Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 288 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V

❊ ❊ ❊

Người con gái đó rất giống Đới Hiểu Phương nhưng không phải là Đới Hiểu Phương.

Tôi chạy ra ngoài kí túc thì va phải một người và ngã nhào xuống đất. Khi định thần trở lại mới phát hiện ra, người cùng ngã nhào xuống đất giống tôi lại là Hứa Thế Cường! Mới chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi không gặp, anh ấy đã tiều tụy chẳng ra người nữa rồi, một khuôn mặt tuấn tú như thế mà đã điểm lên nét tang thương và kinh hãi.

- Sao cậu được ra đây?

Tôi không hiểu gì và hỏi, sau đó lại nghĩ tại sao Hứa Thế Cường lại đến trước cửa kí túc của tôi? Lẽ nào là đến tìm tôi?

- Vừa mới về xong, mình muốn tìm cậu bàn chút chuyện.

Hứa Thế Cường chà chà chỗ đau bị tôi đâm vào, và đưa tay ra kéo tôi lên. Anh ấy thay đổi trong phút chốc khiến tôi có chút gì đó không thích ứng được, huống hồ tôi còn đang lo bên ngoài kia có ma nữ. Nhưng khi tôi quay đầu lại thì cửa kí túc chỉ còn một màn đêm vô tận, cả tiếng ve kêu liên miên. Ma nữ không còn thấy nữa, tôi đang do dự có nên về kí túc ngủ không thì Hứa Thế Cường lại lần nữa mời tôi ra ngoài.

- Đi đi, chỉ hai chúng ta thôi, bàn chút chuyện, tôi không làm mất thời gian của cậu đâu.

Tôi không do dự thêm, lập tức đi ra ngoài cùng Hứa Thế Cường.

Vậy là trong một tháng chết liền ba người, đều là nhảy lầu cả, hơn nữa đều từng cầu nguyện trước gương luyện tập trong phòng vũ đạo. Dường như đúng là họ đã phải chịu lời nguyền, do vậy nỗi sợ hãi lan tràn khắp trường học, buổi tối chưa đến mười giờ đã có rất nhiều phòng kí túc tắt đèn đi ngủ.

Chúng tôi đi đến một rừng cây nhỏ trong khu kí túc, ánh đèn xuyên qua lá cây màu xanh chiếu sáng, in bóng đan xen nhau lên mặt đường lát đá. Những cái bóng giống như một cái gì đó thật sự tồn tại đang vắt ngang tại đấy. Nó khiến người ta không dám bước chân lên, nếu không có thể sẽ giống như những chiếc lá khô bị giẫm nát, phát ra âm thanh rào rào.

Tôi đang lơ đãng thì Hứa Thế Cường cất giọng:

- Tôi hi vọng cậu rút khỏi cuộc cạnh tranh, điều kiện tùy cậu. Nếu muốn tiền thì nói số lượng, trong vòng một trăm triệu mình sẽ đưa tiền mặt cho cậu ngay lập tức.

Hứa Thế Cường dừng bước, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía tôi. Tôi hơi sững người, có chút khó hiểu về ý kiến của anh ta. Thế là Hứa Thế Cường nhắc lại một lần nữa, lần này coi như tôi đã hiểu ý anh ta, lấy tiền mua chức.

- Cậu mắc bệnh à, kể cả Chu Văn Xương có chết mình cũng chẳng cạnh tranh được đâu…

Vừa nói đến đây tôi đột nhiên ý thức được một chuyện, Chu Văn Xương chết rồi, mà Hứa Thế Cường lại bị nghi ngờ đã gây án, người ủng hộ cho Chu Văn Xương chắc chắn sẽ bất bình thậm chí là căm hận Hứa Thế Cường, như thế bọn họ tuyệt đối sẽ không ủng hộ cho Hứa Thế Cường, mà chuyển qua ủng hộ cho tôi.

- Tuy nhiên hiện tại có vẻ như người của tôi nhiều hơn của cậu, cậu lấy cái gì ra tranh vị trí chủ tịch hội sinh viên với tôi?

Mặt tôi không còn giữ được nụ cười. Nếu Hứa Thế Cường không nói ra, tôi thật sự không ý thức được điều này. Từ buổi sáng sau khi phát hiện ra xác chết của Chu Văn Xương, đầu tôi chỉ nằm trong trạng thái sợ hãi và hỗn loạn, dường như không thể suy nghĩ. Bây giờ một tin tốt lành đến khiến tôi cảm thấy được an ủi đôi phần. Nhìn những bóng đêm đu đưa xung quanh, tôi không cảm thấy sợ như trước nữa.

