“Tiểu Nhị! Rượu đâu? Sao lâu thế vẫn chưa bưng lên!” Một gã lính đánh thuê vỗ bàn quát lớn.
“Đến đây, đến đây.” Tiểu Nhị vội vàng bưng rượu thịt lên cho bọn hắn, vừa cười làm lành nói: “Mấy vị gia cứ dùng trước, món sau sẽ mang lên ngay.”
Phía bên đám lính đánh thuê đang ăn uống, ngoài cửa khách sạn, Quan Tập Lẫm sải bước đi vào. Ánh mắt y lướt qua Diệp Tinh đang ngồi giữa đám lính đánh thuê kia, thấy quả nhiên là nàng, ánh mắt khẽ lóe lên.
Không ngờ Diệp Tinh lại tới nơi này, hơn nữa còn rơi vào tay đám lính đánh thuê đó. Nhìn thần sắc mệt mỏi cùng vẻ sốt ruột không giấu nổi nơi chân mày của nàng, y thầm nghĩ, dọc đường này chắc hẳn nàng đã chịu không ít khổ sở.
“Tiểu Nhị, cho một bình rượu.” Y bước vào, chọn một cái bàn nằm ngay chính diện với đám lính đánh thuê kia rồi ngồi xuống.
Dáng vẻ sát khí đằng đằng của y vừa xuất hiện đã khiến đám lính đánh thuê kia lộ vẻ cảnh giác. Từng người theo bản năng nắm chặt đao kiếm đặt trên bàn. Thế nhưng khi thấy gã đàn ông râu ria xồm xoàm kia chỉ ngồi xuống gọi một bình rượu, cũng không hề nhìn về phía bọn họ, đám lính đánh thuê dần thả lỏng lại.
Tại tầng một khách sạn này, ngoài chín người bọn họ đang ngồi ở hai cái bàn đó ra, những người khác đều vây quanh ngồi ở các bàn xung quanh. Thế nhưng vì cái bàn này nằm đối diện trực tiếp với chín người kia nên chẳng có lính đánh thuê nào khác dám ngồi vào, không ngờ lại để cho Quan Tập Lẫm vừa tới ngồi xuống.
Diệp Tinh lúc Quan Tập Lẫm bước vào, trong mắt liền hiện lên vẻ kinh ngạc cùng kích động. Chỉ là nàng rũ mắt xuống che giấu rất kỹ, không để mấy tên lính đánh thuê bên cạnh chú ý tới.
Dù lúc này Quan Tập Lẫm đang để râu ria xồm xoàm, thậm chí che khuất cả gương mặt, nhưng giọng nói ấy, ánh mắt ấy, cùng dáng người ấy, nàng tuyệt đối không thể nào nhận lầm.
Lúc này, tim nàng không hiểu sao lại chua xót. Nàng không ngờ sẽ gặp y ở nơi này, lại càng không ngờ là gặp y trong hoàn cảnh như thế. Nhìn thấy y ở đây, nàng mới cảm thấy trái tim luôn treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống.
“Khách quan, rượu của ngài đây.” Tiểu Nhị bưng rượu tới, nhìn Quan Tập Lẫm đang ngồi đối diện với chín tên lính đánh thuê kia, hỏi: “Khách quan, có cần gọi thêm vài món nhắm không? Món đặc biệt của tiểu điếm chúng tôi…” Lời còn chưa nói xong đã bị ngắt quãng.
“Không cần!” Quan Tập Lẫm phất tay nói, nhíu mày ra hiệu cho hắn lui xuống.
“Dạ dạ, khách quan ngài cứ dùng từ từ.” Tiểu Nhị lau mồ hôi lạnh, vội vàng lui xuống.
Quan Tập Lẫm rót rượu, ngồi đó uống từng ngụm. Khi nâng chén ngửa đầu uống rượu, y liếc mắt nhìn về phía Diệp Tinh. Y nhận thấy, mấy tên lính đánh thuê bên cạnh kẹp Diệp Tinh ở giữa, gần như là đang giam giữ, phòng bị vô cùng cẩn mật. Nếu như đột ngột ra tay, sợ rằng sẽ làm Diệp Tinh bị thương, cho nên y chỉ đành chờ cơ hội.
Phía y thì đang uống rượu, phía bên kia cũng đang vừa uống vừa cười nói. Cho đến khi đám lính đánh thuê ăn uống no nê, chín người kia đứng dậy dặn dò một câu: “Chúng ta đi giao hàng đây, các ngươi cứ chờ ở đây, bọn ta sẽ quay lại ngay!”
“Rõ!” Đám lính đánh thuê đều đứng dậy đáp lời, nhìn chín người áp giải nữ tử xinh đẹp kia ra khỏi khách sạn, lúc này mới tiếp tục ngồi xuống uống rượu cười nói.
Thấy bọn họ rời đi, Quan Tập Lẫm cũng đặt chén rượu xuống, sau khi thanh toán tiền liền xách bình rượu đi theo ra ngoài. Y không hề lững thững đi theo phía sau bọn họ, mà bước chân lảo đảo, vừa đi vừa uống rượu trong bình, dáng vẻ như một kẻ say rượu đi đứng xiêu vẹo, khiến không ít người nhìn thấy đều nhanh chóng tránh đường.
Mấy tên lính đánh thuê phía trước cũng chú ý tới Quan Tập Lẫm say xỉn đi phía sau, thấy bước chân y không vững, không khỏi hừ một tiếng: “Hóa ra là một gã nghiện rượu.”