Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 1154 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 199
Chủ ý của Trình Vũ

❊ ❊ ❊

Lão già nhìn bóng lưng Trình Vũ, có chút khó hiểu. Phải nói rằng thịt nướng của Trình Vũ rất ngon, nhưng lão không thể thừa nhận điều đó, nhìn cái thằng nhãi kia là biết ngay không có ý tốt gì rồi.

Không bao lâu sau, Trình Vũ đã chạy ra từ trong rừng, lần này phía sau còn kéo theo một con dê núi. Đến bên bờ suối nhỏ, chỉ thấy hai tay hắn tỏa ra ánh sáng trắng nhạt, rồi bắt đầu vuốt ve qua lại trên mình con dê, lão già ở không xa cầm cá nướng nhìn mà thấy khó hiểu.

Trình Vũ lần này muốn làm một con dê nướng nguyên con cho ra trò, sau khi dùng chân khí làm mềm thân dê, lại lấy chân khí làm dao, lột sạch lớp da lông. Lấy nội tạng ra, bôi gia vị lên cả trong lẫn ngoài con dê, rồi xiên vào một giá cành cây bắt đầu nhóm lửa nướng.

"Chẳng lẽ thằng nhãi này vừa đánh nhau xong lại đói rồi?" Nhìn Trình Vũ vừa lật con dê trên vỉ nướng, vừa phết gia vị, lão già thầm nghĩ trong lòng.

Đủ hơn một canh giờ, hương thơm của dê nướng nguyên con không biết đã bay xa đến mức nào, lão già tuy đã ăn không ít nhưng vẫn không thể cưỡng lại mùi hương đầy quyến rũ này, ngồi đối diện Trình Vũ, chằm chằm nhìn con dê trên vỉ nướng.

"Muốn ăn?" Trình Vũ cười nhìn lão già đang dán mắt không rời vào con dê nướng mà nói. "Tiếc là, đây là của tôi."

"Ngươi nghĩ nếu ta muốn, ngươi ngăn được sao?" Lão già không cho là đúng nói.

"Lão già, dù gì ông cũng là bậc tiền bối, cứ luôn cướp đồ của hậu bối như vậy, ông không thấy thủ đoạn này rất đáng xấu hổ sao?"

"Không thấy." Lão già nói rất tùy tiện, hoàn toàn không coi những lời Trình Vũ nói ra gì.

"Hừ hừ, lão già, tôi biết ông rất lợi hại, nhưng nếu tôi thật sự cất đi thì ông cũng chẳng cướp được. Hơn nữa lần này ông ăn được, lần sau chưa chắc đã ăn được nữa. Thực ra nếu ông muốn ăn thì cũng không nhất thiết phải cướp, chúng ta làm một vụ làm ăn thế nào?" Trình Vũ cười nói.

"Làm ăn gì?" Lão già tò mò hỏi.

"Ông làm bảo tiêu cho tôi ba tháng, tôi làm cho ông mỹ thực ba tháng, còn có cả mỹ tửu trong tay tôi nữa." Trình Vũ lấy ra một bầu rượu nói.

"Ha ha, nhóc con, ngươi tính toán hay thật đấy, hóa ra ngươi bày vẽ đủ trò chính là muốn ta bảo vệ ngươi. Nhưng mà ngươi cũng thật dám nghĩ, người dám nói muốn ta làm bảo tiêu cho hắn, ngươi tuyệt đối là người đầu tiên!" Nghe lời Trình Vũ, lão già cười lớn nói, cứ như vừa nghe thấy một trò cười lớn nhất thiên hạ vậy. "Ngươi cũng quá coi thường lão già ta rồi, muốn dùng cách này để ta bảo vệ ngươi ba tháng sao."

"Lão già, lời này không thể nói vậy được. Trước hết, tôi không biết ông có thân phận trâu bò đến mức nào, nhưng chúng ta chỉ là đôi bên cùng có lợi mà thôi. Huống chi với tu vi của ông, bảo vệ một thằng nhóc Trúc Cơ kỳ như tôi, chẳng qua chỉ là chuyện giơ tay là xong. Thậm chí ông chỉ cần đứng cạnh tôi thôi, chẳng cần ra tay cũng đã dọa chạy kẻ địch rồi.

