Thần Cấp Sáp Ban Sinh

Lượt đọc: 1154 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 155
Lần đầu lên kinh thành

❊ ❊ ❊

Hồng Phương Hải vừa về đến nhà, việc đầu tiên là vội vã đi tìm cha mình.

"Cha, con đã biết thân phận thật sự của Trình Vũ rồi." Hồng Phương Hải bước vào thư phòng của cha, kích động nói.

"Ồ? Rốt cuộc cậu ta là người thế nào?" Đối với Trình Vũ, Hồng Quán Lâm thực sự rất tò mò, bởi vì thực lực mà Trình Vũ thể hiện ra quá mức mạnh mẽ, thậm chí đã vượt xa trí tưởng tượng của họ. Trình Vũ đứng trước mặt họ giống như thần linh, mọi thứ đều trở nên vô lực trước mặt cậu ta.

"Vừa rồi con đi đưa tiền cho Trình Vũ, Hoàng thủ trưởng đi cùng Long tư lệnh lại đích thân tìm đến chỗ Trình Vũ, hơn nữa Hoàng thủ trưởng còn rất thân quen với Trình Vũ. Nghe ý trong lời ông ấy, Trình Vũ là từ kinh thành tới, con nghĩ, có lẽ cậu ta là người của Trình gia kinh thành."

"Trình gia kinh thành? Ý con là Trình gia đó sao?" Hồng Quán Lâm kinh ngạc nói, trong lòng còn có chút run rẩy.

Phải biết rằng, trước đó chính là ông bảo Phương Hải phái người đi bắt Trình Vũ, còn ngày hôm qua lại chính là ông ra lệnh cho người nổ súng vào Trình Vũ. May mà Trình Vũ có bản lĩnh, nếu không thật sự giết chết Trình Vũ tại chỗ, thì chẳng phải Hồng gia ông sẽ phải chôn cùng sao?

Nghĩ tới đây, trong lòng ông có chút may mắn, hiện tại Trình Vũ không những không sao, còn đã hòa giải với ông. Nhưng trái tim vừa mới đặt xuống lại khiến ông nhớ ra một chuyện, Trình Vũ không so đo với họ nữa, nhưng nếu người của Trình gia biết chuyện này, e là sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

"Phương Hải, con chắc chắn cậu ta thực sự là người của Trình gia kinh thành chứ?" Hồng Quán Lâm cảm thấy tin tức này thực sự quá quan trọng, nếu Trình Vũ đúng là người của Trình gia kinh thành, vậy thì phải cân nhắc lại mối quan hệ giữa Hồng gia và Trình Vũ, bằng mọi giá không được để Trình Vũ thù địch với Hồng gia nữa.

"Cha, con nghĩ chuyện này mười phần đã chắc chín, kinh thành còn nơi nào có Trình gia khác có năng lượng lớn như vậy chứ. Hoàng thủ trưởng nhìn thấy Trình Vũ giống như nhìn thấy cháu nội mình vậy, đó là Ủy viên Quân ủy, không phải người cùng đẳng cấp, sao có thể thân thiết như vậy được." Hồng Phương Hải khẳng định nói.

"Đã như vậy, con phải nghĩ cách tiếp xúc lại với Trình Vũ một lần nữa, tốt nhất là có thể để cậu ta biết thiện ý của Hồng gia chúng ta." Thấy con trai nói vậy, Hồng Quán Lâm cũng thấy đúng là như thế, vì vậy nhắc nhở thêm một lần nữa.

"Vâng, con biết rồi."

"Đúng rồi, vừa nãy con nói Hoàng thủ trưởng tìm Trình Vũ có chuyện gì?" Hồng Quán Lâm tò mò hỏi.

"Chuyện cụ thể là gì con cũng không rõ, nhưng Hoàng thủ trưởng nói là cấp trên bảo ông ấy đưa Trình Vũ về kinh, hơn nữa ông ấy nói đó là chuyện tốt, nhưng Trình Vũ hình như chẳng muốn đi chút nào." Đối với chuyện này, Hồng Phương Hải cũng rất tò mò. Đã là chuyện tốt như Hoàng thủ trưởng nói, tại sao Trình Vũ lại không vui vẻ như vậy chứ?

