Nghe vậy, tên tiểu nhị quay đầu cười đáp: "Không xa, đi qua mấy con phố là tới. Tuy nhiên, dạo gần đây muốn vào Thành Chủ Phủ không dễ. Nếu công tử không có quan hệ, e rằng còn chẳng vào nổi đại môn của Thành Chủ Phủ này đâu."
Phượng Cửu khẽ động ánh mắt, chân mày hơi nhướn lên: "Ồ? Là vì sao?"
"Công tử là người từ nơi khác đến nên không biết đó thôi. Lão Thành Chủ mắc bệnh hiểm nghèo đã hai ba tháng nay, nhưng tạm thời chưa ai trị được. Cách đây không lâu, Thành Chủ có phát ra một thông báo, chỉ cần là người trị khỏi bệnh hiểm nghèo cho Lão Thành Chủ, thì ngài ấy có thể vô điều kiện đáp ứng cho người đó một yêu cầu. Cho nên y sư và luyện đan sư từ khắp nơi đều đổ xô tới thử vận may."
Nói tới đây, tên tiểu nhị bật cười: "Bây giờ người vây quanh bên ngoài Thành Chủ Phủ từ sáng đến tối, ngoài một số y sư và luyện đan sư ra, còn có những kẻ xem náo nhiệt và tán tu. Cho nên muốn vào Thành Chủ Phủ không dễ dàng chút nào, vì dù là y sư hay luyện đan sư, cũng không phải ai cũng được vào bên trong đâu."
Phượng Cửu uống một chén rượu rồi nhấc bầu rượu rót thêm một chén nữa. Một tay khác khẽ búng, một đồng tiền vàng bay vút ra, rơi vào trong lòng tên tiểu nhị: "Tiếp tục đi, nói hết những gì ngươi biết cho ta nghe."
Tên tiểu nhị cầm được tiền, lại còn là tiền vàng chứ không phải bạc, đôi mắt tức thì sáng rực. Hắn vội vàng kể hết mọi chuyện mình biết cho Phượng Cửu nghe, mãi cho đến tận thật lâu sau mới lui ra ngoài.
Phượng Cửu ăn cơm xong thì đi ra ngoài dạo quanh, nhân tiện tính đi thăm dò phương hướng của Thành Chủ Phủ này, và xem thử có đúng như lời tên tiểu nhị nói, bên ngoài Thành Chủ Phủ toàn là y sư và luyện đan sư hay không.
Không ngờ tới là, khi đi tới con đường bên ngoài Thành Chủ Phủ, quả nhiên có không ít người đang vây quanh. Đúng như lời tiểu nhị nói, ngoài y sư ra còn có luyện đan sư, thực lực phẩm cấp không đồng đều, trong đó thậm chí còn có cả những người mặc y phục của Đan Dương Tông.
"Nhìn bộ dạng này, có lẽ bệnh vẫn chưa trị được. Nhưng mà, một Lão Thành Chủ mắc bệnh hiểm nghèo, dù cho Thành Chủ có thể đáp ứng yêu cầu, thì tại sao lại có thể thu hút nhiều người vây quanh nơi này đến thế?"
Nàng khẽ lẩm bẩm, cảm thấy có chút ngạc nhiên. Nàng tới đây là vì buộc phải có Linh Lung Thất Thải Hoa để chế thuốc, nhưng những y sư và luyện đan sư ở kia, ai nấy trên ngực đều đeo huy chương hiển thị thân phận và cấp bậc của mình, vậy mà cũng chen chúc ở đây bàn tán xôn xao, thật có chút không bình thường.
"Hê hê, tất nhiên là vì danh rồi!"
Một giọng nói truyền tới. Phượng Cửu nghiêng đầu nhìn qua, thấy một y sư tầm ba mươi tuổi đang đứng bên cạnh, trên mặt lộ vẻ mong đợi và phấn khích: "Bệnh hiểm nghèo của Lão Thành Chủ này, bao nhiêu người không chữa được, hơn nữa vì Đoạn Thành Chủ giao thiệp rộng rãi, người trong gia tộc lại có không ít nhân tài kiệt xuất trong các lĩnh vực, lại thêm việc bệnh hiểm nghèo này của Lão Thành Chủ đã mời tới mấy vị y sư và luyện đan sư có tiếng tăm tới xem mà đều không trị khỏi. Cho nên nếu có người trị khỏi, chắc chắn có thể nổi danh thiên hạ. Cơ hội như vậy, ai mà không muốn thử một lần chứ?"
Ánh mắt Phượng Cửu dời xuống dưới, rơi trên huy chương trước ngực người nọ, rồi lại nhàn nhạt rời đi: "Nhiều người như vậy, chắc không phải ai cũng được gặp Lão Thành Chủ đâu nhỉ?"
"Đó là đương nhiên rồi, sức khỏe của Lão Thành Chủ không tốt, tự nhiên không thể gặp nhiều người như vậy được. Mỗi ngày chỉ có mười người được vào, hơn nữa mười người này còn phải trải qua khảo hạch tuyển chọn nữa."
Nói tới đây, người nọ liếc nhìn Phượng Cửu một cái, thấy thiếu niên trước mắt mặc y phục đỏ rực bay phấp phới, trước ngực chẳng có lấy nửa cái huy chương, liền cười nhạo một tiếng: "Ngươi là nhãi con nơi nào, sao cũng chạy tới đây góp vui thế?"