Nhìn bộ dạng và vẻ lôi thôi lếch thếch này của ông xem, chẳng biết đã bao lâu rồi ông chưa được ăn món ngon thế này, nếu không ông cũng chẳng cướp thịt nướng của tôi. Nhưng nếu ông đi theo tôi, ngày ngày rượu ngon thịt tốt hầu hạ, chẳng phải tốt hơn việc ông cứ khổ tu suốt ngày sao?" Thấy lão già có ý khinh miệt mình, Trình Vũ cũng không để tâm, mà nhìn ông ta đàm đạo say sưa.

Trước đó Trình Vũ muốn thông qua lão già để kiểm tra khoảng cách giữa mình với Kim Đan kỳ, nhưng sau đó nghĩ lại, nếu có thể để lão già này trở thành bảo tiêu của mình, vậy mấy tháng này mình ở Tu Chân giới chẳng phải rất an toàn sao. Ít nhất không cần lo lắng Côn Luân phái cao thủ tới nữa.

Quan trọng nhất là tu vi hiện tại của mình cứ dậm chân tại chỗ, khiến Trình Vũ rất phiền lòng, nếu có thể có một cao thủ như vậy làm bạn luyện mỗi ngày, Trình Vũ tin rằng nhất định sẽ khiến thực lực của mình tiến thêm một tầng cao mới, biết đâu tiến giai Kim Đan cũng không phải là chuyện không thể.

Nghĩ đến nhiều lợi ích như vậy, Trình Vũ càng kiên định với ý định kéo lão già về làm bảo tiêu cho mình.

"Hừ, ngươi đúng là biết nói, lão già ta tuy ham ăn, nhưng nếu ngươi muốn dùng những thứ này để lay động ta, thì ngươi lầm rồi." Lão già không hề động tâm trước lời của Trình Vũ.

Với tư cách là một tu sĩ, điều quan trọng nhất là thuận theo tự nhiên, ăn mặc ở đi lại đối với họ mà nói, có lẽ có nhu cầu, nhưng nhu cầu này không phải là bắt buộc.

Giống như việc lão già cướp thịt nướng của Trình Vũ, nếu không gặp Trình Vũ, lão già vẫn sống bình thường, nhưng vì Trình Vũ có đồ ăn ngon, mình lại có khả năng đi cướp thì cứ cướp thôi, việc gì phải suốt ngày nghĩ xem ăn uống thế nào chứ?

Cho nên, suy nghĩ của họ chính là đơn giản trực tiếp như vậy.

"Được rồi, tôi là người ghét nhất là ép buộc người khác." Trình Vũ cũng không nói nhiều, phất tay một cái, trực tiếp thu hết thịt dê vừa nướng chín vào trong nhẫn trữ vật, rồi đứng dậy rời đi.

"Này! Cái thằng nhóc này, trước mặt tiền bối sao không thể hào phóng một chút chứ? Tục ngữ có câu, mua bán không thành nhân nghĩa còn, ta nướng thịt cùng ngươi nửa ngày trời, ngươi cũng nên chia cho lão già ta một ít chứ!" Thấy Trình Vũ làm việc quyết đoán trực tiếp như vậy, lão già sững sờ.

"Xin lỗi, tôi chỉ giảng nhân nghĩa với người một nhà thôi." Trình Vũ không ngoảnh đầu lại, cứ thế đi thẳng về phía trước.

"Thằng nhóc này, mềm cứng đều không ăn à." Lão già bực bội, vốn còn tưởng rằng Trình Vũ sẽ nghĩ trăm phương nghìn kế để mình trở thành bảo tiêu của hắn, nào ngờ Trình Vũ lại dứt khoát như vậy, mình mới mở miệng từ chối hắn đã bỏ cuộc rồi.

Hắn thế này cũng quá thiếu chân thành rồi! Mình ở Tu Chân giới này dù sao cũng là nhân vật lừng lẫy tiếng tăm, chẳng lẽ lại bị hắn lừa đi chỉ bằng vài bữa thịt nướng, vậy chẳng phải mình quá mất giá trị rồi sao.

