Phượng Cửu gật gật đầu: "Ừm, đúng là phải đi đến phía Địa Ngục Sơn Mạch kia."
"Các người muốn qua đó? Hì, nơi này đâu có dễ vượt qua như vậy." Tên Kim Đan dong binh kia nhếch miệng cười, chỉ vào vách đá treo leo rộng trăm thước phía trước, nói: "Sơ sẩy một cái rơi xuống dưới, đó chính là tan xương nát thịt, tuyệt đối không có khả năng sống sót. Hơn nữa, nơi này rất quỷ dị, phi hành khí hay ngự kiếm gì đó đều không thể sử dụng, ngay cả việc vận khí lướt đi cũng rất ít người có thể một bước nhảy qua trăm thước."
"Ừm, cho nên ta đang nghĩ cách đây." Nàng mỉm cười, ánh mắt dừng lại nơi vực sâu kia. Nơi này đã là đường bắt buộc phải đi, vậy chắc chắn sẽ có cách vượt qua.
Thấy vậy, tên Kim Đan dong binh cười cười, dặn dò tên Trúc Cơ dong binh bên cạnh mấy câu, liền thấy tên Trúc Cơ dong binh quay người rời đi, còn tên Kim Đan dong binh thì đi tới bên cạnh nhóm người Phượng Cửu.
"Thật không biết tại sao các người lại muốn qua đó? Lẽ nào không sợ chết sao?"
Hắn tò mò nhìn mấy người họ, những thiếu niên này y phục bất phàm, khí độ cũng cực kỳ xuất chúng, nhìn qua là biết ngay xuất thân thế gia quý tộc, chỉ là không ngờ những người này lại không sợ chết mà đòi vào trong Địa Ngục Sơn Mạch.
"Đương nhiên là vì bên trong có tiền a!"
Ninh Lang híp đôi mắt, giọng điệu nhẹ nhàng đầy mong đợi nói: "Ta nghe nói từ lâu rồi, linh dược ở trong đó đều là loại lâu năm, hơn nữa còn có thú tinh các thứ, đó đều là tiền cả đấy."
Mọi người xung quanh nghe hắn nói vậy, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Tiền? Mấy thiếu niên này đến đây vậy mà lại là vì tiền? Thế thì quá không đáng giá.
Tuy nhiên, trong số họ cũng có người đánh giá nhóm Phượng Cửu, cảm thấy bọn họ chưa chắc chỉ vì tiền, bởi vì chính những thiếu niên này mặc y phục bất phàm, sao có thể thiếu tiền được?
Những người này đến đây, có kẻ là vì tìm linh dược, có kẻ lại tìm bảo vật, có kẻ muốn cầu cơ duyên, có kẻ muốn đến để lịch luyện, cũng có kẻ hy vọng có thể kết giao với người của tám đại đế quốc ở bên trong. Đương nhiên, cũng có kẻ muốn cướp đoạt bảo vật của người khác. Người thuần túy chỉ vì tiền như vậy, thật đúng là chưa thấy bao giờ.
Tên Kim Đan dong binh kia bật cười lắc đầu: "Vậy ta phải khuyên các người một câu, tốt nhất đừng vào, nơi này thực sự là tử địa đấy."
"Ngươi từng vào rồi sao?" Ninh Lang hỏi.
Vừa nghe câu này, ánh mắt những người khác cũng đổ dồn về phía tên Kim Đan dong binh kia. Đa số bọn họ đều là lần đầu tới đây, quả thực chưa từng vào, nếu không cũng chẳng bị nơi này cản trở, muốn qua mà không qua được.
"Không tệ, ta đã từng đến một lần rồi, nếu không thì lần này chủ thuê cũng sẽ không chọn đội dong binh bọn ta đâu, ngươi nói có phải không?"
"Vậy ngươi biết cách qua đó rồi?"
Kim Đan dong binh cười cười, nhưng không nói gì thêm. Thấy thế, ánh mắt những người khác đều hơi lóe lên. Nếu hắn biết cách qua, vậy bọn họ chỉ cần chờ xem hắn vượt qua vách đá trăm thước này như thế nào, bọn họ cũng có thể học theo mà vượt qua cùng.
Nghĩ đến điểm này, tâm trạng vốn đang nôn nóng bất an cũng dần ổn định lại. Địa Ngục Sơn Mạch tuy đầy rẫy nguy cơ, nhưng sức hấp dẫn đối với bọn họ cũng cực kỳ lớn. Dẫu biết có nguy hiểm, chuyến đi này cực kỳ có khả năng sẽ mất mạng, bọn họ cũng vẫn hy vọng có thể vào trong xông pha một phen.
Ngay trong lúc đang nói chuyện, tên dong binh quay lại kia dẫn theo đội ngũ phía sau cũng tới nơi. Thấy đội dong binh của mình đã tới, vị Kim Đan tu sĩ kia nói với nhóm người Phượng Cửu: "Được rồi, ta phải về đây, các người tự bảo trọng nhé!"