The Joker

Lượt đọc: 150 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sổ Da Cừu

❊ ❊ ❊

Quyển sổ nhỏ bọc da cừu mềm, màu xanh nhạt. Phía mép phải gắn ổ khóa mạ vàng bé xíu, đến mức người ta băn khoăn tự hỏi cái khóa này có nhiệm vụ bảo mật thông tin ghi chép bên trong hay chỉ là chi tiết trang trí xinh đẹp.

Huy lật xem mặt sau in logo chìm của nhãn hiệu. Sản phẩm đặc biệt làm bằng tay, loại hàng theo số lượng hạn định, của hãng Michael Kors, dành cho các cô gái trẻ thích sưu tập những món đồ dùng độc đáo. Có lẽ nó khá đắt, ngay cả với một cô gái lớn lên trong gia đình khá giả như Minh. Chưa kể loại hàng này khó tìm thấy trong nước mà phải đặt mua từ nước ngoài.

Suốt cuộc gặp đột xuất ở quán cà phê gần công ty Huy làm việc vào buổi chiều hôm đó, ngoài câu phán đoán gây giật mình về cái chết của Minh có thể là một sắp xếp chủ ý, Quỳnh không nói gì thêm. Theo đề nghị cô ta, họ ngồi vào cái bàn cạnh cửa sổ. Ánh sáng từ ngoài đường chiếu vào khuôn mặt nhỏ thó của người đối diện. Lần đầu tiên, Huy mới quan sát cô ta kỹ càng. Gương mặt bình thường, nếu không nói là khó coi với cái mũi hếch, gò má đầy tàn nhang và đôi mắt rộng. Ngay cả làn da mỏng và mịn, chi tiết khá nhất trong tổng thể, thì ở vầng trán và các ngón tay đang duỗi trên mặt bàn cũng nổi rõ những mạch máu xanh li ti. Các cử chỉ của bàn tay, chuyển động cơ thể hay những sắc thái không ngừng biến chuyển trên mặt cho thấy phía sau vẻ ngoài của đứa trẻ hiếu động, cô gái này có một sức mạnh tiềm ẩn. Một sinh vật kỳ dị có xu hướng dễ bị tổn thương. Thật khó tin con người này lại có quan hệ ruột thịt với một cô gái xinh đẹp, hơi bí hiểm và điềm tĩnh như Minh.

Bất kể thái độ kiên nhẫn rồi các câu hỏi yêu cầu giải thích rõ hơn từ anh, Quỳnh chừng như không nghe thấy gì hết. Gọi cốc kem trái cây loại to nhất, cô ta ăn chậm rãi, nhấm nháp một cách khoan khoái trước ánh mắt giận dữ pha lẫn mệt mỏi của Huy. Khi thìa kem cuối cùng đã hết, cô gái liếm môi như một con mèo. Tuy nhiên, Huy nhận ra các động tác của cô giống như một diễn viên kịch, có một chủ ý nào đó, chứ không hoàn toàn tự nhiên. Nhưng anh đã chán, không muốn nghĩ gì thêm về con người này nữa. Anh gọi người phục vụ, yêu cầu tính tiền ly kem và tách cà phê để ra về. Thật vô ích khi mất thời gian vào cuộc gặp vô bổ này. Bỗng, Quỳnh ngước lên:

- Ai sẽ trả tiền?

- Tôi, tất nhiên! - Huy hơi bất ngờ vì câu hỏi thẳng thừng của cô ta.

- Anh luôn nhận về phía mình những việc lẽ ra không phải của anh, đúng vậy không? - Quỳnh chợt nở nụ cười méo mó, nhưng gây ấn tượng rạng rỡ.

- Tôi không hiểu ý bạn là gì! - Bây giờ thì Huy bối rối thật sự.

- Nhưng tôi thì hiểu anh đang nghĩ gì và muốn gì!

Vẫn giữ nguyên nụ cười kỳ lạ, giống như làm trò ảo thuật rút ra một vật từ thinh không, cô ta đặt lên bàn, ngay trước mặt Huy quyển sổ bọc da xanh. Anh nhìn nó chăm chú, không đụng tay vào. Ánh nắng ngoài cửa sổ làm ổ khóa mạ vàng lóe lên, như một tia mắt thoáng qua rồi tắt ngấm. Sau khi thanh toán tiền cho người phục vụ, Huy đứng dậy:

- Về thôi!

- Anh không mang thứ này về sao? - Cô ta nhướn mày, hất cằm về quyển sổ.

- Sao bạn đưa nó cho tôi?

- Vì nó của Minh. Tôi nghĩ, một số điều anh muốn biết thêm về chị họ tôi, mà tôi không thể nói gì được, có thể anh sẽ tìm thấy ở đây.

- Gì cơ?

- Sổ của Minh, chị họ tôi!

- Trong đó có gì? - Miệng Huy khô lại.

- Anh không thấy là ổ khóa quyển sổ ghi chép này vẫn còn nguyên hay sao. Tôi chưa mở nó ra lần nào.