Đáng ghét hơn là thằng nhóc này hình như chẳng hề để mình vào mắt. Nhìn ánh mắt chẳng chút để tâm đó của hắn, lần đầu tiên khiến lão tự hỏi, chẳng lẽ mình thực sự không có giá trị sao?

Trình Vũ đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy, đả thủ cao cấp cỡ này ngươi tưởng muốn tìm là tìm được sao? Mình cầu xin lão thì mình đang ở thế yếu, quá bị động.

Tuy chiêu "dục cầm cố túng" (muốn bắt lại thả) này của Trình Vũ cũng không nắm chắc phần thắng, nhưng thấy đối phương đi theo sau mình, Trình Vũ mỉm cười, cũng mặc kệ lão, lấy phi kiếm ra bay thẳng về hướng Thiên Hải Thành.

Vốn dĩ Trình Vũ định đi đến Phong Diệp Thành trước, nhưng hắn cảm thấy Phong Diệp Thành lúc này đã không còn an toàn nữa, thậm chí có thể nói toàn bộ khu vực Côn Luân đều khiến Trình Vũ không có cảm giác an toàn, cho nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Trình Vũ vẫn quyết định sớm rời khỏi phạm vi thế lực của Côn Luân là quan trọng nhất.

Chưa nói đến cái khác, ra khỏi phạm vi thế lực của Côn Luân, ít nhất tai mắt của Côn Luân cũng bớt đi không ít. Bản thân cũng không đến mức bị người ta chằm chằm theo dõi từng giây từng phút, thế thì tốt hơn.

Trong ba ngày, Trình Vũ trôi qua rất nhanh. Ba ngày này, lão già kia vẫn luôn đi theo cách Trình Vũ không xa. Lão già sở dĩ vẫn luôn đi theo Trình Vũ tự nhiên không phải chỉ vì Trình Vũ có thể làm đồ ăn ngon.

Nguyên nhân quan trọng nhất chính là lão già rất có hứng thú với Trình Vũ, hay nói đúng hơn là rất có hứng thú với chiêu Huyễn Ảnh Quyền của Trình Vũ. Mỗi lần Trình Vũ dừng lại làm đồ ăn là lão già lại xuất hiện.

"Lão già, thế này không hay đâu, ông vừa không muốn làm bảo tiêu cho tôi, nhưng ngày nào cũng ăn đồ của tôi, cái mặt già của ông không thấy xấu hổ à?" Trình Vũ cũng không muốn làm quá đáng, dù sao tu vi đối phương quá cao. Nhỡ đâu chọc giận đối phương quá đà thì mình thảm rồi, dù sao giờ lão vẫn đang đi theo mình, miễn cưỡng cũng coi như nửa cái bảo tiêu vậy.

"Hừ, ngươi đừng tưởng ta không biết gì, ba ngày này, mỗi lần ngươi ăn cơm đều muốn đánh với ta một trận, chẳng lẽ không phải muốn đạt được chỗ tốt sao? Lần nào cũng giả vờ phẫn nộ như thế, thực ra là muốn ta làm bạn luyện cho ngươi thôi, cái thằng nhãi ngươi quá xảo quyệt." Lão già lấy con gà rừng trên vỉ nướng xuống, nhìn Trình Vũ với vẻ vô cùng khinh bỉ nói.

Tuy nhiên trong lòng, lão già vẫn rất tán thưởng Trình Vũ. Tu sĩ Trúc Cơ dám lấy cao thủ Kim Đan làm bạn luyện thực sự không có mấy người, tất nhiên, bản thân lão chắc chắn đã áp chế cảnh giới, và cũng không tung ra đòn tấn công quá mạnh, dù vậy, Trình Vũ cũng bị hành hạ không nhẹ.

"Hừ hừ, lão già, hai ta là kẻ tám lạng người nửa cân thôi, ông cũng đừng coi tôi là thằng ngốc, ông sở dĩ nhìn thấu mục đích của tôi mà vẫn chịu làm bạn luyện với tôi, thậm chí ép tôi tung ra tuyệt chiêu chẳng phải cũng là muốn lĩnh hội nó sao?" Trình Vũ cười nói.

