Mấy người cứ thế đi theo Phượng Cửu ra khỏi thành, khi nhìn thấy Phượng Cửu phất tay một cái, một chiếc phi thuyền xa hoa xuất hiện trước mặt họ, mấy người không khỏi trợn tròn mắt. Đặc biệt là Ninh Lang, đôi mắt sáng rực lên, cậu ta nhanh chóng sải bước chạy về phía trước, vừa sờ lên thân chiếc phi thuyền sang trọng kia vừa xuýt xoa không ngớt.
“Trời ạ! Phi thuyền này đẹp quá đi, chiếc ở nhà ta cũng chẳng sang trọng được như thế này. Phượng Cửu, ngươi mua chiếc phi thuyền này ở đâu vậy? Đẹp quá đi mất!” Cậu ta vừa sờ vừa vui sướng kêu lên, vì không nhìn thấy cách bố trí bên trong thuyền nên lập tức quay đầu nhìn Phượng Cửu.
“Phượng Cửu, chúng ta lên được chưa? Ngươi cũng quá không coi anh em ra gì rồi, có bảo bối như vậy mà không chịu lấy ra sớm.”
Nàng mỉm cười: “Đi thôi!” Nói đoạn, liền sải bước dẫn theo Thôn Vân đi lên trước.
Những người khác cũng nhanh chóng lên phi thuyền theo, chỉ có Lạc Phi đang bị vác trên vai, không nói được lời nào, cứ trợn mắt, vùng vẫy đá chân.
Đây là định bắt cóc mình đi thật sao? Lúc trước cậu đồng ý chỉ là muốn tạm thời giữ chân đối phương, đợi sau khi rời đi rồi sẽ tính cách khác, ai ngờ hắn lại trực tiếp đưa cậu ra khỏi thành, còn lôi ra một chiếc phi thuyền như thế này, đây rõ ràng là không định để cậu về nhà rồi!
Ngoài cổng thành vốn có người ra vào, lúc này nhìn thấy một chiếc phi thuyền dừng lại bên ngoài, đương nhiên là bàn tán xôn xao, kinh thán không thôi, lũ lượt đoán già đoán non, không biết đây là người của thế gia nào? Sao lại có phi thuyền vừa xa hoa vừa khổng lồ như vậy?
Ngay cả một số thế gia và thế lực trong thành sau khi nghe tin cũng phái người đến xem xét, thế nhưng, khi họ chạy tới nơi thì Phượng Cửu và những người khác đã rời đi từ lâu…
Tại Lạc gia, Lạc gia chủ và phu nhân khi nghe tin ngoài thành có một chiếc phi thuyền xa hoa cũng đang nói chuyện trong sân, cho đến khi quản gia hớt hải chạy vào.
“Lão gia, phu nhân, đây là thư từ nhà mẹ đẻ của phu nhân gửi tới ạ.” Quản gia dâng một phong thư lên rồi lui xuống.
“Chắc là thư của nhạc mẫu gửi cho nàng đấy, phu nhân, nàng xem đi!” Lạc gia chủ cười nói, rồi đưa thư cho bà.
“Được.” Lạc phu nhân mỉm cười nhận lấy, mở thư ra, thấy bên trong ngoài một lá thư còn có một bức chân dung gấp lại, bèn đưa bức chân dung cho phu quân bên cạnh, còn bản thân thì đọc thư.
“Đây là thư của cha gửi tới, nói là gửi cho chúng ta một bức chân dung của Quỷ Y, bảo rằng bây giờ gia chủ của các đại thế gia và người đứng đầu các thế lực đều đã có một bản trong tay.”
“Chân dung của Quỷ Y?” Lạc gia chủ sững sờ, vội vàng mở chân dung ra xem, vừa nhìn một cái liền ngẩn người: “Đây chẳng phải là Phượng công tử sao?”
Lạc phu nhân ngó đầu lại: “Ủa? Đúng là Phượng công tử thật, sao huynh ấy lại là Quỷ Y được?”
Hai vợ chồng nhìn nhau, trong lòng đầy kinh ngạc, thiếu niên áo đỏ phóng khoáng tiêu sái kia, vậy mà lại chính là Quỷ Y? Nhưng Quỷ Y này, sao lại trở thành đạo sư của học viện nhị tinh rồi? Chẳng lẽ, chuyện này thật sự giống như lời hắn nói lúc đó, hắn vốn là học viên lục tinh, sau khi tới học viện nhị tinh thì nhờ cơ duyên xảo hợp mà thăng cấp, mới trở thành đạo sư nhị tinh?
“Phi nhi nhà chúng ta đúng là có phúc rồi.” Lạc gia chủ cười nói.
“Đúng vậy!” Lạc phu nhân cười đáp lại, vô cùng vui vẻ.
Về phần bên kia, trên phi thuyền, Lạc Phi cuối cùng cũng có thể lên tiếng, ngay cả thực lực bị phong ấn cũng được Phượng Cửu giải khai, chỉ là, cậu vẫn phẫn nộ trừng mắt nhìn Phượng Cửu.
“Sao ngươi có thể làm như vậy? Ngươi vậy mà cứ thế mang ta đi, cha mẹ ta không tìm thấy ta, không biết sẽ lo lắng đến mức nào.”
“Ngươi yên tâm, chúng ta đã nói với cha mẹ ngươi từ sớm rồi, hơn nữa, đây cũng là do họ đồng ý.” Phượng Cửu thản nhiên cười nói.