- Bằng cách nào bạn có nó? Tại sao bên cơ quan điều tra hay người nhà Minh không đem nó đi? Tại sao bạn lại đưa nó cho tôi? - Các câu hỏi dồn dập, như nhịp tim Huy đang đập cuồng loạn trong lồng ngực.

- Buổi sáng hôm cuối cùng ấy, chị họ tôi đến trường mang theo laptop. Túi giảm sốc đựng laptop của Minh bị rách, nên mượn túi của tôi. Khi trả lại, chị ấy để quên quyển sổ này trong ngăn phụ. Tôi mới tìm thấy nó, mấy hôm trước. Tôi suy nghĩ xem ai giữ nó là hợp lý nhất. Cuối cùng, tôi thấy sáng suốt hơn cả là đưa cho anh. Theo quan sát của tôi, đối với anh, chị họ bất hạnh của tôi có một vị trí đặc biệt. Không như với những người ngỡ như thân thiết khác...

Quỳnh bỏ lửng câu nói. Cô ta vẫn ngồi im, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Không còn nụ cười và thái độ ngổ ngáo nữa, gương mặt kỳ quặc kia bỗng như một bức tường cát sắp sửa đổ ụp. Huy cầm lên quyển sổ, thận trọng và nhẹ nhàng. Cuối cùng, anh cũng có được một đồ vật thân thiết của Minh. Giống như sự sắp đặt lạ lùng, những bí mật của cô đến với anh, muộn mằn, nhưng ở lại với anh mãi mãi. Ý nghĩ cuối cùng làm anh đau nhói, nhưng, nó cũng khiến anh thấy dễ chịu hơn.

- Cám ơn bạn. Vì quyển sổ này. Có lẽ bạn hiểu, nó giá trị với tôi đến mức nào!

- Chắc vậy! - Thoáng xúc cảm phơi bày lướt qua thật nhanh. Người đối diện lấy lại vẻ bất cần. Nhìn thẳng vào mắt anh, cô ta hỏi thẳng điều muốn biết - Anh có gọi điện cho tôi nữa không?

- Không, có lẽ. Tôi hiểu bạn đã bị tôi làm phiền nhiều! - Huy thành thật.

Cô ta khoác túi xách lên vai, đứng dậy. Anh định cất quyển sổ vào túi áo trước ngực, nhưng có lẽ giữ nó trong tay thì an toàn hơn. Bất giác, anh nhận ra mình đã bỏ qua một chi tiết vô cùng quan trọng:

- Chìa khóa của quyển sổ này đâu?

- Tôi không có và tôi không biết! - Quỳnh nhún vai, lạnh nhạt.

- Này, tôi hơi khó hiểu, tại sao bạn không thử mở nó ra xem qua một lần? Chủ nhân quyển sổ không thể phàn nàn về điều đó nữa, phải vậy không?

- Anh cho rằng tôi là một cô gái tọc mạch? Một người thích thâm nhập sự riêng tư của người khác?

- Tôi không có ý như thế! - Huy bối rối. Anh nhận ra lời nói của mình đã làm cô ta giận dữ - Xin lỗi bạn vậy.

- Chuyện nhỏ! - Quỳnh phẩy tay - Chúng ta chấm dứt ở đây. Tôi có giờ dạy ở trung tâm tin học lúc sáu giờ!

Họ cùng bước ra khỏi quán. Lớp da mềm mại của quyển sổ ấm dần lên trong lòng tay Huy, giống như một phần của cơ thể sống đang thở phập phồng. Anh nhấc cánh tay lên, áp quyển sổ vào ngực.

Tới ngã tư, anh rẽ phải về công ty lấy xe máy, còn cô ta sẽ rẽ trái, sang đường, nơi có trạm xe buýt. Đèn đỏ. Họ đứng cạnh nhau. Ở công trường lắp đặt hệ thống cống thoát nước ngay giữa lòng đường, một cỗ máy khoan cắt đang nhấn sâu xuống mặt nhựa như cắt từng tảng thạch dẻo. Âm thanh phát ra đều đều cùng tần số khiến các bộ óc như muốn bong ra khỏi hộp sọ. Cảm giác bị tra tấn đột nhiên. Quỳnh bỗng xoay người, đứng sát trước mặt anh, nói gấp gáp:

- Anh biết không, chưa bao giờ tôi thiện cảm hay thấy dễ chịu với Minh. Tôi căm ghét con người chị ấy. Sự thật là vậy đấy. Khi Minh chết, tôi không mừng. Nhưng quả thật tôi không buồn chút nào! Tôi không liên hệ gì với chị ấy cả. Đó là lý do tôi chẳng thiết tha thử biết xem bên trong quyển sổ có gì!

