The Joker

Lượt đọc: 145 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bẫy

❊ ❊ ❊

Huy ngồi im. Bầu không khí trong suốt biến thành làn nước cứng. Anh cảm thấy rõ nó đang dâng lên nhanh, rất nhanh, vây bủa anh. Khớp gối anh, khuỷu tay anh đờ dại. Áp suất của làn nước ép chặt lồng ngực, khiến chút không khí đọng lại trong hai cánh phổi trở nên khô khốc, đau rát. Ngay cả khi cơn choáng váng trôi qua, hơi thở vẫn không sao trở lại bình thường. Gương mặt Quỳnh. Đôi mắt to lên kỳ dị của cô ta. Đôi môi nhợt nhạt đang mấp máy một điều gì đấy. Cả luồng sáng chói chang phía sau lưng cô ta nữa. Tất cả đều trở nên không thể nào chịu nổi. Mỗi khi anh tin phác thảo về Minh đang trở nên sáng rõ chi tiết, thì lại có một bóng đen khác đổ xuống, xóa nhòa hết thảy các đường nét. Và giờ đây, phủ lên tất cả những điều ấy, duy nhất trong anh một cảm giác đau đớn xuyên thấu. Hệt như những sợ hãi kinh hoàng và đau đớn về thể chất của Minh không tan biến đi theo cái chết của cô mà vẫn còn lởn vởn đâu đó, đột ngột thấm vào anh, với tất cả sức mạnh ghê khiếp mà nó cất giữ. Anh từng phạm hết lầm tưởng này đến lầm tưởng khác về con người bí mật ấy, nhiều đến mức có thể hình dung về cô trong đủ mọi mẫu hình. Trừ mẫu hình đơn giản nhất, gần với cái chết của cô nhất: một nạn nhân.

Quỳnh đã rời khỏi vùng sáng trước mặt Huy. Vào phòng ngủ của anh, thoáng chốc cô ta trở ra ngay, trên người mặc lại bộ trang phục như khi đến đây. Từ chỗ ngồi của mình, anh có thể nhìn thấy cô ta bước không tiếng động vào phòng tắm, đứng trước tấm kính nhỏ. Trái với phỏng đoán của anh, cô ta không chải lại đám tóc rối tinh, cũng không dấp nước lên khuôn mặt căng thẳng. Chống tay lên bồn rửa mặt, Quỳnh đang nhìn chính mình trong gương, chăm chú như quan sát một kẻ xa lạ. Bất giác, cô ta đưa tay lên, chạm nhẹ vào hình ảnh phản chiếu, rồi rụt phắt lại. Huy rùng mình. Trong cái hành động thoáng qua ấy, đột nhiên anh vỡ ra, thấu rõ tình thế của chính mình. Những kẻ lạc lõng và ngây thơ. Những con người như anh, như cái người soi gương kia, như Minh nữa, phải chăng đã luôn trông đợi những điều tốt lành nhất sẽ đến trong cuộc đời này. Chỉ mới đây thôi, họ luôn tin chắc mình tràn đầy sức mạnh và hành động đúng đắn. Họ tự vạch ra và mong được tuân theo lịch trình đã định. Họ nhìn thấy đích đến sáng rõ phía tương lai. Nhưng, vào giây phút không hề ngờ trước, một điều gì đó hiện lên trên đường. Nó phô ra sức mạnh đơn giản trong một diện mạo dễ chịu. Họ nghĩ nó không đáng giá nên chấp nhận nó, chọn nó làm người đồng hành. Nhưng rồi chính nó đã cuốn họ đi, điều khiển họ bằng thứ quyền lực lớn lên âm thầm, lái họ sang lối ngoặt khác hẳn. Phải gọi tên nó là gì nhỉ? Sự thỏa hiệp? Thói quen lảng tránh đối diện với những phiền toái để được an toàn? Thái độ từ chối sẻ chia? Tình trạng xơ cứng xúc cảm? Cảm thức về những người khác, ngoài bản thân, đã bị trơ lì? Tất cả những hạt mầm đó chậm rãi nảy mầm, vươn lên như đám cây dại vô hình, biến thành một lớp hàng rào dày đặc che chắn, khiến họ tin rằng mình luôn yên ổn và cân bằng. Để rồi vào một khoảnh khắc đột ngột, như lúc này đây, họ mới nhận ra không chỉ đánh mất mọi kết nối với chung quanh, họ còn trở nên xa lạ, với chính mình... Huy nghĩ, thấm thía sự trả giá. Với Minh là cuộc sống đã mất. Với anh hay Quỳnh, là cảm giác thất lạc sâu xa. Anh vẫn không rời mắt khỏi người soi gương. Các hình ảnh hơi chao đảo, mờ nhòe, nhưng vẫn có thể nhìn thấy được. Như một vật thể tách biệt, cánh tay Quỳnh sau khi rời khỏi tấm kính cứ lơ lửng trong không trung hồi lâu, cho đến khi cô ta thoát khỏi trạng thái không trọng lượng, lảo đảo bước ra ngoài.

