“Oa, thật đáng ngưỡng mộ nha, thế mà lại cưa đổ cả cô giáo xinh đẹp nhất trường.”
“Đúng vậy đúng vậy, nhìn bộ dáng thân mật của hai người kìa, thật khiến người ta hâm mộ ghen tị mà.”
“Ai bảo người ta có ông bố giàu có làm gì? Nếu cậu mà có tám trăm một tỷ trong nhà, đừng nói là cô giáo xinh đẹp, đến nữ minh tinh xinh đẹp còn không phải tùy ý chơi đùa sao?”
Trong đám đông, đủ loại lời bàn tán vang lên khắp nơi. Trình Vũ nhìn những bức ảnh trên bảng thông báo, mày nhíu chặt lại. Đây là cảnh mình đi ăn với Diêu Na hai hôm trước, sao lại bị người ta dán ở đây?
Trình Vũ bước sang một bên, đang định gọi điện thoại cho Diêu Na thì mới phát hiện, lúc trước mình bế quan tu luyện nên đã tắt điện thoại. Bây giờ vừa mở máy lên, thế mà lại có cả một đống cuộc gọi nhỡ từ Diêu Na.
“Alo, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao ảnh của chúng ta lại bị dán trên bảng thông báo của trường?” Trình Vũ vội vàng gọi cho Diêu Na.
Diêu Na vừa thấy là điện thoại của Trình Vũ, nhìn thoáng qua những người trong văn phòng rồi đứng dậy đi ra ngoài.
“Là Hách Kiến giở trò.”
“Thì ra là hắn? Hắn muốn làm gì?”
“Hắn… hắn muốn tôi làm bạn gái của hắn, tôi không đồng ý nên hắn đã công khai những tấm ảnh này.” Diêu Na có chút ngượng ngùng nói.
“Ha ha, thì ra là vậy. Được rồi, chuyện này cứ để tôi lo, cô yên tâm đi.” Nói xong, cậu đi tới gỡ hết tất cả những tấm ảnh xuống.
Mọi người giải tán sạch sẽ.
Trong văn phòng hiệu trưởng trường trung học Vân Hải.
“Hiệu trưởng, cô Diêu nảy sinh tình cảm với học sinh của chính mình, không những vi phạm nghiêm trọng nội quy nhà trường mà còn gây ảnh hưởng cực kỳ xấu tới danh tiếng trường trung học Vân Hải chúng ta, kính mong hiệu trưởng miễn hết chức vụ của cô Diêu. Còn Trình Vũ là học sinh của trường, chẳng những không lo học hành, nay lại dính vào chuyện thế này với cô giáo của mình. Loại học sinh không biết phấn đấu, không phân tôn ti này nhất định phải đuổi học mới được.” Hách Kiến nói với hiệu trưởng.
“Thầy Hách, tôi nghe nói trong kỳ thi thử lần trước, em Trình Vũ đã giành vị trí quán quân toàn khối, sao thầy có thể nói em ấy không lo học hành, không có chí tiến thủ chứ?” Hiệu trưởng Chu Danh Thành cũng đau đầu không thôi, chỉ còn hơn một tuần nữa là đến kỳ thi đại học rồi, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Huống hồ Trình Vũ còn là người được đích thân thị trưởng dặn dò chiếu cố, làm sao nói đuổi là đuổi được.
“Hiệu trưởng, em Trình Vũ thường xuyên trốn học cúp tiết là chuyện ai cũng biết, suốt ngày đi chơi lêu lổng, sao có thể giành được hạng nhất toàn khối? Tôi nghĩ chắc chắn là do gian lận mà có. Chỉ là lúc đó thấy sắp thi đại học, những trường hợp đặc biệt này có thể khích lệ các học sinh khác nên tôi mới không truy cứu nữa. Nhưng nay em ta lại làm ra chuyện này, yêu đương với cô giáo của mình, nếu chuyện này truyền ra ngoài, người khác sao dám yên tâm gửi con em cho chúng ta chứ?” Hách Kiến lý sự đòi cho bằng được.
“Thầy Hách, hay là chúng ta cứ gọi hai người trong cuộc đến hỏi thử xem, dù sao mấy tấm ảnh cũng không nói lên được điều gì cả?”