"Cấp trên? Người trên cấp Ủy viên Quân ủy chẳng phải là Phó chủ tịch và Chủ tịch sao? Đại nhân vật như vậy tìm Trình Vũ có chuyện gì chứ?" Hồng Quán Lâm rất kỳ lạ nói.

"Ơ? Gần đây các đại quân khu đều đang tuyển chọn tinh nhuệ, mà Hoàng thủ trưởng lần này xuống đây cũng là để chọn người, Trình Vũ lợi hại như vậy, thời gian trước lại có video truyền lên mạng, cha nói xem, có phải cấp trên đã chọn trúng cậu ta không?" Nghe lời nhắc nhở của cha, Hồng Phương Hải đột nhiên sáng mắt lên nói.

"Chuyện này cũng có khả năng, lần này các đại quân khu đều rất coi trọng việc tuyển chọn nhân tài, nếu Trình Vũ thực sự bị cấp trên chọn trúng, vậy thì sau này bối cảnh của cậu ta càng thâm sâu, chúng ta tuyệt đối không thể đắc tội với cậu ta nữa." Nghe con trai nói vậy, Hồng Quán Lâm cũng thấy vô cùng có khả năng.

"Vâng, con sẽ dặn dò những người khác trong gia tộc một tiếng."

"Binh nhi và Quân nhi thế nào rồi?" Nghĩ tới hai đứa cháu nội bị Trình Vũ đánh bị thương, trong lòng ông vừa đau lòng vừa tức giận.

Đau lòng là vì người bị đánh ra nông nỗi này ngay trước mặt mình mà ông làm ông nội như ông lại bất lực, tức giận là vì cháu mình không nên người, ngoài gây chuyện ra thì chẳng biết học điều hay lẽ phải.

Trình Vũ chỉ là một học sinh trung học vừa mới tốt nghiệp, vậy mà đã có thành tựu như vậy, đúng là người so với người, tức chết người.

"Bác sĩ nói không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần ở bệnh viện dưỡng thương cho tốt." Đối với hai đứa con trai của mình, Hồng Phương Hải cũng rất bất lực.

Chuyện này nếu bảo trách Trình Vũ sao? Thật ra xét cho cùng đều là do Hồng gia tự gây ra, đối phương không ra tay sát hại đã là rất khách khí rồi, xét từ khía cạnh này, anh ta không những không trách Trình Vũ mà ngược lại còn cảm kích Trình Vũ, phải biết bên mình đã dùng đến súng, nếu Trình Vũ không có bản lĩnh thì anh ta đã là người chết rồi, thế mà cậu ta vẫn không vì thế mà ra tay tàn sát Hồng gia.

Trình Vũ chào hỏi gia đình cô, còn cả mấy người phụ nữ của cậu, cùng với Tần Thương Hải và những người khác, dặn dò một số chuyện, ngày hôm sau liền đi theo Hoàng Khải Minh trực tiếp từ quân khu ngồi máy bay quân sự bay về kinh thành.

Vốn dĩ những người này đều muốn tới tiễn Trình Vũ, nhưng bị Trình Vũ từ chối, nhất là mấy người phụ nữ kia, Trình Vũ bây giờ không muốn xảy ra một vụ "vũ trụ đại bùng nổ" đâu.

"Thằng nhóc cậu, hôm qua chẳng phải đã bàn xong rồi sao? Hôm nay sao còn bộ dạng ỉu xìu thế này." Nhìn Trình Vũ đang ngồi trên máy bay còn có chút buồn bực, Hoàng Khải Minh bực dọc nói.

"Chẳng phải đều do mấy người ép con sao?" Trình Vũ bất lực nói. Tuy cậu chưa từng tới kinh thành, nhưng từ trong lòng, cậu có sự bài xích, thậm chí là sợ hãi đối với kinh thành.

Cậu sợ phải đối mặt với những "người thân" chưa từng gặp mặt kia, cậu chẳng quen biết ai cả, đến lúc đó ai là ai cậu cũng không phân biệt được, thì xấu hổ biết bao.

"Chúng ta ép cậu cũng là vì tốt cho cậu, đây là chuyện tốt biết bao, nếu cậu không có bản lĩnh, chúng ta còn chẳng thèm ép cậu nữa là?" Phải biết là cấp trên coi trọng đội quân mới này thế nào, có thể đảm nhiệm vị trí huấn luyện viên của một đội quân như vậy là vinh dự biết bao, người khác muốn còn chẳng có cơ hội này, thế mà thằng nhóc này còn không vui.