Hứa Thế Cường tức đỏ mắt nhìn trừng trừng vào tôi. Lúc này anh ta nhất định sẽ thấy khó khăn vạn phần rồi. Tuy nhiên, tôi cảm thấy có chút bất ngờ về việc anh ta có thể ra khỏi đồn cảnh sát nhanh như thế. Anh ta vẫn là một đối thủ cạnh tranh đáng gờm.

- Đừng tráo trở như thế! Nếu không phải Vương Chiếm Xuân khuyên tôi đến đây nói chuyện với cậu, cậu cho rằng mình có cơ hội đứng đây nói chuyện với tôi sao? Cậu động não nghĩ thử xem, cảnh sát chẳng có cách nào giữ tôi lại, thì cậu, một tên nhỏ bé lấy gì mà tranh với tôi? Cậu chán sống rồi sao?

Nhà Hứa Thế Cường có tiền, có tiền có thể làm rất nhiều việc, nhưng có những việc không thể cứ có tiền là làm được. Ví dụ như tư cách tham gia ứng cử của tôi, nếu tôi không đồng ý rút, anh ta cũng chẳng làm gì được tôi cả. Tôi không quen nhìn loại con nhà quyền quý như Hứa Thế Cường, đặc biệt anh ta còn nói với tôi bằng cái giọng hung hăng bắt nạt ấy nữa.

- Con dao phát hiện ở hiện trường không có dấu vân tay của cậu ư? Nếu có, cậu làm sao được thả ra nhanh thế? Còn nữa, cậu trợn mắt gì với tôi chứ, có bản lĩnh thì lôi kéo hết người ủng hộ Chu Văn Xương sang bên cậu đi. Thôi được rồi, mình chẳng có gì để nói với cậu nữa. Trời tối rồi, mình phải về ngủ đây.

Hứa Thế Cường đột nhiên tiến lên phía trước kéo cổ áo tôi lại, ánh mắt hung tợn:

- Hôm nay cậu không đồng ý, cậu có tin mình sẽ cho cậu không thể tốt nghiệp được không?

Tôi không vội vàng lấy điện thoại ra. Dưới ánh mắt khác lạ của Hứa Thế Cường, tôi tìm đoạn ghi âm tối hôm trước, sau đó mở ra. Khi Hứa Thế Cường nói to trong điện thoại di động rằng muốn tìm người giết tôi và Chu Văn Xương thì Hứa Thế Cường như một quả bóng xịt hơi, ánh mắt đờ đẫn, hắn buông tay ra, đứng sững ở đó. Tôi sửa lại cổ áo đã bị làm nhàu một cách hài lòng và tắt điện thoại đi.

- Mình còn giữ vài đoạn nữa, nếu mình có chuyện gì xảy ra, đoạn ghi âm này đâu đâu cũng sẽ có. Đừng ép mình làm vậy, rốt cuộc mọi người đều là bạn cùng học, việc gì phải làm đến cùng như vậy.

Nói xong tôi để mặc Hứa Thế Cường trong rừng cây nhỏ, đi một mình về kí túc.

Khi về kí túc, Lưu Cao đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, những người khác đều đã ngủ hết rồi. Tối nay không mở lớp tự học, giảng đường đã đóng cửa, lại có người chuyên trông coi. Những sinh viên thuê phòng bên ngoài không ngủ ở kí túc, trong khi những sinh viên ở trong kí túc tối nay đều đi ngủ đúng giờ. Mười rưỡi, hầu như tất cả các ánh đèn đều tắt hết. Khi rửa ráy xong, tôi cũng chuẩn bị ngủ sớm hơn một chút thì Đới Hiểu Phương gọi điện tới. Tôi lên giường chui vào dưới chăn len để nghe.

Từ đầu tuần trước, người trong đội vũ đạo đều không dám đi tập múa nữa. Là trưởng ban Văn nghệ, áp lực của Đới Hiểu Phương rất lớn. Đặc biệt là hôm nay, mấy nữ sinh đã từng cầu nguyện trước gương luyện tập đều sợ hãi, cô ấy phải an ủi từng người một, tuy rằng bản thân cũng rất sợ.

