Chu Hưng Vân cứ ì ra trong sương phòng của Y Sa Bối Nhĩ không chịu đi, dự định đợi qua giờ tảo triều rồi mới tới phủ Hoàng thập lục tử. Trong khoảng thời gian này, Chu Hưng Vân rất nỗ lực tán tỉnh người đẹp, hy vọng Huyền Nữ tỷ tỷ có thể hồi tâm chuyển ý, đừng khăng khăng một mực, bắt hắn phải ở rể Huyền Băng Cung, nếu không thì tuyệt đối không gả cho hắn.
Ngoài ra, Chu Hưng Vân còn dặn dò Y Sa Bối Nhĩ rằng Hoàng thập lục tử là kẻ háo sắc, bảo giai nhân nếu gặp Hoàng thập lục tử thì nhất định phải cẩn thận kẻo bị lợi dụng. Chu Hưng Vân không hề muốn thấy cảnh Y Sa Bối Nhĩ và Hoàng thập lục tử "phải lòng" nhau...
"Phụng Ngự đại nhân yên tâm, ngài biết đấy, dân nữ mang trọng trách phục hưng gia tộc, sẽ không tham lam vinh hoa phú quý, cuộc sống an nhàn, những hoàng thân quốc thích sống trong nhung lụa không phù hợp với tiêu chuẩn chọn phu quân của ta. Tiểu nữ tử cần một người có thể dựa vào, thay ta gánh vác phiền não, đảm đương trọng trách, bày mưu tính kế, một nhân tài trí dũng vô song giống như ngài vậy."
Y Sa Bối Nhĩ thành tâm thành ý nói với Chu Hưng Vân. Nàng rất rõ tình cảnh của mình, con đường phục hưng của nàng hầu như không thể thành công. Chỉ có nhân tài có khả năng biến không thể thành có thể, mới hy vọng có thể giúp nàng hoàn thành sứ mệnh khi nàng còn sống.
Tại Thiếu niên anh hùng đại hội, Y Sa Bối Nhĩ đã chứng kiến khả năng xoay chuyển càn khôn của Chu Hưng Vân, chính vì vậy, nàng mới đích thân tới bái phỏng.
"Huyền Nữ tỷ tỷ, đợi ta đánh thông chặng đường nhân sinh độ khó 'Khó' cái đã, rồi sẽ bồi tỷ ra biển khiêu chiến độ khó 'Luyện ngục' được không." Chu Hưng Vân bất lực nói. Tâm ý của Y Sa Bối Nhĩ, hắn cũng đã hiểu. Nhưng thiếu nữ thật sự quá đề cao hắn rồi, cái sứ mệnh phục hưng vong quốc này căn bản là ảo tưởng xa vời, nhìn khắp lịch sử cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Ta sẽ đợi đại nhân." Y Sa Bối Nhĩ mỉm cười đầy hàm ý, khẽ gật đầu.
Nói thật, cho dù bây giờ Chu Hưng Vân có nguyện ý ở rể Huyền Băng Cung, Y Sa Bối Nhĩ chưa chắc đã muốn dắt hắn cùng bay cao, dù sao thời cơ vẫn chưa chín muồi, nàng cần nhìn thấy ở Chu Hưng Vân nhiều khả năng hơn nữa.
Biểu hiện ngày hôm qua của Chu Hưng Vân quá xuất sắc, khiến các thiếu nữ phải nhìn bằng con mắt khác, hiểu được thế nào là không thể trông mặt mà bắt hình dong đối với kẻ dâm đãng.
Hôm nay, mức độ giám sát của Hứa Chỉ Thiên và Duy Túc Dao đối với Chu Hưng Vân rõ ràng đã giảm đi nhiều, thấy hắn ở trong sương phòng của Y Sa Bối Nhĩ cả buổi sáng mà chẳng có ai đến quản thúc.
Chỉ riêng Ỷ Lợi An là không ngại khó khăn, cứ mười phút lại đi ngang qua bậu cửa sổ, cứ như thể đánh mất một món bảo vật vĩnh viễn không tìm lại được, lảng vảng quanh phòng Y Sa Bối Nhĩ như một hồn ma không tan.
Khoảng mười giờ sáng, Chu Hưng Vân mời Hà Thái sư thúc đến phòng khách, dự định đưa lão và Y Sa Bối Nhĩ đi gặp Hoàng thập lục tử.
Lão ngoan cố vừa nghe thấy phải gặp hoàng thân quốc thích liền vội vàng về phòng thử thay mấy bộ y phục, xác nhận chỉnh tề không sai sót mới gọi Chu Hưng Vân dẫn đường, khởi hành tới phủ Hoàng thập lục tử.
