Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 47967 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1878
Tự lượng sức mình sao?

❊ ❊ ❊

Phượng Cửu cười lạnh, chằm chằm nhìn nam tử áo đen phía trước: "Phượng Hoàng hoàng triều? Ha!"

"Ta và Ám Dạ Thánh Điện các ngươi xưa nay không thù không oán, nước sông không phạm nước giếng, vậy mà các ngươi lại phái người hủy hoại gia viên của ta, giết hại người thân của ta, hôm nay còn dám nhắc đến Phượng Hoàng hoàng triều?"

Ánh mắt nàng quét qua mấy người xung quanh, khóe môi hơi nhếch, giọng nói lạnh lùng cất lên: "Mấy tên đó giao cho các ngươi, ra đây!" Theo tiếng gọi của nàng vừa dứt, chỉ thấy mấy luồng sáng lóe lên, ngay sau đó, Hỏa Phượng, Lão Bạch cùng Thôn Vân, ba con khế ước thú liền xuất hiện từ trong không gian.

"Rống!"

"Ngao!"

Ba tiếng gầm từ trong miệng ba con thú phát ra, uy áp mạnh mẽ chứa đựng trong tiếng rống ấy hình thành ba luồng khí lưu, như những gợn sóng lan tỏa ra không trung, lao về phía mấy người kia.

Chỉ thấy Thôn Vân nhảy vọt lên, thân hình hùng tráng đứng sau lưng Phượng Cửu đầy uy phong, đối diện với một gã nam tử trung niên. Hỏa Phượng thì vỗ cánh bay lượn giữa không trung, cúi nhìn xuống bên dưới. Còn Lão Bạch, tuy nó là rồng nhưng cũng là biến dị thú, lúc này đang cuộn mình trên một cái cây, chằm chằm nhìn một kẻ khác.

Ba thú cùng xuất hiện, uy áp của thượng cổ thần thú và siêu thần thú theo đó mà lan tỏa. Luồng khí vô hình ấy như một ngọn núi lớn đè nặng lên ngực mỗi người, khiến bọn họ cảm thấy đỉnh đầu bị áp chế, lồng ngực bí bách, khí huyết trong cơ thể tán loạn.

"Thượng cổ thần thú Hỏa Phượng!"

"Biến dị thú Độc Giác Bạch Long!"

"Siêu thần thú Thôn Vân!"

Nhìn thấy ba con khế ước thú ấy, mấy kẻ kia hít sâu một hơi, đồng thanh kinh hô. Trong lòng họ hoảng sợ nhìn chằm chằm ba con khế ước thú có sức chiến đấu mạnh mẽ này, không khỏi buông lời chửi thề.

"Đáng chết!"

Một mình Phượng Cửu sao lại có thể có nhiều khế ước thú như vậy? Hơn nữa lại còn là những khế ước thú mạnh mẽ đến thế, đừng nói là ba con trước mắt, chỉ cần một con thôi cũng đủ khiến người ta chật vật rồi.

"Giết chúng cho ta!" Phượng Cửu nhìn chằm chằm mấy kẻ kia ra lệnh.

"Rống!"

Ba con khế ước thú đáp lại bằng một tiếng gầm, ngay lập tức lao về phía những kẻ kia. Uy áp mạnh mẽ dung hòa cùng khí lưu của chính chúng, khiến tốc độ của chúng tăng lên trong chớp mắt. Vào khoảnh khắc hung hãn lao tới, những luồng kình khí sắc bén cũng trực tiếp bùng nổ.

Khi nhìn thấy ba con khế ước thú lao tới, sắc mặt mấy kẻ kia không khỏi thay đổi, vội vàng lùi lại phía sau, cố gắng không đối đầu trực diện với chúng để tránh bị uy áp mạnh mẽ của đối phương làm bị thương.

Nam tử áo đen nhìn cảnh tượng ấy, trong mắt không khỏi xẹt qua một tia chấn động. Hắn không ngờ một mình Phượng Cửu lại có thể khế ước nhiều thú như vậy, mà con nào cũng sở hữu thực lực mạnh mẽ đến thế.

Đang lúc suy nghĩ, hắn chợt cảm nhận được sát khí sắc bén ập đến trước mặt. Hắn giật mình hoàn hồn, liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng truyền vào tai.

"Đối thủ của ngươi là ta!"

Phượng Cửu cầm thanh Thanh Phong, kiếm cương sắc bén bùng nổ ngay khi nàng lao tới, vô cùng kinh người. Tốc độ của nàng cực nhanh, khoảng cách hơn mười mét trong nháy mắt đã bị rút ngắn. Khi nhìn thấy thanh Thanh Phong kiếm sắp đâm thẳng vào ấn đường của gã kia, thì thấy nam tử áo đen đeo mặt nạ xoay người lại.

"Tự lượng sức mình!"

Giọng nói âm trầm cất ra từ miệng hắn, sự ngạo mạn trong giọng nói ấy vô cùng rõ rệt. Rõ ràng, hắn không hề để Phượng Cửu vào mắt. Cũng phải thôi, cho dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể tin rằng mình sẽ thua một nữ tử. Dù danh tiếng của Phượng Cửu có vang dội đến đâu, nhưng khi đến chỗ hắn, trong mắt hắn, đối phương cũng chỉ là một nữ tử mà thôi.

Phượng Cửu nghe vậy, nhếch khóe môi: "Tự lượng sức mình sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1834
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.