Tôi không nên quay lại.
Tôi biết anh ấy vẫn đang đợi mình.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi do không làm tốt quan hệ với bên tổ chức đảng nên sau nửa tháng rời khỏi trường tôi lại quay về. Câu chuyện, xảy ra vào chính ba ngày tôi quay về trường. Nói thực ra, là trong ba đêm tôi ở đó.
Đêm thứ nhất.
Hôm đó thành phố A đổ một trận mưa lớn. Khi xuống taxi, tôi lập tức bị bao bọc trong một không khí vừa ẩm ướt vừa lạnh.
Tàu hỏa chạy chậm giờ nên tôi về trường vào khoảng hơn mười giờ tối. Do phải xây thêm một tòa kí túc mới nên các con đường xung quanh tòa nhà dành cho sinh viên hầu như đều có bụi bay. Đúng vào hôm đó trời mưa nên mặt đất lầy lội.
Trường học quy định khu nhà ở mười giờ tắt đèn. Tòa nhà dành cho nữ sinh to lớn kia vào lúc này chỉ còn ánh đèn vàng mờ phía bên ngoài cửa tròn chiếu sáng. Tôi nhờ vào ánh đèn, cẩn thận nhảy qua các hố bùn lầy, đến trước cửa tròn của tòa nhà.
Lấy điện thoại ra, tôi gọi số của Tiểu Phượng.
Tiểu Phượng học dưới tôi một khóa, là người cùng quê với tôi. Khi tôi còn ở trường làm phụ san, cô ấy thường đến nộp bài nên cũng được coi là bạn thân thiết. Lần này quay lại trường, sau khi làm tốt quan hệ với tổ chức đảng là tôi đi luôn. Có lẽ vì không ở lại quá lâu nên tôi gọi điện thoại cho cô ấy, nhờ cô giúp đỡ, sắp xếp cho tôi ngủ mấy đêm. Cô ấy đã vui vẻ nhận lời.
Tôi nói rằng buổi chiều sẽ đến nhưng không ngờ tàu hỏa chạy muộn giờ, cũng chẳng kịp thông báo với cô ấy, không biết cô ấy còn đợi tôi nữa không.
Điện thoại của Tiểu Phượng báo tín hiệu khá lâu mà không thấy nhấc máy.
Tôi đứng dưới ánh đèn chỗ cửa tròn. ánh đèn vàng mờ.
Cây thân leo bám vào tường của cửa tròn đang vươn dài sự sống của nó trong đêm. Dưới ánh sáng tối màu, chúng đang nhe nanh múa vuốt.
Tiếng chờ máy trong điện thoại di động vang ra mỗi lúc một khó nghe hơn. Hơi lạnh ẩm ướt trong không khí xung quanh như đang mọc một cánh tay dài và chúng chạm tay vào người tôi.
Đúng vào lúc này, đột nhiên tôi cảm thấy như có một đám khí lạnh xông thẳng vào sau lưng mình, giống như một cơn gió lạnh lùa thật mạnh, thổi vào từng lỗ chân lông trên da thịt. Nó mang đến một cái lạnh thấu xương. Tôi ý thức, quay người lại, nhưng chỉ là một khoảng không tối om, còn nơi công trường thi công kí túc xá thứ hai cho sinh viên nữ không xa lắm có một lớp đất đang đùn lên.
- Chị về rồi à…
Điện thoại di động đột nhiên vang lên một giọng nói. Như bị đóng băng lại, tôi hơi run, không hề thấy một sợi dây sức sống nào trên người.
Người tôi run lên:
- Cậu là ai?
Một lúc lâu sau, phía bên kia mới đáp lại:
- Chị à, em là Tiểu Phượng mà, cái gì mà cậu là ai chứ. Chị đừng có làm trò cười trong đêm tối nữa được không?
Giọng nói ở bên kia trở lại bình thường, đúng là Tiểu Phượng.
Ban nãy, có lẽ là do tôi quá căng thẳng nên đã nghe nhầm.
Đèn trong phòng văn thư kí túc xá nữ lúc này cũng sáng lên. Nó làm tan dần màu đen xung quanh.
Quay người lại một cách nghi ngờ, tôi đẩy cửa khu kí túc xá nữ. Nhưng, cái cảm giác về sự tồn tại của hơi lạnh càng trở nên rõ ràng hơn. Tôi thậm chí còn thấy có một hơi lạnh trượt nhanh qua cánh tay mình sau đó chui vào một góc nào đấy trong kí túc.
Tôi đứng ở cửa tiền sảnh của tầng một. Tôi có cảm giác như khu kí túc nữ đã từng quen thuộc lúc này có một hơi lạnh không thể xóa bỏ được. Một góc tiền sảnh không quá mười mét vuông lại rộng như một khoảng không vô tận.
- Chị Nguyệt Quang.
Tiếng gọi của Tiểu Phượng đã kéo tôi ra khỏi cái cảm giác khác lạ đó. Cô ấy chạy lại, ôm lấy tôi:
- Chị đến là tốt rồi, chị làm em lo chết đi được.
Lời nói và cái ôm của cô ấm áp vô cùng.
Phòng ngủ của Tiểu Phượng là phòng 105 tầng một, đây là căn phòng quay theo hướng mặt trời. Bên trong, ngoài cô ấy còn có ba người bạn cùng lớp, quan hệ của họ với tôi cũng được coi là thân thiết. Chếch đối diện với căn phòng là phòng giặt rửa và phía trong là nhà vệ sinh. Khi tôi đi theo Tiểu Phượng qua hành lang, nói ra thì rất kì lạ, dường như tôi ngửi thấy một mùi rau kiểu chua cay, nhưng do mệt mỏi vì cả ngày đi đường nên tôi không có tâm trí nào để nghĩ tới những chuyện khác. Giờ tôi chỉ muốn có một chiếc giường.