"Hà Thái sư thúc, con nói cho người biết, khi gặp Hoàng thập lục tử, tuyệt đối không được căng thẳng như vậy, nếu không sẽ làm trò cười cho người ta." Chu Hưng Vân ngồi trên xe ngựa, nhỏ nhẹ nói với Hà Thái sư thúc, bảo lão giữ tâm thái bình thường để tránh gây cười trước mặt Hoàng thập lục tử.
Hôm qua Chu Hưng Vân bảo Nam Cung Linh nhắn lại, nói với Hoàng thập lục tử rằng hôm nay hắn sẽ dẫn hai vị võ lâm cao thủ tới bái phỏng. Đã là võ lâm cao thủ thì đương nhiên phải có phong thái của cao thủ, nếu Hà Thái sư thúc không bày ra tư thế oai phong lẫm liệt, thì sao gọi là cao thủ giang hồ được?
"Ta biết rồi!" Hà Thái sư thúc vuốt lại chòm râu, dường như sợ y quan không chỉnh tề sẽ bị Hoàng thập lục tử coi thường.
"Đã biết thì người phải lấy chút khí thế ra chứ, hồi tưởng lại thái độ khi người tác oai tác quái ở Kiếm Thục sơn trang, giáo huấn đệ tử bổn môn đi, lát nữa gặp Hoàng thập lục tử thì cứ ngẩng cao đầu, giống như năm xưa nhìn con vậy, bày ra bộ dạng "yêu để ý hay không thì tùy", con đảm bảo hắn sẽ khen người khí độ phi phàm." Chu Hưng Vân cần Hà Thái sư thúc giả vờ giả vịt trước mặt Hoàng thập lục tử để xây dựng hình tượng cao thủ giang hồ vô địch, khiến Hoàng thập lục tử tưởng rằng Hà Thái sư thúc rất lợi hại, chỉ cần có lão ở đây thì một người giữ ải, vạn người không thể mở, không ai có thể tranh phong.
"Mi nói ai là mũi trâu hả!"
"Con có nói người đâu." Chu Hưng Vân dở khóc dở cười, lời hay hắn nói thì lão ngoan cố không nghe lọt tai câu nào, lời xấu thì lại nghe rõ mồn một.
"Giờ thế này được chưa?" Hà Thái sư thúc lại chỉnh lại cổ áo, khiến Chu Hưng Vân thấy rất cạn lời.
"Haizz... Thâm sâu khó lường, phóng túng bất kham, kiêu ngạo khó thuần, đó mới là cách giới quý tộc hoàng cung nhìn nhận cao thủ giang hồ. Nhìn người giờ y quan chỉnh tề thế này, kẻ nào không hiểu chuyện khéo lại tưởng người là ông thầy đồ dạy học đấy. Nghe con, cởi cúc cổ áo ra... Đúng rồi, thế này chẳng phải rất tiên phong đạo cốt, đậm chất một cao thủ ẩn thế ngao du thiên địa sao..."
Y Sa Bối Nhĩ nhìn Chu Hưng Vân giúp Hà Thái sư thúc chỉnh đốn trang phục, không khỏi cảm thấy buồn cười, rốt cuộc ai mới là bậc trưởng bối, ai là tiểu đồ đệ, trong chốc lát thật khó mà phân biệt rõ ràng.
Chu Hưng Vân dẫn Y Sa Bối Nhĩ và Hà Thái sư thúc vào yết kiến Hoàng thập lục tử, nhiệm vụ chính là thảo luận cách thực thi nội dung trên văn bản thỏa thuận, tiện thể cho Hoàng thập lục tử diện kiến "võ lâm cao thủ" trong truyền thuyết.
Tất nhiên, để Y Sa Bối Nhĩ "đầu độc" Hoàng thập lục tử một chút cũng nằm trong tính toán của Chu Hưng Vân. Tin rằng nhan sắc dị quốc của Y Sa Bối Nhĩ nhất định sẽ khiến Hoàng thập lục tử mê hồn lạc phách, đến lúc đó hắn có thể liên thủ với Huyền Nữ tỷ tỷ, hố cho Hoàng thập lục tử sống dở chết dở.
"Chu đại nhân mời vào trong, Hoàng gia đang đợi trong thư phòng."
Chu Hưng Vân tới phủ đệ của Hoàng thập lục tử, hộ vệ ngoài cửa vội vàng cung kính đón tiếp, và mời họ tới thư phòng.
Hà Thái sư thúc tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của Chu Hưng Vân, hai tay chắp sau lưng, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, bước đi như rồng như hổ đầy uy vũ, quyết không vì phủ đệ xa hoa của Hoàng gia mà kinh ngạc lay động.
