"Thật là đáng tiếc, một nhân vật như vậy mà cha lại không có duyên diện kiến. Nếu có thể kết giao thì chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho Đoạn gia chúng ta, tiếc quá, thật tiếc quá." Đoạn phụ tựa lưng vào giường thở dài, trong lời nói không giấu nổi vẻ tiếc nuối.
"Nhưng mà, cô ta đã giết sư tôn của nhị đệ, chuyện này chỉ e là..." Đoạn thành chủ do dự nói, nghĩ đến trận ám sát tại Mạnh gia lúc đó, liền nói với Đoạn Mộ Bạch: "Trận ám sát kia đã huy động bốn cao thủ Phi Tiên, mấy chục người Nguyên Anh, là hạ quyết tâm phải lấy mạng Phượng Cửu bằng được."
"Rất có khả năng là do tông chủ sai khiến. Nếu chuyện này thật sự do tông chủ làm, chỉ sợ Đan Dương tông gặp phiền toái lớn rồi. Người bên cạnh Phượng Cửu chính là Diêm Chủ của Diêm Điện, ngày đó nếu không nhờ hộ tông trưởng lão nể tình nói giúp, sợ rằng tông chủ đã sớm mất mạng rồi."
Nhắc đến chuyện này, Đoạn Mộ Bạch bất đắc dĩ nói: "Đệ vốn dĩ lo sợ tông chủ sẽ sai người ám sát cô ấy, đã phái hai đệ tử xuất môn tìm Phượng Cửu, chỉ là không ngờ, vẫn chậm một bước."
"Có Diêm Chủ của Diêm Điện ở bên cạnh Phượng Cửu, muốn giết con bé đâu có dễ dàng như vậy. Hơn nữa, người ngoài không biết hắn là Diêm Chủ thì còn đỡ, nếu biết được, e rằng dù thế nào cũng không ai dám nhận nhiệm vụ ám sát này đâu." Đoạn phụ trầm giọng nói, dù sắc mặt vẫn chưa quá tốt nhưng hơi thở đã rất dồi dào, thân thể cũng đang hồi phục nhanh chóng.
Hơn nữa, ba người cùng ở trong một phòng, người không biết còn tưởng họ là ba anh em. Nhờ vào tu vi của Đoạn phụ, dung mạo của ông trong ba người trông trẻ nhất, nhìn hệt như anh em với Đoạn Mộ Bạch vậy.
"Cũng phải, hơn nữa bản lĩnh của Phượng Cửu vốn dĩ đã rất xuất chúng." Đoạn Mộ Bạch nói, rồi bảo với hai người: "Cha, đại ca, nếu không có chuyện gì nữa, đệ xin phép về viện nghỉ ngơi một lát. Sáng sớm mai đệ định khởi hành về trước, nếu trong nhà có chuyện gì lớn, nhớ nhất định phải báo cho đệ biết."
"Yên tâm đi!" Đoạn phụ xua tay, ra hiệu rằng mình không sao, để hắn về trước.
Cuối cùng, Đoạn thành chủ tiễn Đoạn Mộ Bạch ra khỏi viện, dọc đường hai anh em trò chuyện vui vẻ, cho đến khi Đoạn Mộ Bạch vào viện về phòng, Đoạn thành chủ mới quay người rời đi.
Đến tận chập tối, Đoạn Mộ Bạch nghỉ ngơi xong, nhớ tới lời đại ca nói rằng Phượng Cửu và mấy người họ khi ở trong phủ đã tạm trú tại viện của đại chất nữ, thế là liền cất bước đi về phía viện đó.
Người có thể khiến Phượng Cửu ưu ái như vậy, hắn cũng tò mò, rốt cuộc là người thế nào?
Nghĩ lại thì hắn dù là nhị gia của Đoạn phủ nhưng rất ít khi về nhà, đừng nói là người trong phủ không quen, ngay cả hai đứa con gái của đại ca hắn cũng rất xa lạ, chỉ biết chúng là một cặp song sinh, đứa lớn dường như từ nhỏ đã mắc bệnh câm điếc, không thể chữa trị.
Lúc này, hắn thực sự có chút tò mò, đứa cháu gái lớn kia rốt cuộc là người như thế nào? Mà lại có thể khiến Phượng Cửu để mắt tới?
Bước qua trận pháp trong sân đi vào bên trong, nhìn những linh dược và hoa cỏ trong vườn được chăm sóc gọn gàng ngăn nắp, hắn không khỏi hài lòng gật gật đầu.
Nghe nói trong viện này chỉ có đứa cháu lớn Doanh Doanh ở một mình, những hoa cỏ linh dược này tự nhiên cũng do con bé chăm sóc.
Chầm chậm bước vào trong, vừa đi vừa quan sát ngôi viện không quá lớn này, sau khi dạo một vòng, hắn nhìn thấy cặp chị em kia trước một căn phòng. Hai người, một người mặc váy hồng, một người mặc váy trắng thanh thuần, cũng rất dễ phân biệt, dù sao thì sáng nay hắn mới gặp đứa nhỏ.
Thế nhưng, khi hắn nhìn thấy đứa nhỏ tìm cớ đuổi đứa lớn đi, sau đó từ trong tay áo lấy ra thứ gì đó rồi đổ vào chén trà trên bàn đá, lông mày hắn không khỏi nhíu chặt lại.