The Joker

Lượt đọc: 196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà Ảo Thuật

❊ ❊ ❊

Đầu tiên là khu vực bếp. Tất cả chai lọ cũ bị ném hết vào thùng rác. Vài chiếc ghế đẩu bề bộn được đẩy hết vào góc hành lang. Những tập sách báo cũ bỏ đi không thương tiếc. Sau đó là sàn nhà và các cánh cửa sổ được lau chùi bằng xà bông cho đến khi không còn vết ố. Những poster quảng cáo hội chợ hàng nội thất, ngoại thất với hình ảnh các tòa nhà tuyệt đẹp xứ Barcelona hay bức ảnh chân dung cùng hàng chục bản đồ án nội thất hoàn hảo được vẽ tay của thiên tài thiết kế Richard Neutra cũng phải bóc khỏi mảng tường rộng. Trong hai ngày nghỉ cuối tuần, Huy mua sơn nước, tự pha, sơn lại căn hộ thành một màu trắng toát. Căn hộ chung cư nhỏ bé trở nên rộng rãi một cách đáng sợ. Khi mọi việc hoàn thành, Huy ngồi im, nhìn sự trống rỗng bao quanh. Dù sao, cảm giác cũng bớt tồi tệ hơn trước khi bắt tay vào việc. Hệt như khi lao vào dọn dẹp nhà cửa, anh cũng dọn dẹp đầu óc chính mình, gạt bỏ hoặc xếp vào đúng chỗ các suy nghĩ kinh khủng sau khi đọc các trang viết đầu tiên của Minh, trong quyển sổ da cừu xanh.

Còn hơn một tháng nữa bắt đầu mùa thi học kỳ cuối năm thứ ba. Trong hai tuần, sinh viên được tự do đi tìm nơi thực tập. Trong khi các đồng môn tất bật ngược xuôi tìm kiếm công ty hay văn phòng đồng ý nhận thực tập, Huy khá bình thản. Anh chỉ cần xin tờ giấy chứng nhận ở công ty nơi anh đang làm bán thời gian là ổn. Ý tưởng cho bài thi học kỳ của anh cũng đã được giảng viên bộ môn chuyên ngành gật đầu. Một dãy các bungalow có tường bằng kính dựng trên bãi cát nóng Nam Trung Bộ, nhìn ra mặt biển xanh thẫm của khu resort cao cấp. Khi trời nắng nóng, các tấm rèm bằng thủy tinh sẽ ngăn ánh mặt trời chói chang. Buổi tối, dưới sự tương tác của những trụ đèn ven biển, ánh đèn như sao sa của tàu cá ngoài khơi và cả ánh trăng, các bungalow sẽ biến hình thành những chiếc đèn lồng trong vắt, có khả năng bắt sáng cũng như tỏa sáng một cách êm dịu... Thoạt tiên, khi Huy nêu ý tưởng và trình phác thảo, mắt giảng viên hơi nheo lại. Anh giải thích rõ hơn công đoạn sử dụng nguồn nước thải đã qua xử lý, tưới tắm cho các khoảng đất khô cằn để tạo ra thảm cỏ xanh non viền quanh các biệt thự nhỏ ven biển hay cho phép dòng suối nhân tạo uốn chảy vào bên dưới mặt sàn kính. Một nụ cười cùng cái gật đầu tán thưởng chóng vánh.

- Em biết điều gì làm nên một designer giỏi không, Huy? - Giảng viên chợt hỏi khi anh xếp các bản vẽ vào bìa đựng hồ sơ, chuẩn bị rời khỏi văn phòng của ông.

- Nắm vững kỹ thuật để có thể trình bày các ý tưởng của mình một cách sáng rõ và thuyết phục, thưa thầy! - Huy đáp nhanh, thành thật.

- Gần đúng. Điều em vừa nêu sẽ rất tốt khi cần phân biệt một designer chuyên nghiệp hay không. Nhưng sự thật là, ở bất kỳ thời nào cũng vậy thôi, một người làm thiết kế giỏi cần có một trí tưởng tượng giàu có. Tất nhiên, óc tưởng tượng ấy bắt rễ trên thực tế cuộc sống. Tôi nghĩ em là một trong số ít sinh viên sở hữu hạt mầm của trí tưởng tượng đó. Đừng để nó uổng phí!

