Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 2591 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 385
Không hợp quy củ

❊ ❊ ❊

Vĩ Dũ hẳn là tùy tùng của Lục công tử Đàm Hằng thuộc nhà Thượng Châu Thứ Sử, trách không được trước đó Chu Hâm Hải không chút do dự mà khai ra Vĩ Dũ, nói hắn là kẻ cầm đầu gây ra chuyện sỉ nhục Ngô Kiệt Văn, hóa ra hai bên là địch thủ của nhau, đắc tội cũng chẳng sao.

Mục Hàn Tinh và Chu Hưng Vân không thể biểu hiện quá thân thiết, khách sáo hai câu rồi liền ám đưa thu ba mà tách ra mỗi người một ngả. Dường như Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết chỉ vì lễ nghi giang hồ mà tới chào hỏi Chu Hưng Vân một tiếng.

Chu Hâm Hải chào hỏi Minh Tinh xong liền dẫn Chu Hưng Vân đến góc quảng trường, giới thiệu từng người một những thiếu niên thiếu nữ cùng đi săn xa với Hiên Viên Phong Tuyết.

Đây là một buổi liên hoan của con cháu quan lại, con cái các quan lớn trong kinh thành đều vắt óc suy nghĩ, hy vọng con mình có thể len chân vào đây để tạo quan hệ với con cháu quyền quý.

Chu Hâm Hải không nói một tiếng đã dẫn Chu Hưng Vân và Đường Viễn Doanh tới, có thể nói là cực kỳ mạo hiểm.

May mà Minh Tinh không hề cảm thấy bất mãn với cách làm của hắn, hoặc có thể nói, khi nhìn thấy Đường Viễn Doanh băng thanh ngọc khiết, tiểu tử này ngược lại cảm thấy Chu Hâm Hải rất biết điều, mang theo một mỹ nhân tới để mọi người cùng vui vẻ.

Còn về Chu Hưng Vân, chỉ là một đệ tử Kiếm Thục Sơn Trang nho nhỏ, Minh Tinh căn bản không thèm để hắn vào mắt.

"Chu huynh, huynh không cần bận tâm đến chúng ta nữa, cứ đi làm việc của huynh đi."

Chu Hưng Vân bảo Chu Hâm Hải đi giao thiệp với mọi người, đường đường là công tử nhà Thượng Xá Cục, không đi tạo quan hệ với con cháu quan lại mà lại chạy tới tán gẫu với hai vãn bối giang hồ, nghĩ kỹ lại thì thấy rất không đúng chỗ.

"Được, có việc gì cứ gọi ta." Chu Hâm Hải nhanh chóng cáo từ, Chu Hưng Vân nói không sai, hắn bỏ mặc một đám con quan không quan tâm, đi trò chuyện với hai kẻ vô danh tiểu tốt, thực sự là không hợp lẽ thường.

Thân phận của Chu Hâm Hải trong đám đông chỉ có thể coi là tầm trung, hắn không chủ động bắt chuyện với người khác thì chẳng ai thèm nịnh nọt hắn cả. Quả nhiên, Chu Hâm Hải dường như nhận ra Chu Hưng Vân muốn ở riêng với Đường Viễn Doanh nên thức thời rời đi, tránh quấy rầy nhã hứng của Chu Hưng Vân.

"Tam sư đệ, ta hơi sợ." Đường Viễn Doanh thút thít thu mình vào lòng Chu Hưng Vân, nàng vốn tưởng rằng chuyến đi săn này cũng giống như những lần đi săn ở vùng ngoại ô bình thường, một đám người vui vẻ đi chơi mà thôi.

Thế nhưng, tình hình tại quảng trường luyện binh lại vượt quá sức tưởng tượng của Đường Viễn Doanh, những người có mặt đều là con cháu quan lại tôn quý, nói là họ đi săn, chẳng bằng nói đây là một buổi tiệc tùng đặc biệt.

Lúc nãy Đường Viễn Doanh vừa thấy, có một cô gái trẻ e lệ đi lấy lòng Minh Tinh, hy vọng tam công tử nhà Trung Thư Thị Lang có thể thu nàng làm tiểu thiếp, còn nói gia phụ đã đồng ý cho nàng trong hành trình đi săn này sẽ hầu hạ tam công tử.