"Hà Thái sư thúc, con và cung chủ Y Sa Bối Nhĩ tới thư phòng yết kiến Hoàng thập lục tử, còn người thì đợi chúng con ở đình viện nhé." Chu Hưng Vân dụ dỗ Hà Thái sư thúc, nói rằng để thể hiện thân phận cao thủ tôn quý, hãy cứ ở đình viện thưởng hoa ngắm cỏ, lát nữa hắn sẽ dẫn Hoàng thập lục tử ra gặp lão.
"Ừ. Các ngươi đi đi..." Hà Thái sư thúc vẫy vẫy tay, ra hiệu Chu Hưng Vân cứ làm việc cần làm, lão ngoan cố này cả đời chưa từng thấy vinh quang như vậy bao giờ. Hoàng thân quốc thích đích thân tới tiếp kiến lão, Hà Thái sư thúc nằm mơ cũng không nghĩ tới có ngày hôm nay.
"Thái sư thúc cứ tự nhiên." Chu Hưng Vân không dẫn Hà Thái sư thúc tới thư phòng là vì hắn sợ tình huống tiếp theo sẽ khiến lão già này kinh sợ đến rụng răng...
"Vi thần khấu kiến Hoàng thượng!" Chu Hưng Vân bước vào thư phòng, chỉ thấy Hoàng thập lục tử đang hăng hái đọc tấu chương. Có vẻ Hoàng thập lục tử thật sự thực thi phương án 'Thập danh trạng', để quan lại dưới trướng đồng loạt dâng tấu chương cho hắn.
Ngay khoảnh khắc cửa thư phòng phủ Hoàng gia mở toang, Y Sa Bối Nhĩ không khỏi kinh ngạc trước cách bài trí trong phòng. Dù nàng không chắc thư phòng của Hoàng đế trông như thế nào, nhưng nhìn căn phòng trước mắt, cùng với Hoàng thập lục tử đang đọc tấu chương, trong đầu Y Sa Bối Nhĩ lập tức lóe lên một thông tin nguy hiểm.
Sau đó, Chu Hưng Vân chắp tay cúi người, một tiếng 'khấu kiến Hoàng thượng' càng xác nhận suy nghĩ trong đầu Y Sa Bối Nhĩ.
"Dân nữ Y Sa Bối Nhĩ, tham kiến Hoàng thượng." Y Sa Bối Nhĩ quỳ một gối, năm ngón tay phải chống đất, ba ngón giữa bàn tay trái đặt lên tim, cúi đầu, hành một lễ nữ kỵ sĩ vô cùng tao nhã.
Chu Hưng Vân nhìn thấy hành động của Y Sa Bối Nhĩ, thầm khen giai nhân cơ trí hơn người, biết nhìn gió bẻ lái.
Chỉ có điều, Chu Hưng Vân hơi khó chịu, tại sao Y Sa Bối Nhĩ phải hành đại lễ với Hoàng thập lục tử? Bắt chước hắn, tùy tiện cúi đầu khom lưng không phải là được rồi sao? Tại sao cứ phải quỳ một gối? Nhìn mà hắn thấy ghen tị quá.
Hay là do ngực Y Sa Bối Nhĩ quá lớn, sợ lúc cúi người sẽ để Hoàng thập lục tử nhìn thấy thứ không nên nhìn?
Chu Hưng Vân đang miên man suy nghĩ, sau này nếu có thể chinh phục được Y Sa Bối Nhĩ, nhất định phải bắt người đẹp mỗi ngày quỳ hai gối trên giường ba năm lần, mỗi lần hắn đều "cúc cung tận tụy đến chết mới thôi", thì Y Sa Bối Nhĩ lại truyền âm riêng: "Chu đại nhân, ngài hại chết dân nữ rồi."
Hóa ra Chu Hưng Vân không báo trước một tiếng, khiến Y Sa Bối Nhĩ nhìn thấy cơ mật quốc gia, biết được Hoàng thập lục tử mưu đồ tạo phản, khiến nàng trở tay không kịp và vô cùng kinh hãi.
Y Sa Bối Nhĩ từ tận đáy lòng cảm thấy Chu Hưng Vân thật gan to bằng trời, nàng chưa có chút chuẩn bị tâm lý nào mà hắn đã cho nàng thấy Hoàng thập lục tử đang đọc tấu chương, không sợ nàng vạch trần chuyện hắn mưu triều soán vị trước triều đình sao?