- Cảm ơn thầy! - Anh mỉm cười chào tạm biệt, với một thoáng chua chát.

Giữa trưa. Biết trước hôm nay sẽ phải mang về nhà các bản vẽ cùng mô hình lỉnh kỉnh nên từ sáng, Huy đã đi xe buýt thay vì tự chạy xe máy như mọi ngày. Chuyến xe từ trường đaị học về nhà vắng vẻ. Huy chọn chỗ ngồi thuận tiện ngay gần cửa lên xuống. Đặt cái mô hình bài tập vừa chấm và tập hồ sơ sang chiếc ghế trống bên cạnh, anh tựa hẳn lưng vào ghế, đưa mắt nhìn ra con đường mờ bụi. Giảng viên hướng dẫn vừa nói với anh về trí tưởng tượng. Với người khác, hoặc lúc khác, có lẽ đấy là một lời khen ngợi vô cùng đáng giá. Nhưng, lúc này đây, với anh, nó chẳng khác gì một lời châm biếm sâu cay. Chẳng phải ngay từ khi quen biết Minh, anh đã hy vọng rất nhiều, hình dung bao điều đẹp đẽ ở tình yêu dành cho cô ấy? Chẳng phải khi cô mất đi, một phần trong con người anh đã vỡ vụn ra, tan thành bụi xám? Chỉ có những ý nghĩ đẹp nhất về cô mới khiến anh hồi lại, tiếp tục sống, để cô mỉm cười tin rằng anh đã lựa chọn điều tốt đẹp, sống tiếp phần đời đã mất giúp cô... Thế nhưng, thật ngây thơ và lố bịch làm sao, tất cả những tưởng tượng đó gọi đúng tên chính là ảo tưởng. Ảo tưởng do anh tự dựng lên, và tự vin vào. Con người thật của Minh hoàn toàn khác. Cô ấy đã đánh bẫy anh. Cô ấy sử dụng anh, như một đồ vật, vào mục đích nào đó. Thực sự, những hiểu biết của anh về Minh chỉ là một số không. Bao giờ cũng thế, trong mọi việc, người ta luôn vững tin mình hành động đúng, lựa chọn thông minh hơn cả. Chỉ đến khi phát hiện ra bản thân trong vị trí của kẻ mù quáng, bao giờ cũng đã quá muộn.

Mặt trời chiếu thẳng vào mắt. Anh xoay mũ lưỡi trai, che mặt. Dù sao thì Minh cũng không còn nữa. Mối dây liên hệ giữa họ đã đứt lìa. Những dằn vặt hay nuối tiếc luôn vô ích.

Xe buýt chạy chậm lại, ghé vào một trạm có đông khách chờ. Những sinh viên đi vé tháng. Phần lớn là các cô gái. Như một bầy kiến, họ mau chóng tỏa ra, chiếm hết các ghế trống. Huy chợt nghe một giọng nói quen. Quỳnh. Cô ta ngồi dãy bên kia, trước anh hai hàng ghế. Cô ta và mấy cô bạn ngồi gần đang chúi đầu vào nhau, chơi một trò vui nhộn nào đó mà cuối cùng, phần thắng đều thuộc về Quỳnh. Sau đó, cô ta bỗng nhờ bạn bè tìm giúp chỗ trọ mới. Một căn phòng chừng 16 mét vuông là ổn. Trong câu chuyện ồn ào của các cô gái, Huy đoán ra họ học công nghệ thông tin, đang tập trung vào các bài tập thiết kế phần mềm. Theo họ, việc chuyển nhà trọ của Quỳnh vào thời điểm này, khi chẳng có rắc rối gì cụ thể, rõ là quyết định ngớ ngẩn. "Tiền nhà trọ cũ hai chị em cậu đã trả hết nửa năm rồi, vậy thì cứ việc ở cho đến khi đáo hạn, rồi tìm chỗ mới cũng đâu có muộn!" - Một trong mấy cô bạn của Quỳnh tỏ ra sắc sảo - "Chẳng phải cậu từng nói rất muốn được sống một mình trong căn nhà rộng rãi đấy sao. Bây giờ thì mong muốn đã thành sự thật. Dù kể ra sự thật ấy cũng hơi đáng sợ một chút. Nhưng, ai cũng phải quen với thực tế mới thôi...". Quỳnh gật nhẹ, im bặt. Trông nghiêng, gương mặt cô ta đanh lại, nụ cười thoải mái mới vừa đây thoắt chốc tan biến.

