Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 45584 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1033
Có giỏi thì đừng chạy

❊ ❊ ❊

Họ bị bắt đến đây mà chưa từng thấy Thôn Vân, cứ ngỡ nó đã bị bỏ lại nơi cánh rừng kia, không ngờ nó lại tự tìm tới, thậm chí còn cứu lấy họ, thật sự là quá đỗi kinh ngạc và vui mừng.

“Thần thú!”

Ả lão yêu bà Nguyên Anh kia nheo mắt, trong mắt lóe lên một tia tinh quang. Ả nhìn chằm chằm vào con Thôn Vân thú đang oai phong lẫm liệt, khí thế bức người phía trước, lên tiếng: “Đây chắc không phải thần thú của hai ngươi nhỉ? Là của tên Phượng Cửu kia?”

Chỉ là một thiếu niên, không những nắm giữ Thanh Phong kiếm, lại còn khế ước với thượng cổ thần thú, nay lại có thêm một con thần thú nữa? Thiếu niên tên Phượng Cửu này rốt cuộc là hạng người gì? Chỉ với sức lực của vài người mà dễ dàng hủy diệt hoàn toàn Hợp Hoan phái vốn đã khó khăn lắm mới gây dựng nên, quả thực là bản lĩnh không tầm thường!

“A!”

Đột nhiên, Ninh Lang kinh hô một tiếng, nói: “Ta thật là ngốc! Chỉ mải lo chạy trốn, lại quên mất mình còn có bảo bối để đào mạng!” Vừa nói, cậu ta vừa lục lọi trong không gian của mình, lấy ra một đôi ủng màu vàng kim rồi xỏ vào.

Đoạn Dạ liếc nhìn, hơi kinh ngạc: “Đây chẳng phải là Truy Vân ủng sao? Ngươi lại có thứ này?”

Đây chính là bảo bối quý giá a! Một đôi Truy Vân ủng chính là pháp bảo để chạy trốn, tốc độ này, dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng không đuổi kịp. Trước kia hắn từng nghe nói có lần Truy Vân ủng xuất hiện tại buổi đấu giá, chỉ là bị người ta dùng giá cao mua mất, không ngờ lại nằm trong tay tên tiểu mập mạp này.

Nghe vậy, Ninh Lang đắc ý hất cằm: “Ngươi cũng không nghĩ xem ta là ai? Ta là thiếu chủ Ninh Thành đó. Đừng tưởng chỉ có các ngươi mới có khế ước thú hay bảo kiếm gì gì đó, ta đây cũng là người có bảo bối đấy, tùy tiện lấy ra một món cũng đủ dọa chết các ngươi.”

Nghe thấy câu này, khóe miệng Đoạn Dạ co giật, lười nói thêm với cậu ta.

Mà tên tà tu Nguyên Anh kia thì sắc mặt âm trầm, hai tay siết chặt thành quyền, sát khí toàn thân tràn ra ngoài. Những thiếu niên này quả thực khiến bọn chúng kinh ngạc tột độ. Phượng Cửu kia đã đành, vốn dĩ bọn chúng đã thấy trong mấy thiếu niên kia hắn là kẻ bất thường nhất, nhưng không ngờ cái tên tiểu mập mạp trông không mấy nổi bật này, tùy tay cũng có thể lấy ra bảo bối hộ thân như vậy.

Giờ khắc này, ả thật sự vô cùng hối hận, vì quá tự tin nên lúc đó mới không cho đệ tử lục soát người bọn chúng, thu sạch bảo bối trên người họ.

Đến tận lúc này, bọn chúng mới biết những thứ trong mấy cái Càn Khôn túi lấy từ chỗ họ căn bản không thể coi là thứ gì cả. Những món trong đó là thứ họ không sợ bị lấy đi, còn đồ tốt thực sự, đều giấu trên người cả đấy!

“Thôn Vân, lão yêu bà kia giao cho ngươi, đánh được thì đánh, đánh không lại thì chạy.”

Đoạn Dạ hét về phía Thôn Vân thú, thấy tên tà tu Nguyên Anh bên kia không đuổi kịp Hỏa Diễm Sư của mình liền chuyển hướng về phía họ, lập tức túm lấy tay Ninh Lang hét lớn: “Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau chạy đi! Lão yêu bà bên kia tới rồi!”

“A? Ở đâu ở đâu?”

Ninh Lang giật mình, vội vàng nhìn quanh, quả nhiên thấy tên tà tu Nguyên Anh đang giận dữ lao tới không xa, sợ hãi hét ầm lên, kéo Đoạn Dạ bỏ chạy thục mạng.

“Tà tu đúng là tà tu, đều không biết liêm sỉ, hai lão yêu quái cộng lại hơn hai trăm tuổi đầu rồi mà còn bắt nạt đám trẻ non nớt như chúng ta, thật là không biết xấu hổ!”

Nghe thấy những lời tủi thân đầy giận dữ của Ninh Lang, Đoạn Dạ gắt gỏng: “Đừng lải nhải nữa, chạy mau đi! Đợi Phượng Cửu tiêu diệt được tên lão yêu bà Nguyên Anh trung kỳ kia, thì hai kẻ này cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu.”

Tên tà tu Nguyên Anh đuổi theo phía sau tức đến mức chửi bới: “Có giỏi thì đừng chạy!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1021
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.