Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 47967 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1816
Đàm lão dạ thám

❊ ❊ ❊

"Người các ngươi cũng đã gặp rồi, nếu không có ý kiến gì, vậy thì để người ngày mai đưa hắn đi." Phùng lão nói với mấy người bên cạnh.

"Ừm, được thôi!" Mấy người gật đầu, lúc này mới xoay người rời đi, cửa phòng lại đóng lại, chỉ còn để Phượng Cửu ở lại một mình.

Cảm nhận được mấy người kia đã đi xa, ánh mắt Phượng Cửu khẽ động, trong lòng trầm tư: Mấy người này rốt cuộc đang nói cái gì? Tinh nhuệ gì chứ? Chủ nhân phía sau Tụ Bảo Lâu này, lại là người thế nào?

Từ lời nói của bọn họ có thể biết được, mấy người này không hề biết thân phận của nàng, vậy thì, bắt nàng chắc không phải vì biết nàng là Phượng Cửu.

Nghĩ đến đây, nàng không khỏi tò mò, ngày mai bọn họ lại muốn đưa nàng đi đâu?

Đêm nay, nàng cũng không nghĩ ngợi nhiều, dù sao bất kể đến nơi nào, chỉ cần nàng muốn rời đi, nhất định có thể rời đi. Những người này muốn nhốt nàng là điều không thể, dù sao, bọn họ cũng không thể ngờ được, nàng lại là một cường giả Tiên Thánh đỉnh phong.

Thế nhưng, vào nửa đêm về sáng, nàng đang trong bóng tối bỗng mở mắt ra.

Là ai? Nửa đêm không ngủ lại lướt đi trên mái nhà?

Lúc này nàng không hề nghĩ tới đó sẽ là Đàm lão, dù sao nàng và Đàm lão không thân chẳng thích, sao có thể ngờ được Đàm lão lại mạo hiểm để lộ tu vi thực lực của mình mà đêm khuya thăm dò Tụ Bảo Lâu.

Nàng nhắm mắt lại, nhưng không còn buồn ngủ nữa, cứ lặng lẽ nằm chờ trời sáng. Thế nhưng, sau khoảng một nén nhang, phía trên căn phòng nàng đang ở truyền đến một tiếng động nhỏ.

"Tiểu tử, tiểu tử!"

Nghe thấy âm thanh đó, Phượng Cửu hơi sững sờ, ngẩng đầu đầy kinh ngạc: "Đàm gia gia!" Nhờ ánh trăng đêm len lỏi chiếu vào từ phía trên, nàng nhìn rõ người đang nằm bò trên mái nhà, chính là Đàm lão.

"Ngươi đợi đó, ta cứu ngươi ra ngoài." Giọng nói vừa dứt, Đàm lão đang nằm bò phía trên liền rời khỏi mái nhà, chẳng bao lâu sau, cánh cửa phòng phía trước đã bị đẩy ra.

Nhìn rõ cảnh tượng bên trong, Đàm lão nhíu mày, không nói lời nào liền muốn tiến lên phá khóa, nhưng không ngờ, đúng lúc này Phượng Cửu đã ngăn ông lại.

"Đợi đã." Phượng Cửu tiến lên ngăn cản, nàng nhìn lão giả trước mắt, trong lòng thở dài, nói: "Đàm gia gia, người mau đi đi! Con ở đây không sao cả, người không cần cứu con đâu."

"Ngươi có biết mình đang nói gì không? Nếu ta không cứu ngươi ra ngoài, không bao lâu nữa, ngươi chắc chắn sẽ chết!" Đàm lão căng mặt nói, muốn đi mở khóa nhưng lại phát hiện đây là khóa Huyền Thiết, nếu không có chìa thì dù dùng đao kiếm cũng không chặt đứt được.

"Con biết." Phượng Cửu nở một nụ cười, nụ cười này không giống vẻ thật thà trước kia, mà là một nụ cười tinh anh và giảo hoạt: "Con chính là thấy bọn họ để mắt tới mình, nên mới tương kế tựu kế chui vào xem thử, chỉ là không ngờ Đàm gia gia lại tìm đến."

Nhìn thiếu niên đang bị nhốt trong căn phòng sắt lộ ra thần sắc tinh anh giảo hoạt, Đàm lão hơi ngẩn người: "Ngươi..."

"Cho nên con nói không sao cả, đợi khi nào con không muốn ở lại nơi này nữa thì tự nhiên sẽ rời đi. Con có thể tự bảo vệ mình, Đàm gia gia không cần lo lắng cho con." Nàng cười nói, giọng nói dừng lại một chút, rồi lại bảo: "Tranh thủ lúc bọn họ còn chưa phát hiện, Đàm gia gia người mau đi đi! Ngày mai bọn họ sẽ chuyển con đi, con chính hảo vừa vặn xem thử, Tụ Bảo Lâu này phía sau lưng rốt cuộc là cái loại địa phương gì."

Đàm lão nhìn Phượng Cửu bằng ánh mắt phức tạp, cuối cùng lại hỏi thêm một câu: "Ngươi thực sự quyết định ở lại đây?"

"Ừm." Phượng Cửu gật đầu, đôi mắt cười híp lại nói: "Đúng lúc con cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, cứ xem thử đã!"

Nghe thấy lời này, Đàm lão nửa ngày không nói được lời nào, chỉ cảm thấy, thiếu niên này nhìn nhận sự việc quá mức đơn giản.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1790
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.