Đới Hiểu Phương lúc này rất phù hợp với hình tượng của cô, là một người con gái mềm yếu, cô làm nũng với tôi trên điện thoại. Sau khi nói chuyện được một lúc, Đới Hiểu Phương đột nhiên hỏi ban nãy sao tôi không nghe điện thoại. Tôi sững người, chẳng nhớ ra hôm nay cô ấy đã từng gọi điện thoại. Đới Hiểu Phương nói mười phút trước gọi điện thoại cho tôi nhưng không thấy ai nghe.

Sau khi ngắt điện thoại, tôi kiểm tra lại các cuộc gọi nhỡ, đúng là có một cuộc gọi không nghe. Tính toán thời gian thì vào khoảng lúc tôi và Hứa Thế Cường đang nói chuyện. Kể cả tôi và Hứa Thế Cường nói chuyện quên cả thời gian thì cũng chẳng thể không nghe được tiếng chuông điện thoại chứ? Thế là thế nào?

Nửa đêm tỉnh dậy, tôi phát hiện ra những người trong kí túc đều không ngủ. Ai nấy ngồi giường mình hút thuốc bàn chuyện. Họ nói về chuyện cái chết của Chu Văn Xương, còn cả chuyện của Hứa Thế Cường nữa. Nhìn thấy tôi tỉnh dậy, họ cũng không tránh đi, vẫn tiếp tục nói.

Lưu Cao từ trên giường đi xuống, ngồi ở bên giường đối diện với tôi, đang kể tin tức mới nhất của anh ta.

- Bố của Chu Văn Xương hóa ra chẳng phải là Bộ trưởng Bộ Giáo dục gì cả mà chẳng qua chỉ là trưởng khoa hậu cần thuộc Bộ Giáo dục mà thôi. Trong khi bố của Hứa Thế Cường lại là một nhà doanh nghiệp, hàng thật, giá thật, mỗi năm còn tặng cho Bộ Giáo dục số tiền lên tới hàng triệu đồng nhân dân tệ. Hứa Thế Cường có hậu thuẫn mạnh như thế chẳng trách từ tiểu học tới đại học đều làm cán bộ lớp cả.

Câu chuyện ngày hôm nay, nghe nói trên con dao phát hiện tại hiện trường có dấu vân tay, qua xác nhận đó là của chính Chu Văn Xương. Lưu Cao phân tích rằng anh ta đã tự đâm mình trước sau đó mới nhảy lầu. Còn về Hứa Thế Cường, anh ta chắc chắn là nói dối. Tối hôm qua anh ta không ở trong giảng đường cùng cô gái lạ mặt. Nhưng tại sao anh ta lại thêu dệt như vậy, chỉ chính anh ta mới biết.

Tuy nhiên, mình vừa nghe trộm được một tin. Người nữ nghiên cứu sinh nhảy lầu tự sát trong tháng này ấy, rất thảm nhé. Mẹ cô ta khó đẻ nên đã chết, bố cô ta bị bệnh qua đời năm cô ta mười sáu tuổi, khó khăn lắm mới học sắp hết được đại học thì bị Hứa Thế Cường lôi kéo. Hình như vì anh ta mà cô ấy lựa chọn ở lại trường học nghiên cứu sinh, nhưng Hứa Thế Cường lại mê mẩn cô hoa khôi trường Đới Hiểu Phương, người con gái này nghĩ quẩn nên mới nhảy lầu tự sát. Tối qua vừa đúng là sinh nhật của mẹ cô ấy, mình đoán Hứa Thế Cường chắc là trong lòng có chút áy náy do vậy tối qua mới đốt giấy ở gần giảng đường. Ai ngờ Chu Văn Xương lại chọn nhảy lầu vào đúng lúc ấy, tất cả đều là ngoài dự đoán cả.

- Thế rốt cuộc có ma nữ trong gương báo thù không? - Có người hỏi, Lưu Cao hít sâu một hơi thuốc và thở ra một chuỗi những vòng khói. Dưới ánh trăng xuyên vào nó có chút nghi hoặc.

- Có thể có, có thể không, chuyện này khó nói. Nếu trong lòng người không có quỷ, thế giới này lấy đâu ra quỷ?

Tôi đột nhiên run bật người, nghĩ đến một điều gì đó. Đúng vậy, nếu mình không làm chuyện gì xấu thì có sợ thế giới này có quỷ không? Trong khi bao nhiêu năm nay tôi đều ở trong trạng thái sợ hãi bất an, tất cả đều do chuyện đó. Tôi càng nghĩ càng sợ, thậm chí nghĩ tới người đàn ông không đầu trong cơn ác mộng, trên xương bả vai của anh ta dường như có một vết đốm, mà sau lưng tôi cũng có một vết đốm, đó chính là kết quả do tiềm thức của tôi nghiệm ra đấy!

