Hiên Viên Mặc Trạch không nói gì, chỉ lẳng lặng lắng nghe. Chuyện này hắn đã biết, chính vì biết nàng muốn đi Thiên Sơn nên hắn mới nhanh chóng chạy tới, chuẩn bị cùng đi với nàng.
Hai người ngồi ở bàn đá ngoài phòng, vừa chờ đợi Phượng Cửu đi ra, mà ở ngoài viện, Đoạn Lâm Lâm vẫn không muốn rời đi, ánh mắt si mê nhìn vào bên trong viện.
"Cha, người thấy vị công tử mặc áo đen kia là người thế nào?" Người đàn ông bá khí như vậy, nàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, khí chất đàn ông trên người dồi dào vô tận, thật không biết là người ở nơi nào.
Nghe vậy, Đoạn thành chủ cau mày: "Tiểu Lâm, thu hồi những suy nghĩ không nên có của con lại, người như vậy, tuyệt đối không phải là người con có thể trêu chọc."
"Cha, chẳng lẽ con trông kém cỏi lắm sao? Con là đệ nhất mỹ nhân trong thành đấy." Nhắc tới chuyện này, nàng hơi hất cằm, vẻ đầy kiêu ngạo và đắc ý.
Nàng có xuất thân tốt, có dung mạo xuất sắc, trong đám người cùng lứa tu vi cũng không tồi, hơn nữa cha nàng còn là thành chủ của Thuận Diên thành này. Luôn xuất thân, luận thực lực bản thân, nàng cảm thấy người bình thường không xứng với mình, nhưng nếu là người đàn ông như thế này thì...
Đoạn thành chủ nhìn con gái, trong lòng bất giác có chút bất an. Ông không hề nông cạn như cô con gái này. Theo những gì ông đã trải qua, người đàn ông này, nên tránh xa chừng nào hay chừng nấy. Bởi vì quanh thân hắn tràn ngập một luồng uy áp nhiếp người cùng sự bá khí của bậc vương giả, nhân vật như vậy, tuyệt đối không phải là những người như họ có thể trêu chọc.
Để tránh việc con gái gây ra chuyện không thể thu dọn gì mà liên lụy đến gia tộc, ông giơ tay, trực tiếp một chưởng bổ ngất nàng.
"Người đâu, đưa tiểu thư về viện, không có lệnh của ta, không được để nó bước ra ngoài!"
Hai ám vệ thân hình lóe lên, cung kính đáp một tiếng "rõ" rồi đưa người rời đi.
Không lâu sau, Đoạn thành chủ cũng quay người rời đi, nhưng ông đã dặn dò quản gia mang một ít thuốc bổ các loại tới.
Cho đến tận lúc hoàng hôn, trời dần tối, Phượng Cửu trong phòng mới chậm rãi thở ra một hơi, mở mắt. Dùng Thanh Liên trong cơ thể để chữa trị vết thương trên người, bất kể là nội thương hay ngoại thương, đều khôi phục rất nhanh.
Điều này làm nàng càng thêm hiếu kỳ, có báu vật như vậy, tại sao lão giả kia lúc ban đầu lại tặng Thanh Liên này cho nàng? Thứ như vậy, đúng là thứ khiến người ta tranh giành đến vỡ đầu chảy máu.
Nhìn vết thương đã khôi phục, hơn nữa năng lượng thất thoát trong cơ thể cũng đã điều tức hồi phục, nàng đứng dậy, khoác ngoại y vào rồi đi ra gian ngoài, mở cửa: "Ca, giúp muội gọi người mang chút nước nóng tới, muội..."
Lời còn chưa nói hết, liền nhìn thấy Hiên Viên Mặc Trạch ở bên ngoài. Nhìn thấy hắn, trên mặt nàng lộ ra nụ cười, bước tới đón: "Sao huynh lại tới đây? Tới từ khi nào vậy?"
Mà ánh mắt Hiên Viên Mặc Trạch hơi trầm xuống, đặc biệt là khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm tỏa ra từ người nàng, hắn lại càng nhíu chặt mày, hỏi: "Bị thương thế nào rồi?"
"Đã không sao rồi." Nàng vừa cười vừa nói, liền thấy ca ca mình cười đứng dậy từ bên bàn.
"Hai người nói chuyện đi, ta đi bảo người ngoài chuẩn bị nước." Nói xong, liền bước ra ngoài, để lại không gian cho hai người.
Hiên Viên Mặc Trạch đưa nàng trở lại phòng, liền đi cởi ngoại y của nàng. Khi cởi ngoại y ra, nhìn thấy vệt máu đỏ thấm đẫm trên lớp y phục trắng bên trong, trong mắt hắn xẹt qua một tia sát khí.
Dám khiến nữ nhân của hắn đổ nhiều máu như vậy, lần này, cho dù là ai bảo vệ Đan Dương tông chủ cũng vô dụng! Hắn nhất định phải lấy mạng gã!
"Vết thương đâu?" Hắn có chút kinh ngạc khi không nhìn thấy vết thương.