Thực sự thì có chuyện gì giữa hai chị em họ? Vì lẽ gì Quỳnh luôn tỏ ra là người ngoài cuộc với sự biến mất của người đã chết? Và thật lạ lùng hơn, cô ta thẳng thắn cho anh hiểu sự ác cảm dành cho Minh. Câu nói của Quỳnh "những gì xảy ra với chị họ tôi hình như không phải tai nạn. Nó diễn ra, theo một sắp xếp có sẵn..." đột nhiên trở lại trong đầu Huy. Anh từng nghĩ đơn giản đó chỉ là một cách nói hoa mỹ, hoặc một ám chỉ không căn cứ về việc có giây phút nào đó Minh từng thấy chán ngán cuộc sống. Giờ đây, nó hiện ra, với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh ngồi im, chết lặng.

Những cô gái ồn ào lần lượt xuống ở các trạm. Quỳnh ngồi lại một mình. Huy chợt nhớ chỗ anh và chỗ nhà Minh sống nằm trên cùng một tuyến đường từ trung tâm chạy về phía Nam thành phố. Có một lúc, Quỳnh nhìn chăm chú kính chiếu hậu của tài xế. Cô ta có nhận ra mình không? Huy băn khoăn. Nhưng cô ta vẫn thản nhiên, không ngoảnh lại. Trạm dừng kế tiếp ngay gần siêu thị nhỏ. Quỳnh khoác ba lô lên vai, nhảy phốc xuống. Lẽ ra anh cũng rời xe ở trạm này. Nhưng ý nghĩ phải đi chung và nói chuyện với cô ta khiến anh không thể chịu nổi. Mình sẽ xuống sau, đi vòng lại ngã tư một đoạn cũng chẳng sao. Huy tự nhủ. Xe tiếp tục lăn bánh. Dưới vỉa hè, Quỳnh rảo bước nhanh một cách bất thường, gần giống như chạy trốn. Cô ta nhận ra mình, chắc chắn! Đầu óc Huy tìm lại sự tỉnh táo và sắc bén quen thuộc.

Về nhà, việc đầu tiên Huy làm là mở ngăn kéo, lấy ra quyển sổ bọc da cừu xanh. Mấy hôm trước, sau khi đọc các trang viết đầu tiên viết về mình, anh đã đóng lại quyển sổ, quyết định không nhìn tới nó nữa. Nhưng giờ đây, Huy nhận ra anh đã có thể bắt đầu nhìn nhận mọi việc bằng con mắt khác.

Gạt qua vỏ bọc cảm xúc, các sự kiện cần phải hiện ra như đúng bản chất của chúng. Nếu anh không bắt tay vào hành động, nếu anh chỉ dành thời gian để lo lắng và phỏng đoán, thì vấn đề là một số nguy cơ tồi tệ nhất sẽ trở thành sự thật. Trong căn hộ gọn ghẽ trắng toát và im ắng, một lần nữa, anh lật quyển sổ, đọc.