Mình cần phải đứng dậy, hoặc ngăn cô ta lại, hoặc mở cửa cho cô ta và nói một điều gì đấy trước khi cô ta đi hẳn... Các ý nghĩ sáng rõ lướt qua đầu Huy. Nhưng anh không sao nhúc nhích. Thêm vài giây nữa, anh mới hiểu thật ra mình đang khóc. Những vệt nước ràn rụa bám khắp mặt anh tựa lớp mạng nhện vô hình. Thật tồi tệ và lố bịch khi phơi bày sự mềm yếu vào lúc này. Nhưng, một thứ gì đấy trong anh đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Không thể làm gì khác, anh chỉ còn cách ngồi yên, mặc cho cảm giác đau đớn, kiệt sức và nỗi cô độc tột cùng điều khiển.

Ra gần đến cửa, Quỳnh bỗng quay lại. Rất nhanh, cô rót đầy một cốc nước, đứng trước mặt anh: "Uống đi!". Huy uống từ từ, cho đến hạt nước cuối cùng. Xuyên qua đáy cốc, xuyên qua chiếc kính viễn vọng tình cờ, anh chợt nhìn thấy Quỳnh trong một diện mạo khác. Cũng như anh lúc này đây, vẻ thách thức và bất cần rơi xuống, để lộ con người thật, lạ lẫm, run rẩy, lạc lõng, quá dễ bị tổn thương. Không nhận ra đang lặp lại chính hành động của cô gái khi đứng trước gương, bất giác anh đưa cánh tay về phía trước, chạm nhẹ vào gương mặt Quỳnh.

Mạch máu dưới làn da thái dương cô ta đang đập mạnh, như nhịp tim của một con chim sẻ. Khóe miệng ánh lên lớp lông tơ mờ nhạt co giật nhẹ. Đôi mắt rộng và nhạt màu sẫm lại, chiếu thẳng vào mắt anh. Bàn tay Huy lướt xuống, qua khoảng cổ gầy guộc, xuống cánh tay còm nhom, rồi vòng nhẹ ra sau lưng Quỳnh. Anh kéo cô lại, gần sát vào anh: "Đừng có bỏ đi! Đừng bỏ mặc tôi!". Bàn tay lưỡng lự đặt trên vai Huy chợt ôm ghì quanh anh, thật chặt. Úp mặt vào khoảng ngực mảnh khảnh của cô, anh khóc, trút ra tất cả những nỗi khổ sở và khiếp hãi, chẳng buồn che giấu. Vẫn ôm anh, một tay lùa trong đám tóc lòa xòa, một tay cô vỗ nhè nhẹ lên lưng Huy, đều đặn, như người mẹ dỗ đứa con hoảng loạn thức khóc trong mơ. Cử chỉ lạ lùng khiến anh lặng đi, bàng hoàng. Những khối cơ căng thẳng chưa hết đau nhức trong anh dịu xuống. Cảm giác phẫn uất tăm tối không thể chịu nổi đọng cứng dưới lớp vỏ não cũng mềm ra, hòa tan vào dòng chất lỏng ấm nóng không ngừng chuyển động trong những mạch máu li ti, chuyển hóa thành một thứ cảm xúc hoàn toàn khác, rất giống với nỗi khao khát, và cả niềm say mê chưa từng gọi tên.

Mặt trời sáng rực bên ngoài ô cửa. Tấm vải rèm trên dây phơi chốc chốc lại phồng lên như một con chim sắp sửa vỗ cánh bay đi. Họ nằm im bên nhau. Huy thở nhè nhẹ. Quỳnh gối đầu lên cánh tay anh, ngủ thiếp. hàng mi nâu nhạt rủ bóng lên gò má lấm tấm tàn nhang. Khuôn ngực mềm mại chưa hoàn toàn phát triển. Vệt xanh mờ trên khớp xương vai nhô lên tội nghiệp. Dáng nằm yên ả, tin cậy. Những mạch máu phập phồng dưới làn da khô ấm đang chạm vào nhau, của anh và cô ấy. Hơn tất cả mọi suy nghĩ hay ngôn từ, sự tiếp xúc đơn đơn thuần lại giấu một sức mạnh, một niềm an ủi kỳ dị. Trạng thái đờ đẫn và trống rỗng rời khỏi anh. Hơi xoay người, Huy vòng tay ôm lưng Quỳnh. Những sợi tóc ngắn trên đỉnh đầu cô chạm vào chóp mũi anh, phảng phất mùi cỏ chanh. Ngón tay anh vuốt dọc theo các đốt sống còm nhom, xoa lên vết bầm tụ máu. Lần đầu tiên... Thấu hiểu và bình yên... Cái thời khắc lạ lùng đang nằm trong tay anh, gần gũi mà vẫn thật hư ảo... Không thể tin được...

Điện thoại vang lên đâu đó, kéo Huy ra khỏi trạng thái mơ hồ. Anh nhẹ nhàng rút cánh tay gối dưới đầu Quỳnh. Đôi mắt đang nhắm đột ngột mở to. Cô ta nói khẽ, hoàn toàn tỉnh táo:

- Đừng nghe!

