Thực lực tu vi của Triệu Dương cao hơn Phượng Dạ, thực lực của tiểu Phượng Dạ hiện giờ cũng chỉ mới Trúc Cơ trung kỳ mà thôi, tuy rằng trong đám đồng trang lứa đã được coi là nghịch thiên, nhưng chung quy vẫn không bằng Triệu Dương.
Tuy nhiên, thân pháp và chiêu thức tấn công của hai người này lại khác nhau, chiêu thức của Phượng Dạ phần lớn là do sư tôn cậu dạy sau này, còn đòn tấn công của Triệu Dương thì sắc bén và trí mạng hơn, vừa ra tay là nhắm thẳng vào tử huyệt của đối phương.
Hai người vừa ra tay đã làm mọi người kinh ngạc, ngay cả tên ma tu cầm đầu lúc này trong lòng cũng chấn động không thôi. Hắn hiểu rõ mình đã phạm phải sai lầm lớn nhất và ngu xuẩn nhất, đó chính là quá tự đại, khinh thường người khác.
Nếu không phải hắn cho rằng thực lực tu vi của mình trong đám người này không ai địch lại, cộng thêm việc khinh thường tiểu quỷ kia, thì sao có thể trúng chiêu của chúng?
Lúc này, nhìn thấy hai tiểu quỷ đó hợp sức tấn công mình, chiêu nào cũng mang theo sát ý, hắn lập tức hừ lạnh một tiếng: "Hừ! Cho dù bản ma có trúng thuốc, cũng tuyệt đối không phải thứ để hai đứa nhãi ranh các ngươi giết được!"
Giọng nói âm trầm vừa dứt, chỉ thấy hắn vỗ hai tay xuống đất, cả người bay lên, giơ tay một đạo kiếm khí sắc bén đánh ra, tấn công hai người kia với tốc độ cực nhanh.
Hai người lộn nhào trên không trung, né tránh đòn tấn công đồng thời lại lao tới, hai bóng dáng nhỏ bé dây dưa cùng tên ma tu, qua lại đánh nhau cực kỳ kịch liệt.
Tên ma tu kia mất sạch linh lực khí tức, toàn thân bủn rủn vô lực, nay có thể giao thủ với hai người cũng là do cố hết tia sức lực cuối cùng. Vốn tưởng có thể dễ dàng chém giết hai người này, nào ngờ hai tiểu quỷ này cứ như hai con lươn trơn tuột, cứ lượn lờ bên cạnh hắn, làm hắn muốn bắt cũng không bắt được.
Ngay lúc hắn né tránh đòn tấn công của Triệu Dương, bất thình lình, sau lưng một nắm đấm nhỏ lại giáng xuống, hơn nữa còn nhắm thẳng vào vết thương bị đâm trúng của hắn.
Nắm đấm của đứa trẻ tuy không có lực đạo gì, nhưng nắm đấm của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ lại khác, cú đấm đó giáng xuống, khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Cũng chính vào lúc này, tia sức lực cuối cùng của cơ thể dường như đã cạn kiệt, tốc độ chậm lại, một đạo kiếm khí lao đến trước mặt, hắn cố gắng ngăn cản, nhưng khi đỡ mới phát hiện thanh lợi kiếm trong tay đã bị đánh rơi từ trước rồi.
"Vút!"
Chỉ thấy nhát kiếm kia chém mạnh xuống, chém thẳng từ giữa mặt hắn, khiến hắn phẫn nộ không cam lòng trợn to hai mắt, cơ thể cứng đờ trong giây lát, dường như thời gian ngừng trôi ở khoảnh khắc đó, âm thanh xung quanh đều không nghe thấy nữa, chỉ cảm thấy máu tươi bắn tung tóe lên mặt mình...
"Bịch!"
Nhìn tên ma tu ngã xuống, Phượng Dạ thở dốc một hơi, đang định bước tới xem, thì bị Triệu Dương kéo lại: "Để ta." Triệu Dương che chắn cho cậu phía sau, tự mình bước tới đá đá hắn, sau khi xác nhận ba lần bảy lượt là hắn đã tắt thở, mới quay đầu nói với Phượng Dạ: "Chết rồi."
"Dương Dương, kiếm pháp của ngươi lại lợi hại hơn rồi." Phượng Dạ cười híp mắt khen một câu.
"Ngươi cứ chăm chỉ học đi, sau này cũng sẽ được như ta thôi." Triệu Dương vẫn giữ gương mặt nhỏ nhắn căng thẳng, cậu lấy hết những món đồ có giá trị trên người tên ma tu dưới đất đưa cho Phượng Dạ.
Phượng Dạ thấy nhiều đồ như vậy, đôi mắt không khỏi sáng lên, cười híp mắt cất hết đồ đi.
Hồi lâu cũng không nghe thấy âm thanh nào khác, hai người lúc này mới nhìn về phía đám người Lôi Hỏa Dong Binh Đội vẫn đang ngồi ngây ra trên mặt đất, hỏi: "Các ngươi sao rồi? Cơ thể đã khôi phục chưa?"
Đám người Lôi Hỏa Dong Binh Đội há miệng, sau khi ổn định tinh thần mới nói: "Vẫn còn hơi vô lực."
Không chỉ ma tu trúng thuốc, mà ngay cả bọn họ cũng vậy, thật không biết bọn họ lấy đâu ra lá gan đó, chẳng lẽ không sợ xảy ra ngoài ý muốn sao?