"Việc này có gì đáng sợ chứ?" Chu Hưng Vân nâng cằm Đường Viễn Doanh lên, dáng vẻ thút thít đáng thương của tiểu nữ nhân khiến hắn không nhịn được mà hôn xuống.

Đường Viễn Doanh hiện tại thật sự khiến Chu Hưng Vân yêu không buông tay, mỗi lần hắn tìm nàng tâm tình, tiểu nữ nhân đều trăm bề thuận theo, trang điểm xinh đẹp, dùng tư thế và cách thức hắn thích nhất để lấy lòng hắn.

"Họ đều là công tử nhà... ừm... đại quan, ta sợ, sợ đắc tội với họ." Đường Viễn Doanh thẹn thùng nói. Chu Hưng Vân cứ trêu chọc, hôn hôn sờ sờ khiến nàng không thể nói chuyện đàng hoàng được.

"Nhị sư tỷ, nàng đang đùa ta đấy à? Họ là công tử nhà đại quan, nhưng cha của họ mấy hôm trước vừa mới xếp hàng đưa lễ vật cho nàng đấy thôi, nàng sợ họ không phải là nói đùa sao? Có tin ta đánh nàng..."

"Á... nhẹ tay một chút có được không." Đường Viễn Doanh rất tủi thân, Chu Hưng Vân không phân tốt xấu, giống như Ngu Hành Tử quản giáo Ngu Vô Song, "bộp" một cái đánh nàng.

"Ta thích dáng vẻ nàng khóc lóc cầu xin ta." Chu Hưng Vân không khỏi nhớ lại vòng loại Thiếu Niên Anh Hùng Đại Hội, bộ dáng Đường Viễn Doanh quỳ trên mặt đất ôm chân cầu tha tội đáng thương kia, thực sự quá kinh diễm.

"Mẹ ta đã đưa gia tiên cho chàng rồi, chàng thích làm ta khóc thì về nhà có thể phạt ta. Nhưng... nhẹ tay một chút có được không?" Đường Viễn Doanh yếu ớt nói. Sau khi được mẹ dạy bảo, tiểu nữ nhân cuối cùng cũng biết sở trường của mình nằm ở đâu.

Chu Hưng Vân thích bắt nạt nàng, nàng cứ để hắn bắt nạt là được, miễn là hắn đừng quá thô bạo làm hỏng nàng trong một lần là được...

"Khà khà khà, Nhị sư tỷ càng ngày càng hiểu lòng ta. Hôn một cái cho đỡ thèm đã, đợi đi săn về nhà, chúng ta lại chơi tiếp từ từ."

"Ưm..."

Chu Hưng Vân cười tà mị trêu chọc, Đường Viễn Doanh chỉ có thể thẹn thùng gật đầu, nghe lời ngước khuôn mặt xinh đẹp lên, thỏa mãn nụ hôn đòi hỏi không dứt của tên đại sắc lang.

Do trong trại luyện binh người rất đông, đôi trẻ trốn sau gốc cây thân mật, Đường Viễn Doanh sợ bị người phát hiện nên hơi chút không tự nhiên. Đáng tiếc là Chu Hưng Vân cứ không dứt khoát, ra sức quấn quýt không buông, khiến Đường Viễn Doanh muốn kêu cũng không được.

Phải biết rằng, Đường Viễn Doanh hiện tại vô cùng sợ hãi Chu Hưng Vân, căn bản không dám nảy sinh một tia ý niệm phản kháng nào với hắn, chứ đừng nói là đẩy hắn ra, không cho hắn hôn chạm mình.

May mà, ngay khi Chu Hưng Vân càng lúc càng không kiểm soát, một viên xúc xắc "từ trên trời rơi xuống chính nghĩa", nện vào sau gáy tên sắc tiểu tử, kiềm chế sự đòi hỏi không dứt của hắn.

"Ái da!" Chu Hưng Vân kêu lên một tiếng đau đớn, nước mắt lưng tròng quay sang nhìn Mục Hàn Tinh, chỉ thấy thiếu nữ dùng khẩu hình không tiếng động nói ra bốn chữ... Túc Dao tức giận rồi.

"!!!" Chu Hưng Vân vội vàng chắp hai tay lại, cung kính bái một cái với Duy Túc Dao, hy vọng vị nữ hiệp đại nhân không chấp tiểu nhân, đem cảnh tượng không nên nhìn thấy vừa rồi xóa bỏ hết.