Giờ tắt đèn đã qua từ lâu, trong phòng ngủ không còn điện, mấy chị em đã mở điện thoại di động của mình đợi tôi. Nói chuyện với họ được vài câu thì tôi rút lui, nói rằng rất mệt. Khi tôi đưa ra yêu cầu muốn ngủ, mọi người không có ý kiến gì khác.
Giường ngủ của Tiểu Phượng là chiếc giường phía dưới, góc trái của căn phòng. Chăn đệm đã được trải ra từ trước, cô ấy lấy một con vật bằng bông nhỏ để tôi làm gối, còn cẩn thận bảo tôi nằm bên cô ấy. Rất nhanh, mọi người đã chìm vào trong giấc ngủ.
Ngoài cửa sổ, mặt trăng cong cong màu trắng nhạt, giống như con mực có cánh tay dài vô tận, nó xuyên qua khe hở của rèm cửa và đưa cái nhìn lạnh lẽo vào bên trong.
Không biết có phải do lạ giường hay không mà tôi chẳng ngủ được. Đêm hết mưa, vừa ẩm vừa lạnh. Tiếng thở của Tiểu Phượng vừa nhẹ nhàng lại vừa rõ ràng vang bên tai tôi. Tất cả, giống như lời nguyền của đêm đang giày vò tôi, khiến tinh thần và tâm trí tôi như tỉnh mà không phải tỉnh.
Đột nhiên, giường hơi động đậy.
Sự chấn động nhẹ ấy đã lập tức khiến tôi tỉnh giấc. Tiếp sau đó, từ từ tôi cảm nhận được Tiểu Giai đang động đậy, xì xào, tiếng chăn bị xê dịch và tiếng mặc quần áo từ giường trên truyền xuống, sau đó, một chiếc chân màu trắng giơ xuống bên mép giường trên. Sự nhẹ nhàng dường như không có trọng lượng, trong bóng tối nó trắng toát.
Sau đó, một chiếc chân khác cũng từ từ hạ xuống từ giường trên đó. Hai chiếc chân lấp hết cả tầm nhìn của tôi, khiến tôi có một ảo giác rằng đôi chân đó có thể là đến từ một nơi tôi không biết đến, mà chủ nhân của nó là một con quỷ bị chết treo, rời khỏi trần thế với những oán hận.
Răng của tôi va vào nhau.
Đôi chân treo trên giường trên ấy lại động đậy, một chiếc chân đang mò tìm, rồi trượt xuống, rất nhanh nó rơi xuống giường tôi, giống như đang giẫm vào cái đầu đang ẩn trong bóng tối của Tiểu Phượng. Không khí thật kì quái mà như bị siết chặt lại.
Vậy là, tôi nghe thấy tiếng răng của mình va vào nhau.
Chiếc giường lại động đậy một cái. Một chiếc bóng lao “vù” xuống đất.
Tuy trong lòng biết rằng cái bóng lao xuống đất ấy chính là Tiểu Giai ở giường trên nhưng không biết là do bị ảo giác và bóng đêm đánh lừa hay sao mà tôi luôn cảm giác trên người cô ấy có một mùi rất quái lạ. Cô ấy có mái tóc rối, hơi dài, dưới ánh sáng yếu ớt được chiếu vào từ ngoài cửa sổ, trông cô ấy như đang trong trạng thái nhe răng múa vuốt.
Sau khi nhảy xuống giường dưới, đối mặt với giường của tôi và Tiểu Phượng, không biết cô ta nghĩ gì mà không động đậy gì. Một lúc sau, cô ta đột nhiên thò đầu về phía tôi, bóng đen của chiếc đầu tiến về phía tôi từng chút, từng chút một.
Tôi cảm thấy ngay cả việc thở giờ cũng đã trở thành một vấn đề lớn. Tôi lấy hết dũng khí để quát nhỏ lên một tiếng: “Này”, tuy đấy chỉ là một tiếng quát nhỏ thôi nhưng trong đêm tối tĩnh mịch nó có tác dụng như tiếng sấm vậy.
Cô ta sợ quá. Lùi cả người lại phía sau, toàn bộ khuôn mặt nhăn nhó để lộ ra trong những tia sáng khiến tôi nhìn ra trên mặt cô ấy đầy những nỗi sợ hãi. Dùng tay đập vào ngực, cô ấy nói với ngữ khí hơi trách móc:
- Chị, chị làm em sợ muốn chết. Sao lúc ngủ còn vừa nghiến răng vừa mở to mắt thế kia.
Không ngờ tôi đã làm cô ta sợ. Tôi hơi dựng người dậy:
- Muộn thế này em còn đi đâu?
Tiểu Giai cười:
- Muộn thế này tất nhiên là dậy đi tiểu rồi. Chị à, có phải chị ngủ không quen không, chị căng thẳng à?
Không sai, tất nhiên là cô ấy đi tiểu rồi, tôi vội cười và nói:
- Có lẽ là vậy. Em cần chị đi cùng không?
- Không cần đâu, rất gần, một lúc là được mà. Chị mau ngủ đi.
Cô ấy lại cười, sau đó giống như một chú mèo tinh nhanh chuồn ra đằng cửa.
Cửa vừa mở rồi lại đóng. Bỗng dưng dường như tôi lại ngửi thấy mùi rau kiểu chua cay xông tới. Lần này nó còn mạnh hơn nhiều so với lần đầu xuất hiện. Tôi ngồi đờ người trên giường, những bất an trong lòng không thể giải tỏa đi được.
Nhất định là có gì đó bí hiểm. Lần quay lại này trong lòng tôi luôn cảm thấy lạ kì.