Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 48034 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1881
Mỹ nhân kiều mị

❊ ❊ ❊

“Đây là thế lực nào mà hung mãnh thế? Đến tổng bộ Ám Dạ Thánh Điện mà cũng dám hủy? Chẳng lẽ là đám ma tu kia?”

“Ai mà biết được? Cái Ám Dạ Thánh Điện đó cũng chẳng phải hạng người chính phái, biết đâu là đắc tội thế lực cường đại nào nên mới bị người ta hủy diệt. Các ngươi không biết đâu, đám cháy ở đó đốt suốt một đêm đấy! Hơn nữa trên mặt đất còn có từng cái hố to, với uy lực đó, ta đoán tuyệt đối phải là cường giả trong các cường giả mới để lại được đòn tấn công như thế.”

“Nhưng mới một ngày mà tin tức đã truyền ra rồi, không ít người tới xem, nhưng nghe nói bây giờ lại không vào được chỗ đó nữa, chắc là kết giới và trận pháp gì đó đã được thiết lập lại. Ta nghĩ, vị điện chủ đó chắc là chưa chết.”

“Thế lực Ám Dạ Thánh Điện lớn như vậy, dù tổng bộ bị hủy cũng không thể nào diệt vong, huống hồ, chỉ cần điện chủ của bọn họ chưa chết ngày nào thì thế lực Ám Dạ Thánh Điện sẽ không tan rã.”

“Nói cũng phải, chỉ có điều, lần đầu bị người ta hủy rồi, liệu có lần thứ hai không?”

“Lần thứ hai? Cũng phải có người vào được mới có cơ hội chứ.”

Tại góc quán, Phượng Cửu vận một thân thanh y đang cúi đầu uống rượu ăn thịt, cứ như thể không hề nghe thấy lời của những người kia. Trời mới biết nàng đã thèm thuồng bao lâu rồi? Khó khăn lắm mới được tự do ra ngoài, tất nhiên là phải đánh chén một bữa no nê trước đã.

“Tiểu nhị, chuẩn bị cho ta hai con gà nướng mang đi.” Sau khi nàng uống một ngụm rượu rồi cất tiếng gọi.

“Tuân lệnh!” Tiểu nhị nheo mắt cười đáp lời, chạy xuống phía sau dặn dò, rồi lại tất bật giữa các bàn khách.

Đột nhiên, những âm thanh cười đùa trò chuyện ban nãy bỗng im bặt. Phượng Cửu đang ăn ở góc quán ngước mắt nhìn thoáng qua, không khỏi nhướng mày. Chỉ thấy từ bên ngoài bước vào bốn nữ tử dung mạo xuất chúng, mà lý do khiến mọi người ở tầng một này im lặng không chỉ vì dung mạo chói lóa của họ, mà còn vì vóc dáng đẫy đà quyến rũ đó.

Trong tửu lâu phần lớn đều là nam tu và một số kẻ có chút tiền tài trong thành, dù đã gặp qua không ít mỹ nhân, lúc này cũng không khỏi nhìn đến ngẩn ngơ. Bốn vị mỹ nhân kia dường như đã quen với ánh mắt như thế này, có người trong lúc liếc mắt đưa tình còn cười tươi với mọi người, có người lại đôi mắt đẹp chứa chan tình ý, e ấp như muốn nói lại thôi.

“Tiểu nhị, cho chúng ta một phòng riêng.” Một nữ tử trong số đó nở nụ cười yêu mị gọi một tiếng, làm tiểu nhị đang đứng ngẩn người bừng tỉnh.

Phượng Cửu liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục ăn món của mình. Bốn nữ tử này có linh lực lưu động, đúng là tu tiên giả, nhưng lại mặc các loại khinh sa đủ màu chứ không phải trang phục của tông môn. Một điểm nữa là, bốn nữ tử này giữa hàng mày ẩn hiện vẻ yêu mị, rõ ràng không phải là người chính phái.

Nàng từng gặp hai nữ tử yêu mị của Hợp Hoan Tông trong khu huấn luyện đó, thần thái giữa hàng mày đúng là không khác mấy người này là bao, đoán chừng, biết đâu thật sự là yêu nữ của Hợp Hoan Tông.

“Tiên, tiên tử, không còn phòng riêng rồi, bốn phòng trên lầu đều đã có khách. Hay là ngồi ở nhã hiệu tầng hai nhé? Vừa nãy có một bàn khách rời đi, vừa vặn trống ra một bàn, lại còn có thể ngắm phong cảnh ngoài phố.” Tiểu nhị nói, đôi mắt không dám nhìn bậy.

“Không có phòng riêng thì làm sao được? Chi bằng, chúng ta lên lầu hỏi thử xem, coi có vị khách nào chịu nhường phòng riêng cho chị em chúng ta không.” Một nữ tử trong số đó cười kiều mị, không đợi tiểu nhị nói gì đã nhẹ nhàng bước chân đi lên tầng hai.

“Phải đấy, chúng ta đều quen dùng bữa trong phòng riêng rồi.” Một nữ tử khác cũng che đôi môi đỏ mọng cười kiều mị, bước theo lên tầng hai.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1834
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.