Khi Chu Hưng Vân cúi người ngẩng đầu lên, chỉ thấy tiểu muội muội Vô Song đang đứng trước mặt Duy Túc Dao, thay Duy Túc Dao làm một động tác cực ngầu, ngón trỏ lắc qua lắc lại ba lần, ngón cái từ trên xoay xuống dưới, dứt khoát đưa tay ngang cổ... dịch ra là: Rửa sạch cổ chờ chết đi.

Chu Hưng Vân cười gượng gạo, chữ "sắc" trên đầu một lưỡi đao, vừa rồi hắn không kìm được cám dỗ của sắc đẹp, lại tinh trùng thượng não, suýt chút nữa làm hỏng việc lớn. May mà xung quanh không ai phát hiện Đường Viễn Doanh bị hắn trêu chọc đến kiều diễm tú lệ, nếu không thì chưa xuất sư đã phải chết rồi...

Hộ vệ đội đến trại luyện binh không bao lâu, chủ chính Hiên Viên Phong Tuyết cuối cùng cũng đại giá quang lâm.

"Hiên Viên đại tiểu thư tới rồi!" Tiểu Đinh, nha hoàn vâng mệnh Hiên Viên Phong Tuyết đến trại luyện binh trước để tiếp đón Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết, vui vẻ reo lên, sau đó chạy bước nhỏ lên nghênh đón tiểu thư nhà mình.

Chu Hưng Vân ngẩng đầu nhìn ra xa, Hiên Viên Phong Tuyết khoanh tay, khoác áo choàng lông thú trên vai, khí độ phi phàm bước vào trại luyện binh, theo sát phía sau là Hiên Viên Sùng Võ, Tần Thọ và Mạc Niệm Tịch.

Khoảnh khắc Hiên Viên Phong Tuyết bước vào trại luyện binh, đám thiếu niên thiếu nữ đang tán gẫu rải rác trên quảng trường lập tức ùa tới, như chúng tinh củng nguyệt vây quanh đại tiểu thư nhà Hiên Viên.

Chu Hưng Vân vốn định đi theo ngó nghiêng vài cái, nhìn thấy cảnh này thì lập tức chùn bước, thầm nghĩ vẫn đừng nên đi góp vui thì hơn, tránh cho thân hình đầy cơ bắp của mình đụng phải đám công tử và tiểu thư da thịt non nớt kia.

Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết là người giang hồ, không giống như con cháu quan lại cố ý lấy lòng Hiên Viên Phong Tuyết mà ùa lên đón tiếp.

Hai nàng liếc nhìn Chu Hưng Vân một cái, tâm ý tương thông đi lại gần nhau, để sau khi Hiên Viên Phong Tuyết ứng phó xong với mọi người thì tới tìm bọn họ giới thiệu cho nhau.

Không ngoài dự đoán của Chu Hưng Vân, Hiên Viên Phong Tuyết trò chuyện với một nhóm bạn nhỏ một lát rồi dời ánh mắt sang người Trịnh Trình Tuyết, sau đó dưới sự dẫn đường của nha hoàn Tiểu Đinh, đi ra khỏi đám đông tới trước mặt Trịnh Trình Tuyết.

"Trịnh cô nương, Mục cô nương, đợi lâu rồi."

"Hiên Viên tiểu thư không cần khách khí, có thể cùng cô đi săn xa là vinh hạnh của chúng tôi."

Mục Hàn Tinh mặc dù không thích nịnh nọt ai ngoài Chu Hưng Vân, nhưng Hiên Viên Phong Tuyết dường như đã quen với việc người khác tâng bốc, nên Mục Hàn Tinh đành phải nhập gia tùy tục, lễ phép khách khí hỏi thăm nàng.

"Hai vị này... ta hình như đã gặp ở đâu rồi?" Khi Hiên Viên Phong Tuyết tiến vào trại luyện binh đã chú ý tới trên quảng trường có bốn người không lên đón tiếp.

Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết là người trong giang hồ, qua vài ngày tiếp xúc, Hiên Viên Phong Tuyết đại khái đã hiểu rõ tính cách hai nàng, biết họ không giống như những người khác luôn cung kính với nàng.