Kí túc mỗi lúc một lạnh, tôi không chịu được phải vùi người vào trong chăn len.

Lưu Cao thấy khó hiểu cho phản ứng của tôi, cậu ta cứ ngồi trên giường nhìn chằm chằm tôi.

Tôi co người vào trong chăn nhưng không dám chợp mắt, cũng không dám thò đầu ra ngoài nhìn. Mọi người có lẽ cảm thấy vấn đề này có chút nhạt nhẽo nên đều quyết định đi ngủ. Tôi không thể ngủ được đành lấy hết dũng khí xuống giường để tìm thuốc ngủ, uống xong một viên mới cảm thấy đỡ hơn một chút. Nhưng sự thay đổi lại xảy ra trong phút chốc khi thần kinh tôi đang thả lỏng, con ma nữ mặc váy trắng đột nhiên xuất hiện trước giường tôi, không có điềm báo gì trước.

- Cậu sợ chưa?

Ma nữ cong người nói với tôi qua chiếc chăn len, sau đó khẽ cười. Nụ cười của nó đâm thẳng vào đầu tôi, không ngừng vọng lại.

Không khí trong kí túc dường như chuyển sang lạnh. Tôi thu mình vào trong chăn len và tự nói với mình rằng mình đã gặp quỷ thật rồi. Tại sao cô ta lại nhìn tôi chằm chằm không chịu rời vậy? Lẽ nào người bị tình nghi thứ tư là bố tôi?

- Tại sao trong tim cậu có quỷ?

Ma nữ hỏi lại lần nữa, tôi run như một chiếc lá cuối cùng của mùa thu vậy.

Cũng chẳng biết bao lâu sau phía bên ngoài hình như không còn âm thanh gì nữa. Nhưng mỗi lần kéo một góc chăn lên đều nhìn thấy chiếc váy dài màu trắng.

Mọi người trong phòng kí túc đã ngủ cả, Lưu Cao trước khi ngủ còn nói hôm nay tại sao lại lạnh thế, cứ như mùa thu vậy. Mùa thu thì chưa đến, chẳng qua có một ma nữ đứng phía trước giường, mà anh ta không may lại nằm giường phía trên tôi.

Tôi gửi tin nhắn cho Đới Hiểu Phương, nói rằng tôi gặp ma rồi. Cô ấy nhắn tin lại nói rằng đáng đời, làm chuyện xấu nhiều nên gặp ma là chuyện thường. Tôi nhắn tin lại nói là tôi không đùa, tôi gặp ma thật, lại còn là ma nữ, có thể là con ma báo thù trong gương của phòng vũ đạo. Tin nhắn của Đới Hiểu Phương lần này nói: “Vậy anh có thể cưỡng hiếp cô ấy, chinh phục cô ấy, sợ gì? Tiến lên đi, em ủng hộ anh”.

Tôi vừa tức vừa sợ, trong chăn tôi run cầm cập. Cuối cùng tôi gọi thẳng điện thoại cho Đới Hiểu Phương, cô ấy tức và nói rằng tôi không quan tâm tới cô ấy, không yêu cô ấy nữa.

- Đầu giường anh có một con ma nữ, thật đấy, không đùa đâu. Anh rất sợ…

- Anh mà cũng có lúc sợ, đáng đời!

Đới Hiểu Phương tắt điện thoại một cách vô tình, để mặc tôi một mình trong nỗi sợ hãi vô biên.

Là ảo giác, nhất định là ảo giác, nếu không tại sao trong kí túc chỉ một mình tôi nhìn thấy?

Tôi như vậy, nhưng lại không có dũng khí để nhìn ra ngoài. Tại sao cô ta lại theo tôi? Chu Văn Xương chết rồi, lúc này đáng ra cô ta phải theo Hứa Thế Cường chứ, lẽ nào Hứa Thế Cường cũng chết rồi? Tôi là người tiếp theo? Nhưng tôi không hề cầu nguyện trước gương mà! Hay là như tôi đã nói với Hứa Thế Cường, đó là do trong lòng có ma?

Đêm dài lê thê, bất cứ một âm thanh nào trong phòng đều giày vò tâm hồn tôi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.