Huy đứng cạnh cột đèn giao thông, choáng váng. Khi anh nhìn lên thì Quỳnh đã ở giữa lòng đường. Chiếc áo blouse màu khói xanh với những dải dây kỳ quặc lẫn trong dòng xe cộ tấp nập. Như một con cá mềm mại thản nhiên lôi theo sau mình tấm lưới ràng buộc, cô ta len lỏi trước các mũi xe, không chạm vào bất kỳ một kẻ nào. Một cô gái kỳ dị với những suy nghĩ sắc lạnh kỳ dị, khác hẳn Minh. Anh nhủ thầm, giữ chặt hơn quyển sổ trong tay.

Buổi tối, vừa gặm ổ bánh mì khô khốc, Huy vừa gõ liên hồi bài tiểu luận được giao về nhà. Ngày mai đã tới hạn nộp bài. Dẫu có chuyện gì thì cũng phải hoàn tất bài vở trước tiên. Mặc dù gắng hết sức tập trung vào bài viết, Huy vẫn hiểu anh chỉ muốn làm mọi việc tối nay cho xong nhanh, để có thể dành tất cả thời gian cho quyển sổ da cừu. Thỉnh thoảng, anh rời mắt khỏi máy tính, ngoảnh lại chiếc bàn vuông nơi quyển sổ nằm im. Có một lúc, anh nhìn thấy Minh. Hình ảnh sót lại từ bóng tối ảo giác. Lẽ ra, ít nhất một lần cô ấy đã đến đây, đã ngồi ở góc bàn ấy, đã cùng anh dùng bữa tiệc đêm. Nhưng giờ đây, thế chỗ cô, chỉ là một vật thể đắt giá vô tri vô giác. Những gì quá tốt đẹp để trở thành sự thật, thì không phải là sự thật. Một trải nghiệm kinh khiếp và đau đớn.

Dẫu sao, người ta cũng không thể tự nhấn chìm bản thân trong sự khốn khổ và tuyệt vọng suốt, nhất là khi ở tuổi hai mốt. Theo cách bình thường, người ta cần chấp nhận, và sống tiếp. Còn theo cách của ta, thì chỉ có thể sống tiếp khi tìm thấy sự thật... Huy lẩm bẩm một mình. Sau gần hai tiếng đồng hồ, tốt hơn cả trông đợi, bài tiểu luận về ích lợi của không gian xanh trong môi trường sống cũng đã có thể đặt dấu chấm mà không phải áy náy gì.

Tắm và uống thêm cốc nước ấm, Huy nghĩ đầu óc mình hoàn toàn tỉnh táo.

Anh ngồi bên bàn, với quyển sổ trước mặt. Anh đã lót thêm một tờ bìa sạch, để mực in lấm lem vương trên mặt bàn không dính vào lớp da thuộc tinh tế và sang trọng. Ánh đèn chiếu thẳng xuống từ trần nhà. Anh đưa tay vuốt nhẹ quyển sổ. Cô ấy đã từng chạm vào nó. Dấu tay cô ấy, mùi hương cô ấy có lẽ còn thấm lại trong da mềm. Cô ấy đã từng ngồi im bên nó, như anh đang lúc này đây, nhíu đôi lông mày thanh tú, suy nghĩ, viết vào đấy những suy nghĩ lặng thầm... Các hình dung hiện ra, sắc nét và xúc động mãnh liệt. Mất một lúc, sự bình tĩnh mới quay trở lại. Bỗng nhiên, Huy cảm thấy ý định mở khóa đọc các ghi chép bên trong có gì đó gần như sự thô bạo. Anh lờ mờ hiểu, vì sao Quỳnh phản ứng gay gắt đến vậy. Thật ra, khi biết ít về kẻ khác, người ta luôn dễ chịu hơn nhiều. Sự thông cảm và thấu hiểu chỉ nên hiện diện ở đâu đó, không phải trong cuộc sống thật. Nhưng, có vài thời điểm, nếu không vượt qua thói quen tự vệ an toàn, thì mãi mãi sự thật sẽ bị giấu kín.

Phân vân một lúc, rồi Huy tìm chiếc kẹp giấy nhỏ. Bằng đầu thép nhọn, một hồi lâu xoay trở, chiếc khóa mạ vàng cũng bật ra. Không giống như sổ ghi chép thông thường, những ghi chép trên mặt giấy xốp màu vàng kem chỉ có thể đọc được khi tháo ra thêm các sợi dây cột dích dắc. Nét chữ quen thuộc của Minh. Run nhẹ, áp ngón tay lên trang đầu tiên, Huy chậm rãi đọc.

Những ghi chép về anh. Chính anh.

Mắt Huy hoa lên. Vài phút trấn tĩnh, anh chăm chú đọc tiếp.

Cách thức làm quen, tiếp cận Huy. Từng bước. Các chi tiết được lên kế hoạch cụ thể.

Những dòng chữ vô cảm, thuần túy công việc.

Anh đã ngỡ tình yêu chân thành của anh làm cô ấy rung động. Nhưng, phải chăng, sự thật, anh chỉ là một con mồi trong tầm ngắm của người thợ săn?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.