"Hiên Viên đại tiểu thư, họ là bạn tốt của tôi, đệ tử Kiếm Thục Sơn Trang..." Chu Hâm Hải vội vàng giới thiệu, chỉ là hắn chưa nói hết câu, Hiên Viên Phong Tuyết đã giơ tay ngắt lời, nhìn chằm chằm Chu Hưng Vân nói: "Ta nhớ ngươi, ngươi là tiểu nhị của Vân Hiệp Khách Sạn, ngày đó đã đỡ được chén trà ta ném."

"Thật là vinh hạnh." Chu Hưng Vân không kiêu không nịnh ôm quyền đáp.

"Hiên Viên đại tiểu thư, mấy hôm trước chính nhờ Chu Hưng Vân giúp đỡ, tôi mới mời được hai vị cô nương của Bích Viên Sơn Trang." Chu Hâm Hải làm theo lời Chu Hưng Vân dặn mà giải thích.

Trần Thương Lai và Hoàng Trí nghe vậy lập tức bừng tỉnh, hóa ra Chu Hâm Hải với Chu Hưng Vân hóa thù thành bạn là vì tình huống này.

Sau khi Hiên Viên Phong Tuyết thắng được lãng tử Kiếm Thục Sơn Trang, vẫn luôn muốn tìm Giang Hồ Thập Kiệt so chiêu, chỉ tiếc nàng không phải người giang hồ nên không thể liên lạc với Giang Hồ Thập Kiệt.

Đúng lúc này, Chu Hâm Hải nói mình có cách mời được Bích Viên Song Kiều trong Giang Hồ Thập Kiệt, khiến Hiên Viên đại tiểu thư nhìn hắn bằng con mắt khác. Hóa ra người làm mối cho hắn chính là Chu Hưng Vân, trách không được họ có thể hóa can qua thành ngọc lụa, tụ lại với nhau xưng huynh gọi đệ.

Ánh mắt Hiên Viên Phong Tuyết dừng trên người Đường Viễn Doanh, không đợi nàng lên tiếng hỏi, Chu Hưng Vân đã tự giác giới thiệu: "Vị này là Nhị sư tỷ của ta, Đường Viễn Doanh, con gái của Môn chủ Chú Kiếm Môn thuộc Kiếm Thục Sơn Trang."

"Đường Viễn Doanh... ta nhớ ra rồi, trong danh sách 128 người mạnh nhất giang hồ có tên của ngươi." Ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo của Hiên Viên Phong Tuyết khóa chặt Đường Viễn Doanh như thể đang nhìn con mồi.

"Hiên Viên tiểu thư chào cô." Đường Viễn Doanh theo quy củ giang hồ, tay trái cầm vỏ kiếm, đứng thẳng người ôm quyền chào đại tiểu thư.

Dạo gần đây tiểu nữ nhân rất nghe lời, Chu Hưng Vân đem thanh Long Tuyền Thất Tinh Kiếm mà Tô Viên Ngoại tặng mình vứt cho Đường Viễn Doanh. Hôm nay mọi người ra ngoài đi săn, Đường Viễn Doanh vừa vặn mang theo bảo kiếm bên mình, tĩnh đợi đất dụng võ.

Hiên Viên Phong Tuyết gật đầu coi như đáp lại Đường Viễn Doanh, sau đó quay sang hỏi Chu Hưng Vân: "Võ công của ngươi tốt, hay là võ công của nàng ta tốt hơn."

"Hiện tại nàng ấy lợi hại hơn ta!" Chu Hưng Vân không chút do dự nói Đường Viễn Doanh võ công tốt hơn, vì hắn đã dự liệu được chuyện sắp xảy ra tiếp theo.

"Ừm. Hộ vệ đội vẫn đang vận chuyển tạp vật, nhân lúc bây giờ còn chút thời gian rảnh, Đường cô nương có thể nể mặt, cùng ta so chiêu một phen tại quảng trường luyện binh không."

"Hả?" Đường Viễn Doanh ngẩn người. Nói lý ra, Hiên Viên Phong Tuyết không chơi kiểu này được, nàng là cao thủ nhất lưu lại tìm võ giả nhị lưu như nàng so chiêu, quy củ giang hồ là không hợp lệ.

Đường Viễn Doanh lúng túng không biết phải làm sao, chỉ biết bất lực nhìn về phía Chu Hưng Vân.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:377
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.