Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 49007 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2451
Nhắn một câu

❊ ❊ ❊

Tuy nhiên, ngay khi họ vừa lấy những món đồ có giá trị trên người ma tu, còn chưa kịp nộp lại cho sư thúc, đã thấy nam tử áo xanh kia đứng trước mặt, bàn tay trắng nõn thon dài chìa ra trước mắt họ.

"Làm, làm gì?" Hai người sững sờ, nhất thời không phản ứng kịp.

"Nộp lên chứ sao! Đây đều là chiến lợi phẩm của ta."

Phượng Cửu nói một cách đương nhiên, chỉ tay vào đống tài vật trong tay họ. Mặc dù tài vật của nàng không ít, nhưng đối với loại đồ tự tay mình kiếm được thế này, nàng vẫn không thấy chê nhiều.

"Hả?" Hai người ngẩn ra.

"Hả cái gì? Chẳng lẽ, các ngươi muốn tư tàng?" Ánh mắt nàng nheo lại, trên mặt vẫn mang một nụ cười dịu dàng, chỉ là, nụ cười này trong mắt hai người lại trông nguy hiểm vô cùng.

"Không dám, không dám." Hai tên đệ tử vội vàng nói, dâng hết số tài vật lấy được từ trên người ma tu lên.

"Đa tạ công tử cứu giúp, ở đây còn có." Sư thúc của hai người cũng đi tới bên cạnh Phượng Cửu, sau khi hành lễ mới đưa đồ vật cho y.

Phượng Cửu liếc nhìn hắn một cái, nở một nụ cười, nhận lấy nhẫn không gian cùng càn khôn túi trong tay đối phương rồi thu lại, lúc này mới nói: "Các ngươi mau về đi!" Vừa nói, vừa đi về phía trận pháp phía trước, chuẩn bị thu gom những món đồ của đám ma tu bên trong trận pháp.

"Công tử..." Trung niên nam tử hô một tiếng, thấy y không dừng lại, bèn dẫn theo hai tên đệ tử đi theo.

Ở một bên khác, những đệ tử vội vã chạy về tông môn dưới sự dẫn dắt của sư tôn họ đã tới ngọn núi nơi Tông chủ tọa trấn. Trong ngọn núi, Tông chủ của Tinh Vân Tiên Tông đang bàn bạc việc sự cùng Hỗn Nguyên Tử và vài vị thái sơn bắc đẩu trong tông môn.

Thấy Phong chủ dẫn vài tên đệ tử thần sắc lo lắng đi vào, Tông chủ liền hỏi: "Sao vậy?" Những người khác cũng quay đầu lại, nhìn về phía nhóm người vừa tiến vào.

"Ra mắt Tông chủ, các vị Tiên quân."

Vị Phong chủ kia hành lễ với mấy người họ, lúc này mới nói: "Tông chủ, hộ tông đại trận ở khu vực Tinh Vân Tiên Tông chúng ta đã sớm khởi động, theo lý mà nói ma tu không nên vào được, nhưng đệ tử dưới trướng ta hôm nay đi tuần tra lại gặp phải ma tu, chỉ sợ là có một cửa núi đã bị phá thủng."

Giọng ông khựng lại một chút, nói tiếp: "Sau khi gặp ma tu, Dương sư đệ dẫn đội cùng hai tên đệ tử khác đã ngăn cản sự tấn công của ma tu, để mấy người họ chạy thoát về báo tin trước. Sau khi nhận được tin, ta đã thỉnh hai vị Phong chủ dẫn người đi cứu viện một bước, chỉ là, ma tu đột phá vòng vây, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra cửa núi bị phá thủng, nếu không hậu quả khó lường."

"Có ba người ở đó sao?" Tông chủ trầm tư, lắc đầu nhìn đệ tử phía sau vị Phong chủ kia, khẽ thở dài: "Từ lúc họ chạy về báo tin, cho đến khi hai vị Phong chủ dẫn người đi cứu, chỉ sợ ba người họ lành ít dữ nhiều."

Nghe vậy, mọi người đều im lặng. Đúng thật, khoảng thời gian đi đi về về này không ngắn, mà lại chỉ để lại ba người, lại còn đối phó với đám ma tu có thực lực như thế, chỉ sợ, dù hai vị Phong chủ có dẫn người đi cứu thì cũng đã không kịp nữa rồi.

Đặc biệt là những đệ tử kia, nghe lời này lại càng từng người cúi đầu xuống. Họ cũng biết, cho dù tông môn có phái người đi cứu thì cũng đã không kịp nữa, sư thúc và hai vị sư huynh kia, chỉ sợ là...

Đột nhiên, họ nhớ tới nam tử áo xanh kia, thế là một đệ tử nhìn về phía Hỗn Nguyên Tử: "Hỗn Nguyên Tiên quân, có người nhờ chúng con nhắn lại một câu cho ngài."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2359
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.