Sân tập Taekwondo chỉ lấy một chữ "Võ" làm tên.
Võ đạo quán.
Đây là nơi do một người Hàn Quốc mở ra, cũng là sân tập Taekwondo lớn nhất tại đảo quốc.
Sau bữa tối, Lý Nghị cùng những người khác đi tới trước cửa Võ đạo quán.
"Cái mặt tiền to thật đấy!" Tiền Đa cười hì hì.
Đồng Quân nói: "Xã hội bây giờ, muốn tồn tại thì phải biết tự đóng gói bản thân. Những thứ được đóng gói kỹ lưỡng mới có thị trường. Taekwondo từ hình thức, trang phục cho đến võ quán đều có một bộ đóng gói hoàn chỉnh, như vậy mới hình thành nên thị trường được."
Lý Nghị cười bảo: "Mập mạp, bây giờ cậu bàn chuyện kinh doanh cũng ra dáng ra bài lắm đấy."
Đồng Quân đáp: "Hì hì, chút bản lĩnh này chẳng phải đều học từ lão đại như anh sao?"
A Khốc lên tiếng: "Tổng giám đốc Đồng nói đúng. Muốn chiếm lĩnh thị trường thì bắt buộc phải làm tốt khâu đóng gói."
"Lý Nghị, Taekwondo là thứ gì thế?" Diệu Khả ra vẻ người lớn, chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn Lý Nghị hỏi.
Lý Nghị bảo: "Câu hỏi này chuyên nghiệp quá, phải để Tiền Đa giải thích thôi."
Tiền Đa cười: "Tôi cũng không rành lắm. Brown, cậu biết chứ?"
Brown đáp: "Biết sơ sơ. Taekwondo được tướng quân Thôi Hoằng Hy của Hàn Quốc đặt tên vào năm 1955. Khi Hàn Quốc bị đảo quốc chiếm đóng, rất nhiều thanh niên Hàn Quốc đã chạy sang đảo quốc du học. Thôi Hoằng Hy những năm đầu cũng từng du học ở đảo quốc, học môn Karate hệ phái Tùng Đào Quán, sau đó đem dung hợp với các kỹ thuật võ thuật truyền thống của Hàn Quốc như Taekkyeon, Thủ Bác... rồi sáng lập ra Taekwondo. Tóm lại, Taekwondo hiện đại là một trong những môn võ thuật khởi nguồn từ Hàn Quốc, kết hợp tinh hoa võ thuật Đông Á đương đại."
Diệu Khả hỏi: "Cũng là võ thuật à? Thế có lợi hại không?"
Brown cười hì hì: "Bất kỳ môn võ nào khi luyện đến đỉnh cao thì đều có chỗ lợi hại cả. Tuy nhiên, phần lớn người học Taekwondo chỉ dùng để biểu diễn thôi, tính thưởng thức cao hơn."
Lý Nghị bổ sung: "Tôi nói thêm một chút. Taekwondo được đưa vào làm môn biểu diễn tại Olympic 1988; bắt đầu trở thành môn thi đấu thử nghiệm tại Olympic Barcelona năm 1992; và đến Olympic Sydney năm 2000 thì chính thức trở thành môn thi đấu chính thức."
Diệu Khả hỏi: "Olympic? Cái đó là cái gì nữa?"
Lý Nghị cười đáp: "Chính là tập hợp những vận động viên xuất sắc nhất toàn thế giới lại với nhau, tiến hành biểu diễn và thi đấu các môn thể thao. Sau đó xếp hạng và trao giải thưởng."
Diệu Khả hỏi tiếp: "Vậy à? Có cuộc thi đánh nhau không? Cho tôi tham gia một trận với."
Lý Nghị trợn mắt, nói: "Học võ là tu đạo, cần gì phải bận tâm đến tấm bằng khen chứ?"
Diệu Khả bĩu môi: "Lý Nghị, giọng điệu của anh sao mà giống sư phụ tôi thế không biết."
Tiền Đa giục: "Thiếu gia Nghị, chúng ta vào trong thôi chứ?"
Lý Nghị gật đầu: "Vào xem thử nào!"
Buổi tối, đây chính là lúc Võ đạo quán náo nhiệt nhất.
Các lớp đào tạo đều đang trong giờ học.
Trẻ em đi học, nhân viên văn phòng bận rộn, chỉ có buổi tối mới có thời gian đến tham gia huấn luyện.
Tiền sảnh là một cô nàng xinh đẹp, tươi cười đón tiếp nhóm người Lý Nghị.
"Chào các quý ông ạ. Chào mừng quý khách đến với Võ đạo quán, xin hỏi các vị đến để tư vấn khóa học ạ?"
Diệu Khả lên tiếng: "Này, ngoài các ông ra còn có bà cô đây nữa nhé! Sao cô chỉ chào hỏi họ mà không chào hỏi tôi?"
Cô lễ tân mỉm cười nhẹ, nói: "Cô bé xinh xắn, chào em. Em cũng đến để học Taekwondo sao?"
