Tấm Gương Ma Quái

Lượt đọc: 299 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IX

❊ ❊ ❊

Khi mở mắt trở lại, trước mắt tôi là khuôn mặt của Kim Mẫn Cát. Anh ấy cười đến mức không khép được mồm lại, không kìm được anh ta quay đầu lại nói với những người xung quanh:

- Anh ấy tỉnh rồi, anh ấy sống lại rồi.

Tôi lần không ra đầu mối, không biết mình đang ở đâu. Tôi nhớ rõ mình rơi nặng nề từ trên tầng mười xuống, lẽ nào tôi ngã không chết? Làm gì có chuyện đấy! Lẽ nào đây chỉ là một giấc mộng? Tôi ngồi dậy hỏi Kim Mẫn Cát. Nhưng cơ thể chỉ hơi động đậy một chút thì toàn thân đau đớn như tan ra, đau như trời đất xoay chuyển, tôi không nén được đã rên lớn lên một tiếng. Lúc này mới phát hiện ra toàn thân mình đang được băng bó bằng những lớp thạch cao dày.

Những người xung quanh lúc này vây lấy tôi. Có bạn cùng học, thầy cô giáo, bác sĩ, y tá. Bác sĩ nói một cách ân cần:

- Cậu đang bị thương nặng, đừng có động đậy.

Đôi mắt Kim Mẫn Cát đầy nước mắt, vừa cười vừa nói với tôi:

- Cậu biết đau là tốt rồi. Bọn mình đều nghĩ rằng lần này nhất định cậu không qua nổi, ai mà ngờ nổi, tên tiểu tử như cậu mà gặp phải đại nạn không chết!

Tôi vẫn ngờ nghệch, nhìn thấy nhiều người như vậy, tôi cố sức hỏi rằng:

- Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Nghe tôi hỏi như vậy, sắc mặt Kim Mẫn Cát sầm xuống ngay lập tức:

- Mình còn định hỏi cậu có chuyện gì xảy ra nữa đấy? Sao cậu lại tự sát? Có chuyện gì thì nói với bạn bè, lẽ nào chúng tớ lại không quan tâm đến cậu sao?

- Không có, thật sự không có.

Lúc này, câu chuyện kì lạ khi trong phút chốc tôi rơi từ trên đỉnh tòa nhà xuống lại hiện ra rõ ràng trong đầu. Tại sao lại như thế? Lẽ nào…, người yêu trong mộng của tôi, mối tình đầu cay đắng của tôi, lẽ nào cô ấy… lại là ma? Nghĩ đến đây, tôi không lạnh mà run, những giọt mồ hôi như hạt đậu chảy trên trán.

Bác sĩ thấy vậy bèn ngừng cuộc nói chuyện xôn xao của mọi người lại:

- Bệnh nhân hiện giờ còn đang bị kích động. Tôi nghĩ tốt nhất tạm thời mọi người nên quay về đi, hôm khác lại tới. Ở đây chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy. Cậu ấy đã tỉnh lại thì sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì nữa.

Mọi người lúc này mới im lặng trở lại, tất cả đến đầu giường an ủi tôi, sau đó lần lượt tạm biệt tôi ra về. Tôi gọi Kim Mẫn Cát một tiếng, ý muốn anh ta ở lại. Kim Mẫn Cát nhìn bác sĩ, bác sĩ cười nói:

- Có thể nhận ra hai người bọn cậu là thân thiết nhất. Cậu ở lại nói chuyện với cậu ta cũng được, có điều đừng có làm cậu ta quá kích động - Nói rồi, ông cùng y tá đi ra.

Trong phòng bệnh giờ chỉ còn lại hai bọn tôi, trong phút chốc thấy tĩnh lặng đi rất nhiều. Kim Mẫn Cát ngồi ở đầu giường, nắm lấy tay tôi:

- Tần Quan, nói cho mình biết đã xảy ra chuyện gì?