Ba ngày luyện tập cùng lão già này quả thực khiến Trình Vũ cảm ngộ rất nhiều, dù sao trước kia Trình Vũ luôn một mình bế quan tu luyện, toàn bộ kinh nghiệm chiến đấu đều đến từ kiếp trước, đối với việc tu hành của bản thân cũng không giúp ích được nhiều.

Nhưng bây giờ ngày nào cũng so chiêu với lão già, cũng có thể dung hợp tốt hơn những gì mình đã học. Cố gắng bảo toàn tính mạng khi gặp cao thủ Kim Đan.

Trên người Trình Vũ đã không còn Linh Nguyên Quả nữa, hy vọng duy nhất khi gặp cao thủ đành đặt cả vào thực lực của bản thân. Cho nên Trình Vũ không thể không nghĩ cách để vừa nâng cao bản thân, vừa tìm hiểu kỹ hơn về cao thủ Kim Đan.

"Nhóc con, sư phụ ngươi là ai?" Mấy ngày nay, lão già vẫn luôn nghiên cứu lĩnh hội Huyễn Ảnh Quyền của Trình Vũ, nhưng đến giờ vẫn chưa có chút manh mối nào, lão rất tò mò về xuất thân của Trình Vũ.

"Tốt nhất đừng nói, tôi sợ tôi nói ra làm ông sợ chết khiếp đấy." Trình Vũ vừa uống rượu vừa gặm gà rừng, rất đắc ý nói.

"Vậy sao? Vậy ngươi nói thử xem, rốt cuộc là kẻ nào có thể làm ta sợ." Lão già tò mò hỏi.

"Không nói." Trình Vũ vốn định dùng Vô Cực Cung để lấp liếm cho qua, nhưng nghĩ lại vẫn quyết định không nói.

Đây không phải thế tục, hơn nữa lão già này tu vi cao như vậy, tuy trông lôi thôi lếch thếch, thực ra rất tinh ranh. Giống như việc lão vẫn luôn nghiên cứu Huyễn Ảnh Quyền của mình, nên Trình Vũ cũng không thường dùng, hơn nữa dù có dùng cũng chỉ dùng qua loa lấy lệ, còn các chiêu thức khác, Trình Vũ thề chết cũng sẽ không tung ra.

Nếu mình nói mình là đệ tử của trưởng lão Vô Cực Cung, nhỡ lão già này quen biết những tiền bối của Vô Cực Cung thì sao? Cho nên tốt nhất là không nói.

"Sao? Sợ mất mặt à?" Lão già nói.

"Đừng dùng khích tướng pháp để kích tôi, trò này đối với tôi vô dụng thôi. Hơn nữa tôi có nói ra ông cũng không tin, vậy thì không bằng đừng nói." Trình Vũ cũng không thèm để ý đến đối phương.

Lão già tuy rất muốn biết thân phận của Trình Vũ, nhưng Trình Vũ không nói, lão cũng không cần thiết phải hỏi tiếp nữa.

Ngày hôm sau, hai người cuối cùng cũng đến Thiên Hải Thành. Thiên Hải Thành vẫn thuộc phạm vi của núi Côn Luân, nhưng thành trì này rõ ràng lớn hơn Ninh Thủy rất nhiều, ít nhất cũng lớn gấp ba lần Ninh Thủy Thành.

Nơi này đã là Tu Chân giới thực sự, tu sĩ trong thành cũng nhiều hơn rất nhiều. Không chỉ là tu sĩ của Côn Luân, rất nhiều tu sĩ đều mặc đạo phục môn phái mình, tu vi có cao có thấp, tuy nhiên nơi này không phải là nơi sâu thẳm của Tu Chân giới, phần lớn đều là đệ tử Trúc Cơ kỳ và Luyện Khí kỳ.

Trình Vũ trước tiên tìm đến Quỳnh Vũ Lâu trong thành. Nếu nói đến thành thì thứ gì dễ tìm nhất, thì không nghi ngờ gì có thể nói chính là Quỳnh Vũ Lâu, bởi vì nó là gác lầu cao nhất trong thành, đứng sừng sững giữa thành vô cùng nổi bật.

"Hai vị tiên sư cần gì ạ?" Thấy Trình Vũ và lão già đứng trước cửa, tiểu nhị bên trong khách khí hỏi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:197
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.