- Sao? - Anh khựng lại.

- Đừng có trả lời! - Âm sắc giọng Quỳnh phảng phất một điều gì đó pha trộn giữa đe dọa và van xin.

Nhưng anh đã với tay nhặt điện thoại. Cuộc gọi ẩn danh. Dù những ngón tay run lên, Huy vẫn kịp bấm nút nghe trước khi hồi chuông cuối cùng lịm tắt. "Chào, nhận ra tôi chứ?". Đúng như phán đoán, giọng nói và cách phát âm chậm rãi từng từ không lẫn đi đâu được của người đàn ông đã gọi vào số máy bàn ở nhà Minh, cái hôm anh đột nhập lùng tìm chiếc USB. Nắm chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay lạnh toát, anh ngạc nhiên với giọng nói bình thản của chính mình:

- Ông cần gì?

- Cậu nghĩ sao nếu tôi đề nghị một cuộc thương lượng. Tôi tin cậu là người biết cân nhắc.

- Ông muốn tôi đưa chiếc USB? Đổi lại, ông đưa cho tôi thứ tôi cần? - Hơn bao giờ hết, Huy hiểu, khi xuyên thẳng vào ý định của kẻ đối thoại, anh có thể giành quyền chủ động.

- Cậu cứ nói thứ cậu thật sự muốn. Tất cả. Ngoại trừ những câu hỏi liên quan đến cá nhân tôi hay mục đích của cuộc trao đổi này! - Đầu dây bên kia nói trơn tru, không chút lưỡng lự. Rõ ràng, ông ta chuẩn bị rất kỹ cho lời đề nghị.

- Ông nghĩ tôi là người kiểu nào? - Huy căng óc tìm một câu hỏi khả dĩ, hòng kéo dài thời gian.

- Với một người khôn ngoan, dính líu vào những sự việc không liên quan làm gì? Nếu từ bỏ những rắc rối cậu đang phải đương đầu dạo gần đây để thảnh thơi, đồng thời có được một món hời, tại sao không nghĩ kỹ về nó?

- Tôi sẽ nghĩ về nó, với điều kiện ông trả lời tôi vài câu hỏi!

- Okay!

- Chúng ta sẽ gặp nhau?

- Không. Chỉ cần gửi dữ liệu trong chiếc USB đó cho tôi tới một địa chỉ email.

- Nếu tôi sao chép tất cả dữ liệu trong chiếc USB ông cần, hoặc xóa đi những thông tin tôi muốn độc chiếm, thì nó còn giá trị gì nữa mà ông phải mất công trao đổi.

- Nếu chấp nhận thương lượng, cậu sẽ không làm vậy. Tôi biết. Ngoài ra, không nhất thiết một mình tôi nắm thông tin cất giấu. Tôi chỉ muốn biết thông tin ấy là gì. Vậy thôi! - Đầu máy bên kia thở nhẹ. Hồ như kẻ ẩn danh đang mỉm cười khó nhọc - Tạm dừng đi. Tôi không nói nữa. Cậu cứ suy nghĩ về điều kiện đặt ra cho tôi. Tôi sẽ gọi lại, tối nay.

Chiếc điện thoại lạnh lẽo trong tay Huy. Anh đặt nó lên mặt bàn. Những ngón tay không run nữa. Lòng bàn tay khô và lạnh. Anh nhận ra đầu óc mình rất tỉnh táo. Sự sắc lạnh bình tĩnh không ngờ. Cuối cùng, kẻ giấu mặt đã trực tiếp liên hệ. Hắn biết rõ hắn muốn gì và anh muốn gì, nên cho đến lúc này, hắn vẫn là người điều khiển, chỉ cung cấp thông tin theo đúng cách hắn muốn. Vấn đề là hắn không thể trì hoãn được nữa. Rõ ràng hắn đâu có muốn để lộ hành tung. Nhưng, một đe dọa nào đó đã thúc bách hắn phải mạo hiểm nối liên lạc. Vấn đề bây giờ là anh không được phép vuột mất mối dây hết sức quan trọng này. Bằng sự thương lượng và ra điều kiện, anh có thể khai thác thêm một số thông tin cần thiết. "Mình sẽ giăng bẫy!" - Huy ngả người ra sau. Chợt, anh chợt giật mình - "Nếu tất cả những việc này là một cái bẫy giương lên, đón con mồi là chính mình thì sao?".

Đứng phía sau lưng từ bao giờ, Quỳnh vòng tay ôm, gác cằm lên vai anh. Hơi thở cô ta vang bên tai anh rất rõ:

- Hắn ta phải không?

- Sao em biết hắn sẽ gọi đến?

- Vì hắn biết anh tìm ra bí mật nguy hiểm.

- Anh chưa tìm ra.

- Nhưng, nếu em tìm ra thì sao?

- Nó là gì? - Cuống họng anh khô lại.

Như một con thú mềm mại, cô ta xoay người, đứng trước mặt Huy:

- Tại sao chúng ta không bỏ qua nó, và chỉ quantâm đến vụ thương lượng với người giấu mặt? Một món hời, cho anh. Cho chúng ta.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.