Hoàng thập lục tử đột nhiên nghe thấy tiếng nữ nhân lạ, tim giật thót một cái, không ngờ Chu Hưng Vân lại dẫn một người lạ tới thư phòng của hắn. Nhưng giọng nói gợi cảm của nữ tử lạ mặt lại khơi gợi sự tò mò của Hoàng thập lục tử.
Hoàng thập lục tử ngẩng đầu lên, ánh mắt rời khỏi tấu chương đặt lên người Y Sa Bối Nhĩ, ngay khoảnh khắc đó, tấu chương trong tay Hoàng thập lục tử tuột khỏi tay rơi xuống đất, đồng tử của hắn lập tức bị mái tóc bạc dài độc đáo cùng thân hình đẫy đà đó mê hoặc, không thể tự thoát ra.
"Mau đứng lên! Đứng lên! Mau đứng lên! Cô nương mau ngẩng đầu để trẫm nhìn xem!" Hoàng thập lục tử vội vàng bước lên trước, tâm trí muốn đỡ Y Sa Bối Nhĩ dậy để nhìn rõ dung nhan mỹ lệ của thiếu nữ.
Y Sa Bối Nhĩ đứng dậy, quốc sắc thiên hương, phong tình dị tộc, trong chớp mắt làm Hoàng thập lục tử mê đến thần hồn điên đảo.
Hoàng thập lục tử từ sau khi gặp Duy Túc Dao, vẫn luôn nhớ mãi không quên vị thiếu nữ dị tộc tóc vàng anh tư lãnh diễm này, nếu không phải Chu Hưng Vân cần hỗ trợ hắn thành tựu bá nghiệp, Hoàng thập lục tử thật muốn cướp Duy Túc Dao về phủ đệ của mình.
Chu Hưng Vân không biết rằng, vì Duy Túc Dao mà Hoàng thập lục tử đã bí mật phái thủ hạ đi khắp nơi thu thập thiếu nữ dị tộc, tâm trí muốn nếm thử hương vị của mỹ nữ dị tộc.
Đáng tiếc là, trong hai tháng nay, Hoàng thập lục tử lục tung cả Trung Nguyên cũng không tìm ra nổi vài cô gái tóc vàng giống như Duy Túc Dao, dù có thì cũng không xinh đẹp động lòng người bằng Duy Túc Dao.
Bây giờ thì hay rồi, Chu Hưng Vân dẫn Y Sa Bối Nhĩ tới thư phòng hắn, Hoàng thập lục tử lại thấy thêm một nữ tử dị tộc diễm tuyệt quần phương nữa, đại não lập tức trống rỗng, ngẩn ngơ nhìn Y Sa Bối Nhĩ, không biết mình đang ở phương nào.
Chu Hưng Vân âm thầm tính giờ, Hoàng thập lục tử bị Y Sa Bối Nhĩ làm cho kinh diễm, ngẩn người suốt bảy giây, một vệt chất lỏng màu đỏ từ lỗ mũi hắn chảy xuống.
Dáng vẻ ngây dại của Hoàng thập lục tử thật sự khiến người ta không thể nhìn nổi nữa, Chu Hưng Vân đành phải lấy khăn tay ra bước lên trước, nhẹ nhàng đẩy đối phương: "Hoàng thượng... Vị này là chưởng môn của Huyền Băng Cung, một danh môn chính phái giang hồ, cung chủ Y Sa Bối Nhĩ."
Chu Hưng Vân biết ngay Hoàng thập lục tử thấy Y Sa Bối Nhĩ sẽ khí huyết dâng trào chảy máu mũi, nên khi ra cửa đã chuẩn bị sẵn khăn tay để Hoàng thập lục tử mất mặt thì còn có cái mà lau.
"Y Sa..."
"Y Sa Bối Nhĩ."
Hoàng thập lục tử có lẽ là lần đầu nghe thấy tên của mỹ nữ Tây Vực nên đọc không quen lắm, Chu Hưng Vân đành phải lặp lại lần nữa.
"Tốt tốt tốt, cô nương Y Sa Bối Nhĩ đẹp tựa tiên nữ, thực sự khiến trẫm long tâm đại duyệt." Hoàng thập lục tử không chút kiêng dè giả làm Hoàng đế trước mặt Y Sa Bối Nhĩ, một là vì Y Sa Bối Nhĩ rất hiểu chuyện, một tiếng "dân nữ khấu kiến Hoàng thượng" khiến hắn sướng đến tận tâm can. Hai là vì Hoàng thập lục tử muốn làm bộ trước mặt mỹ nữ, cho Y Sa Bối Nhĩ biết, ta là người đàn ông muốn trở thành Vua Hải Tặc... Không đúng, là người đàn ông muốn trở thành Hoàng đế.