Minh có lối chữ viết khó lẫn. Các nét thẳng cứng cáp. Những nét đá lên không mềm mại mà ngưng giữa chừng, tạo nên những cái móc nhọn, móc vào tia mắt lướt qua. Các ghi chú một số việc cần làm hoặc vừa làm xong. Mua quà sinh nhật gửi tặng mẹ. Rút tiền ở tài khoản đóng học phí học kỳ hai. Đi bệnh viện khám tổng quát theo định kỳ và mua thuốc... Tất cả chỉ là những gạch đầu dòng, giống như từng mẫu nhắc việc. Không có miêu tả chi tiết. Bày tỏ tình cảm, đưa ra một vài nhận xét hay suy nghĩ riêng tư lại càng không. Mặc dù chẳng có thói quen viết blog, cũng chưa từng đọc nhật ký của cô gái nào khác. Huy vẫn thấy có cái gì đó hơi bất thường. Anh không tin một người như Minh lại khô khan đến vậy. Anh lật tiếp từng trang giấy mỏng. Giữa quyển sổ, có một bức vẽ mực đen. Nét vẽ không đẹp lắm, nhưng theo đặc điểm mái tóc ngắn và các đốm tàn nhang, rõ ràng đây là Quỳnh. Cô ta ngồi bên bàn, với chiếc máy tính trước mặt. Ngoài ra, cũng không ghi chú gì thêm. Từ nửa sau quyển sổ, chỉ còn các dãy ký tự, chữ và số, chữ in hoa và chữ thường lẫn lộn vào nhau, không theo một quy tắc nào. Hệt như chúng được viết ra một cách vô thức, để làm kín các trang giấy.

Huy gọi điện số trọ của nhà Minh. Giọng rè rè trả lời máy:

- Ai vậy?

- Hi Quỳnh! Nửa tiếng nữa, tôi sẽ có mặt nhà bạn. Tôi cần gặp bạn có chút việc! - Anh nói nhanh, để đầu dây bên kia không thể từ chối.

Quỳnh không từ chối.

Phòng khách của hai chị em họ sống khá rộng. Các cửa mở hết. Ánh sáng chan hòa. Chỉ có những món đồ dùng thực sự cần thiết. Quỳnh vẫn mặc bộ quần áo buổi sáng đi học, mái tóc ngắn rối bù. Máy tính của cô ta đang chạy, có lẽ trong bài tập lập trình. Quỳnh đưa cho anh cốc nước lạnh:

- Anh tìm thấy bí mật nào về chị họ tôi chưa?

- Một vài điều... - Lưỡng lự đôi chút, Huy nói thẳng - Tôi chỉ muốn biết, giữa Quỳnh và Minh, từng xảy ra bất đồng hay xung đột nào không?

Cô gái hơi cau mày, nhìn đâu đó xuyên qua vai Huy. Bỗng, nhanh như chớp, cô đặt lên mặt bàn trước mặt anh hai chiếc ống đồng nhỏ. Một chiếc rỗng. Một chiếc đựng sáu đồng xu mới tinh. "Chơi trò này với tôi một chút!". Hơi bất ngờ, Huy vẫn gật. Trò chơi của các cô gái trên xe buýt. Quỳnh cho anh chạm vào đồng xu. Rồi cô lấy một cái ống đồng ụp xuống chúng, đưa chiếc ống đó cho anh.

- Bây giờ thì những đồng xu ở đâu? - Cô ta hỏi.

- Trong tay tôi!

Quỳnh gõ mạnh chiếc ống trong tay cô xuống mặt bàn. Những đồng xu hiện ra. Thoáng ngạc nhiên, Huy nhìn chiếc ống trong tay mình. Nó hoàn toàn rỗng. Trò chơi lặp lại một lần nữa. Không có gì thay đổi. Các đồng xu vẫn trong tay Quỳnh. Một cách thản nhiên, Quỳnh lấy lại chiếc trong tay anh, gõ mạnh. Trong cả hai ống, đều có một chồng sáu đồng tiền xu. Nhưng, chỉ có hai đồng trên bề mặt là thật. Còn lại, là một lõi đồng hồ nhỏ và rỗng đáy, được tạo hình như các đồng tiền xếp lên nhau.

- Nếu tôi chú ý quan sát độ dày mỏng của ống đồng trước và sau khi bạn chụp lên đồng xu, thì sẽ nhận ra bí mật! - Huy nói.

- Chỉ có sự so sánh hay quan sát tinh tế mớikhiến người ta nhận ra chi tiết thay đổi đáng giá, trong một sự việc tưởng là bấtbiến. Vấn đề nằm ở đó, đúng không? Những thứ anh nghĩ là đầy, thật ra rỗng. Vàngược lại. Vì thế, anh đừng vội xem tôi là kẻ tình nghi duy nhất!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.