"..." Trình Vũ không nói gì, bởi vì nói cũng vô ích, thôi thì cứ để thuận theo tự nhiên vậy.

Hoàng Khải Minh ở phân quân khu Vân Hải không chọn được người nào, cho nên lần này chỉ có hai người bọn họ đi cùng nhau, máy bay đáp xuống tại đại quân khu kinh thành.

Hai người xuống máy bay, không có quá nhiều người tới đón, nhưng vẫn có vài người, tiếc là cậu không quen biết ai cả.

"Lão Hoàng, lần này vất vả cho ông rồi, tuy ông không mang tới đội viên ưu tú nhất, nhưng lại mang tới một huấn luyện viên được mong đợi nhất." Hai người vừa xuống máy bay, một lão nhân liền bước tới vui vẻ nói.

"Hà hà, Từ Phó chủ tịch nói đùa rồi, nhưng đứa cháu này của lão Trình đúng là khó chiều, chuyện người khác cầu còn chẳng được, vậy mà riêng cậu ta lại không vui." Hoàng Khải Minh cười nói. Người tới chính là Phó chủ tịch Quân ủy Từ Trung Phúc, cũng là em trai của cựu Chủ tịch Quân ủy Từ Trung Trạch.

"Ha ha, tôi cũng nghe lão Trình kể rồi, nếu không thì cũng chẳng hạ quân lệnh trạng cho ông, Tiểu Vũ, còn nhớ Từ gia gia không?" Từ Trung Phúc nhìn Trình Vũ cười nói.

"Ông đã nói thế rồi, con sao có thể không nhận ra ông được chứ, Từ gia gia." Trình Vũ tuy bất lực nhưng cũng chẳng còn cách nào, đành phải cười nói.

"Lão Trình, cuối cùng cũng mong được cháu trai ông trở về rồi, ông định đưa thẳng nó về hay là để lại đây?" Từ Trung Phúc cười nói với một lão nhân ở phía sau.

"Thằng nhóc thối, gặp ông nội mà không biết chào hỏi, đúng là càng lúc càng vô phép." Lúc này, một lão nhân vóc người không cao, có vẻ hơi gầy gò đi tới, mặt đầy vẻ không hài lòng nói. Người này chính là ông nội của Trình Vũ, Trình Thụy Long.

"Ông nội, chẳng phải con vừa mới chào Từ gia gia xong sao?" Trình Vũ lúng túng nói, nhưng trong lòng lại nghĩ, mình còn chẳng biết ông là ai, sao biết mà chào hỏi.

Trình Vũ chính là sợ tình huống này nên mới không muốn lên kinh thành, bây giờ xuất hiện từng người từng người đều là ông nội, càng khiến cậu thấy uất ức.

Ở Vân Hải cậu tự do biết bao, muốn làm gì thì làm, nhưng ở đây, không những có bố có mẹ, còn có một đám "ông nội", còn có một đám trưởng bối không phân biệt nổi, nghĩ thôi đã khiến Trình Vũ đau đầu không thôi, thật muốn lấy cái túi trùm đầu lại, một người cũng chẳng muốn gặp.

"Hay là cứ để tôi dẫn nó về nhà đi, bà nội nó nghe tin cháu trai sắp về, từ hôm qua đã niệm lải nhải không ngừng rồi." Trình Thụy Long cười nói.

"Vậy được rồi, chúng tôi cũng không làm phiền ông cháu đoàn tụ nữa, hai ngày nữa lúc tuyển chọn sẽ gọi điện thông báo cho ông." Từ Trung Phúc cười nói.

"Kể ta nghe xem, hai năm nay ở Vân Hải rốt cuộc là thế nào? Nhất là bản lĩnh trên người con, trước kia con có đức hạnh gì ta biết rõ mồn một." Ngồi trên xe của Trình Thụy Long, Trình Thụy Long lên tiếng hỏi Trình Vũ.

"Con ở Vân Hải gặp được một cao nhân đắc đạo, ông ấy truyền cho con vài môn tu hành, cho nên mới có thân thủ như hiện tại." Trình Vũ đã sớm nghĩ xong cái cớ này, bây giờ tự nhiên là nghĩ cũng chẳng cần nghĩ liền nói thẳng ra.