“Đại ca, phen này lớn chuyện rồi, mấy tấm ảnh dán ở dưới kia không phải là thật đấy chứ?” Trình Vũ vừa vào lớp, Tiền mập đã chạy tới, phấn khích nói.
“Cậu tin nó thì nó là thật, cậu không tin thì nó là giả.” Trình Vũ cũng chẳng thèm để ý đến tên này, trực tiếp ngồi vào chỗ của mình.
Lâm Vũ Hàm nhìn Trình Vũ trước mắt, trong lòng cũng rất muốn biết câu trả lời, nhưng lại chẳng biết phải mở lời thế nào. Lúc nhìn thấy mấy tấm ảnh đó, đặc biệt là khi nhìn thấy biểu cảm ngọt ngào của hai người họ, lòng cô buồn không sao kể xiết.
Những ngày này Trình Vũ rất ít khi xuất hiện ở trường, dù có đến cũng như trước kia, thi thoảng lại về sớm. Mấy hôm nay Lâm Vũ Hàm luôn rất lo lắng cho cậu, còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì, không ngờ cậu lại đi hẹn hò với cô giáo của mình.
“Tiểu Hàm Hàm, em cũng rất muốn biết đúng không?” Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của Lâm Vũ Hàm, Trình Vũ mỉm cười nói.
“Vậy anh nói xem đó có phải là thật không? Anh thực sự đang yêu đương với cô Diêu sao?” Lâm Vũ Hàm suy nghĩ một chút, vẫn là hỏi ra những lời trong lòng.
“Em khó chịu lắm à?”
“Em…” Lâm Vũ Hàm trong lòng quả thực rất buồn, nhưng lại không biết nói thế nào. Dù biết Trình Vũ luôn rất đa tình, chắc chắn cũng có quan hệ với nhiều phụ nữ, nhưng nghĩ đến sự tốt đẹp mà Trình Vũ dành cho mình, lại nghĩ đến bộ dáng của cậu khi ở bên cô Diêu, tim cô lại nhói lên từng hồi.
“Anh chỉ có thể nói cô Diêu là vô tội, có một số chuyện…”
“Trình Vũ, hiệu trưởng bảo em lên văn phòng một chuyến.” Trình Vũ đang định giải thích đôi chút thì một vị chủ nhiệm đã gọi cậu lại.
“Đừng suy nghĩ lung tung nữa, có vài chuyện sau này sẽ kể cho em nghe, anh đi gặp hiệu trưởng trước đây.” Trình Vũ dặn Lâm Vũ Hàm một câu, liền đi theo vị chủ nhiệm đến văn phòng hiệu trưởng.
Thấy Diêu Na cũng đứng ở trong đó, hơn nữa Hách Kiến còn ngồi một bên đắc ý thị uy với mình, Trình Vũ cười cười hoàn toàn coi như hắn không tồn tại. Hách Kiến phóng một ánh mắt giận dữ về phía Trình Vũ, hừ lạnh một tiếng: “Lát nữa có khối chuyện cho mày nếm mùi.”
“Cô Diêu, về những bức ảnh dán trên bảng thông báo, mọi người đều cho rằng cô và học sinh Trình Vũ có tình cảm với nhau, chuyện này có thật không?” Hiệu trưởng hỏi Diêu Na.
“Cái này…” Đối mặt với bao nhiêu lãnh đạo nhà trường ở đây, Diêu Na vô cùng căng thẳng, không biết phải trả lời thế nào.
“Hiệu trưởng, chuyện này tất nhiên là giả rồi, chẳng lẽ trường học có quy định học sinh không được đi ăn cùng giáo viên sao?” Trình Vũ trực tiếp lên tiếng.
“Trường không quy định học sinh không được ăn cùng giáo viên, nhưng nhìn dáng vẻ của hai người các cậu có phải quá mức thân mật rồi không? Việc này hình như không phù hợp với mối quan hệ thầy trò nhỉ.” Nghe thấy Trình Vũ phủ nhận, Hách Kiến lập tức lên tiếng.