- Cậu nói trước đi, sao mình lại đến đây?

- Được rồi. Buổi trưa hôm đấy mình đi thông báo cho trường về việc Tư Mã Văn xảy ra tai nạn xe, sau đó quay lại cùng bọn họ bận rộn chạy trước chạy sau. Hôm đó đúng là ngày nhật thực toàn phần thật. Ban ngày mà cứ như là đêm khuya vậy, đèn đường đã được bật sáng hết cả. Lúc đó mình mới nhớ đến cậu, mình tìm khắp nơi mà chẳng thấy cậu đâu. Khi mình tìm đến bên hồ, mình nhìn thấy có một người con gái đang khóc chạy đến, cô ta nói rằng phía bên tòa nhà thực nghiệm có người tự sát. Mình chạy lại xem sao, trong lòng còn nghĩ hôm nay là ngày gì nữa? Sao lại không lành đến vậy! Khi mình chạy vào trong tòa nhà mới phát hiện ra người tự sát chính là cậu! Lúc đấy cậu làm mình sợ quá, mình vội vàng chạy lại, phát hiện ra hơi thở của cậu đã yếu lắm rồi, mình vội vàng gọi 120, sau đó bọn họ đưa cậu vào đây. Cậu đã hôn mê ba ngày rồi, mình còn tưởng cậu không tỉnh lại cơ đấy.

Tôi vẫn chưa hiểu.

- Tại sao mình lại ngã không chết cơ chứ? Mình ngã từ tầng cao thế cơ mà.

- Cậu chắc đang rất thất vọng đúng không? May mà mái nhà của đại sảnh tầng một đã cứu cậu. Cậu quên rồi à? Cái mái đó là mái trong suốt, khung và giá được làm bằng hợp kim nhôm pha thêm kính mà. Cậu đã phá vỡ nó và tạo ra một lỗ lớn trên mái nhà rồi đấy. Mạng của cậu lớn thật đấy. Hiện tại trên người cậu có bảy chỗ xương gãy, còn bị thương cả bên trong nữa. Nhưng cái mạng cậu coi như đã giữ lại được. Sao cậu lại khổ thế chứ? Tần Quan, sao cậu lại nghĩ dại dột như vậy? Trưa hôm đó vẫn còn tốt mà, sau đột nhiên cậu lại nhảy lầu tự sát?

- Mình thật sự không tự sát, mình là vì ngăn người khác tự sát mới bị ngã xuống đấy.

- Ồ? Thế có nghĩa là người tự sát lại là một người khác. Thế người đấy là ai? Cậu đã xả thân cứu giúp mà bao nhiêu ngày nay có thấy bóng của người đó đâu? Người này đúng là không còn nhân tính nữa rồi!

Tôi kể lại tỉ mỉ chuyện nhìn thấy ma nữ ở đường thông dưới cầu và chuyện tôi ngã từ đỉnh tòa nhà xuống cho Kim Mẫn Cát. Sau khi nghe xong, anh ta hét lên:

- Chuyện quái lạ như thế tại sao lại một mình cậu gặp phải, sao mình không gặp nhỉ? Đúng là tiếc quá.

- Cậu nhìn thấy mình bây giờ thế này mà còn hâm mộ mình nữa à? Lẽ nào chưa đủ thảm bại sao?

- Ha ha, cũng đúng. Tuy nhiên mình có một cách. Mình sẽ về hỏi thăm xem, nếu khoa tiếng Trung không có người con gái mà cậu gọi là Mạnh Tử thì cô ta nhất định là ma! Tư Mã Văn chắc chắn cũng là do cô ta hại chết. Nếu có mình sẽ kéo cô ta tới đây, xem cô ta còn mặt mũi nào nhìn cậu! Ngày mai đợi tin của mình nhé.

Lúc này tôi cũng rất muốn biết thân phận của Mạnh Phỉ:

- Được, nhờ cậu đấy.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.