phải mách với cha và mẹ ta."

Phượng Cửu khẽ cười, vươn tay búng vào trán hắn một cái: "Tiểu hồ ly, ngươi có mách ai cũng vô dụng thôi, nếu ta muốn véo ngươi, thì dù là cha mẹ ngươi cũng không cản được." Trong lúc nói chuyện, nàng lại lần nữa vươn ma trảo muốn đi xoa mặt hắn.

"Á!" Phượng Dạ kêu lên một tiếng kinh ngạc, vội vàng nhảy ra xa, đôi tay nhỏ bảo vệ gò má mình, phòng bị nhìn Phượng Cửu.

"Ngươi còn đứng ngốc ở đó làm gì? Mau đi gọi Dương Dương lại đây đi? Những bảo bối này không cần nữa à?" Nàng một tay vỗ vỗ vào gói đồ lớn trên bàn, cười tươi nhìn hắn.

"Ta đi ngay đây." Phượng Dạ nói, vội vàng xoay người chạy biến, chạy về hướng tiểu viện, chuẩn bị đi kéo Triệu Dương cùng đến.

Nhìn theo bóng người rời đi, Phượng Cửu lại trêu đùa đứa trẻ, cho đến một lúc lâu sau, nghe thấy tiếng Phượng Dạ lại truyền đến.

"Đến rồi, đến rồi, Dương Dương tới rồi."

Phượng Dạ kéo Triệu Dương vội vã chạy về, hai người đến trước mặt nàng, đôi mắt Phượng Dạ cứ chằm chằm nhìn vào gói đồ lớn trên bàn, còn Triệu Dương thì cất tiếng gọi: "Phượng tỷ tỷ."

"Ừm, ngồi đi." Nàng ra hiệu cho hai người ngồi xuống cạnh bàn, lúc này mới vừa nói vừa tháo gói đồ lớn kia ra.

Chỉ thấy, sau khi tháo ra đều là những bình thuốc nhỏ, mỗi bình thuốc bên trên đều có viết chữ, còn có một vài gói thuốc tán được gói bằng giấy, bên trên cũng có viết chữ để tiện phân biệt.

"Đồ đạc bên trong là hai phần, ngươi và Dương Dương mỗi người một phần." Phượng Cửu nói, vừa phân chia đồ đạc thành hai phần.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2506
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.