"Hóa ra là vậy? Không ngờ đưa con tới Vân Hải lại có cơ duyên như thế, đúng là ông trời phù hộ Trình gia ta." Trình Thụy Long cũng không nghĩ nhiều, dù sao ông cũng cảm thấy chỉ có như vậy mới giải thích được việc Trình Vũ có bản lĩnh như thế trong thời gian ngắn như vậy, nếu là người bình thường thì làm sao có bản lĩnh này được.

"Đúng rồi, ông nội, con có chuyện muốn nói trước với ông, đó là trước khi con chưa có bản lĩnh này, đầu vô tình bị thương một lần, rất nhiều người và chuyện trước kia con đều không nhớ rõ, cho nên lát nữa về nhà những người kia con có thể không nhận ra." Trình Vũ nghĩ một chút, lát nữa về nhà không biết có bao nhiêu thân thích bạn bè, nên cứ tiêm trước một mũi dự phòng, như vậy sẽ bớt đi được nhiều phiền phức.

"Chuyện đầu con bị thương thì ta có nghe mẹ con kể, nhưng không nghe nói con bị mất trí nhớ như thế này, có phải để lại di chứng không, hay là để ta bảo bác sĩ quân đội tới khám cho con?" Trình Thụy Long đây là lần đầu tiên nghe chuyện này, nếu chỉ là quên đi mấy chuyện vụn vặt trước kia thì cũng là chuyện tốt, hiện tại Trình Vũ chính là hy vọng của Trình gia, nếu đây là di chứng, sau này cứ thỉnh thoảng lại quên mất vài chuyện thì đó mới là chuyện lớn.

"Ông nội, ông yên tâm, con hiện giờ có bản lĩnh này tự nhiên biết rõ tình trạng cơ thể mình, con chỉ là quên đi một vài chuyện trước kia thôi."

"Con biết rõ là được, nếu sau này còn tình trạng tiếp tục quên chuyện, nhất định phải nói cho chúng ta biết, nếu thực sự cơ thể xảy ra vấn đề gì thì rắc rối lắm." Thấy Trình Vũ khẳng định như vậy, Trình Thụy Long cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nhắc nhở cậu.

"Vâng, con biết rồi."

Từ đại quân khu kinh thành tới Trình gia đúng là không gần, ngồi xe gần một tiếng đồng hồ mới tới Trình gia.

Trình gia cũng là đại gia tộc có tiếng ở kinh thành, Trình gia ở cũng là loại tứ hợp viện lớn như vậy, nhìn qua có vẻ đã có tuổi đời khá lâu. Nhìn những thứ này của Trình Vũ, Trình Vũ cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc, đây dù sao cũng là nơi Trình Vũ lớn lên từ nhỏ, trong ký ức của Trình Vũ hiện lên rất sâu sắc. Chỉ là khiến Trình Vũ cảm thấy rất mơ hồ, cậu biết đây là ký ức còn sót lại của cơ thể này.

"Cháu ngoan của bà, cuối cùng cũng về rồi, bà nhớ con chết đi được." Trình Vũ vừa mới vào nhà, đã thấy một bà cụ chống một cây gậy vội vã đi tới.

"Bà nội, cháu đã về rồi." Mắt Trình Vũ đỏ lên, ngay cả bản thân cậu cũng không phân biệt được đó là cảm xúc của chính mình hay là phản ứng tự nhiên của cơ thể này.

Trong đầu cậu, luôn có hai bóng hình thương yêu mình nhất, một là mẹ mình, người còn lại chính là bà nội mình. Trước kia Trình Vũ cho dù có gây họa khắp kinh thành mỗi ngày, cũng đều là bà nội che chở cho cậu, nếu không thì sớm đã bị Trình Thụy Long đánh chết rồi.

"Tốt tốt tốt, về là tốt rồi, về là tốt rồi." Hốc mắt lão nhân gia cũng hơi ướt, cuối cùng cũng thấy được cháu trai mình, trong lòng rất vui mừng.

Tiếp theo đó, Trình Vũ lại "làm quen" lại với một đám người trong nhà một lượt, cũng có thể coi là ngày đau khổ nhất mà Trình Vũ từng trải qua.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:149
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.