“Thân mật? Chẳng lẽ học sinh đi ăn với giáo viên thì cả hai đều phải xị mặt ra sao? Cô Diêu làm việc cần mẫn tận tụy, đối xử với học sinh luôn hòa nhã, rất được các bạn học yêu mến. Chúng tôi ngưỡng mộ cô Diêu, kính trọng cô Diêu, học sinh và giáo viên có mối quan hệ thân thiết như vậy chẳng lẽ không nên sao?
Huống hồ, cô Diêu thấy thành tích học tập của tôi kém, thi đại học không hy vọng, mỗi ngày đều dành ra ba tiếng nghỉ ngơi để miễn phí phụ đạo bài vở cho tôi. Lần này tôi có thể giành được kết quả ưu tú như vậy trong kỳ thi thử lần hai hoàn toàn là công lao của cô Diêu.
Một học sinh hư từng ngày nào cũng chỉ biết trốn học chơi bời, không có chí tiến thủ, dưới sự hướng dẫn tận tình của cô Diêu, chẳng những đã từ bỏ được rất nhiều thói hư tật xấu, mà còn được cô đưa trở về chính đạo, trong học tập cũng đạt được tiến bộ rõ rệt. Đối với một người giáo viên như vậy, tôi có thể không biết ơn cô ấy sao?
Tôi dùng lễ nghi vãn bối, gắp một miếng thức ăn cho giáo viên của mình thì có lỗi gì? Đây là sự tôn trọng và biết ơn của tôi dành cho cô ấy, vậy cũng sai sao? Vậy xin hỏi các vị giáo viên ở đây, các vị từng bao giờ bỏ tâm bỏ sức dạy dỗ một học sinh như thế chưa? Các vị đã từng bao giờ thực lòng suy nghĩ về nghĩa vụ và trách nhiệm mà nghề giáo thần thánh này đại diện chưa?” Trình Vũ dõng dạc nói.
“Em Trình Vũ, em nói như vậy là cho rằng chúng tôi đều không bằng cô Diêu của em, không xứng làm giáo viên sao?” Lúc này một người đàn ông trung niên bụng phệ đứng dậy, nói với vẻ đầy giận dữ.
“Ông là ai?” Trình Vũ nhìn đối phương, không chút sợ hãi, rất tùy ý hỏi.
“Tôi là phó hiệu trưởng nhà trường, Hách Đức Thành.”
“Ồ, hóa ra là họ Hách, xem ra là người một nhà với thầy ‘Hách Kiến’ (hèn hạ) của chúng tôi nhỉ? Những lời vừa rồi của tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là mong ông đừng tự nhận vơ vào mình. Nếu ông cứ khăng khăng cho rằng mình không xứng làm giáo viên, vậy thì đó là vấn đề của riêng ông rồi.”
“Hừ, đừng hòng đánh trống lảng. Đừng tưởng nói mấy lời lẽ đanh thép là có thể lấp liếm cho qua chuyện. Trên ảnh ghi lại rõ ràng hai người các ngươi chính là có gian tình.” Thấy Trình Vũ ngông cuồng như vậy, Hách Đức Thành rút từ trong túi ra một xấp ảnh đập mạnh xuống bàn.
“Ha ha, phó hiệu trưởng Hách, thế mà ông cũng có nhiều ảnh thế này cơ à? Chẳng lẽ mấy tấm ảnh trên bảng thông báo kia là do ông dán? Ông tung tin đồn nhảm như vậy, chẳng phải là đang hủy hoại danh dự trường chúng ta sao? Vốn dĩ đây chẳng phải chuyện gì to tát, chuyện tôi đi ăn với cô Diêu đã từ mấy ngày trước rồi, vẫn luôn bình an vô sự. Nhưng nay ông lại đi dán ảnh khắp nơi, tuy chuyện này là giả, nhưng ông không có chứng cứ mà đã đi dán bậy bạ khắp nơi, việc này ảnh hưởng rất nghiêm trọng tới danh tiếng nhà trường đấy. Hiệu trưởng, ông thấy sao?” Trình Vũ cầm xấp ảnh trên bàn lên, xem từng tấm một rồi mỉm cười nói.
“Phó hiệu trưởng Hách, chẳng lẽ chuyện này thực sự là do ông làm?” Hiệu trưởng nhíu mày hỏi.