Diệu Khả đáp: "Học á? Hừ! Nếu người ở đây có ai đánh thắng được tôi, thì tôi cũng có thể cân nhắc học thử đấy!"
Nụ cười trên mặt cô lễ tân cứng đờ. Cô ta cười với Lý Nghị: "Con gái nhà anh thật đáng yêu quá."
Lý Nghị đáp: "Con bé hơi nghịch ngợm một chút."
Lễ tân hỏi: "Thưa ông, không biết tôi có thể giúp gì cho ông ạ?"
Lý Nghị nói: "Ông chủ của các cô có ở đây không?"
Lễ tân trả lời: "Ông chủ đang rất bận. Không biết ông có việc gì ạ?"
Lý Nghị bảo: "Tôi muốn tìm ông chủ các cô. Có chút việc cần tìm ông ấy."
Lễ tân từ chối: "Ông chủ chúng tôi rất bận. Có chuyện gì, xin ông vui lòng cho tôi biết..."
Đồng Quân đứng bên cạnh lấy ra vài tờ tiền trăm đặt lên mặt bàn quầy lễ tân, nói: "Đây là tiền thù lao."
Lễ tân ngượng ngùng: "Thật ngại quá. Thưa ông, ông chủ chúng tôi thực sự rất bận..."
Đôi mắt cô ta đột nhiên mở to, vì thấy Đồng Quân lại lấy ra một xấp tiền nữa đặt lên bàn.
"Thật ngại quá..."
Cô ta vừa mới nói được nửa câu, Đồng Quân lại đặt thêm một xấp tiền nữa lên bàn.
Đôi mắt cô lễ tân sáng rực lên. Số tiền trên bàn đã vượt xa dự tính tâm lý của cô ta rồi.
Đồng Quân nói: "Nếu cô không chịu nói, vậy thôi, chúng tôi đi tìm người khác hỏi vậy."
Cô lễ tân nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý, lập tức cầm lấy tiền trên bàn nhét vào túi xách của mình, trên mặt thay bằng nụ cười chân thành hơn: "Thưa ông, ông chủ chúng tôi ở văn phòng tầng năm, mời đi thang máy bên này ạ."
Đồng Quân cười hì hì: "Cô em ngoan lắm, có bạn trai chưa?"
Lễ tân đáp: "Thưa ông, tôi có bạn trai rồi. Anh ấy chính là huấn luyện viên ở đây."
Đồng Quân thở dài: "Tiếc thật, một đóa hoa tươi lại bị heo ủi mất rồi."
Nụ cười trên mặt cô lễ tân vẫn không đổi, nhưng không tiếp lời nữa. Cô ta dẫn nhóm Lý Nghị tới cửa thang máy, mời họ bước vào, nói: "Trên lầu sẽ có người tiếp đón ạ." Sau đó khẽ cúi người rồi xoay lưng rời đi.
Diệu Khả hỏi: "Này, chẳng phải chúng ta tới để đá quán sao? Sao vẫn chưa đánh nhau vậy?"
Lý Nghị chỉnh: "Nói bậy bạ gì đấy! Chúng ta tới để hỏi chuyện, không phải tới để đánh nhau. Diệu Khả, em nhất định phải quản chặt tay chân mình, không được tùy tiện ra tay."
Đồng Quân cười nói: "Trong này toàn là cao thủ Taekwondo đấy, Diệu Khả, nhóc con như em phải cẩn thận đấy nhé!"
"Ting" một tiếng, thang máy lên đến tầng năm.
Quả nhiên có người tiếp đón, cũng là một mỹ nữ.
"Chào các vị, xin hỏi các vị tìm ai ạ?" Mỹ nữ mỉm cười hỏi.
"Tìm ông chủ các cô." Lý Nghị đáp.
"Xin hỏi, các vị có lịch hẹn trước không ạ?" Mỹ nữ hỏi.
"Không có." Lý Nghị nói, "Nhưng chúng tôi bắt buộc phải gặp ông ta."
Mỹ nữ vẫn giữ nụ cười, nhưng lắc đầu: "Xin lỗi, nếu không có hẹn trước thì chúng tôi không thể sắp xếp cho các vị được."
Đồng Quân nói: "Cô cầm danh thiếp của tôi vào trong đi, bảo ông ta xem thử! Ông ta sẽ chạy ra nghênh đón chúng tôi ngay thôi!"
Mỹ nữ nghi ngờ nhìn Đồng Quân, nói: "Xin lỗi, nếu không có lịch hẹn, tôi thực sự không thể sắp xếp cho các vị."
Đồng Quân quát: "Hẹn với chả không hẹn! Một ông chủ võ quán cỏn con mà cũng dám bày đặt cái thái độ đó! Thể thống gì chứ! Lão đại của chúng tôi muốn gặp ông ta. Cô bảo ông ta cút ra ngoài ngay!"
Mỹ nữ lạnh lùng: "Xin lỗi, mời các vị rời đi cho!"
Đồng Quân nói: "Cô em à, đừng hung dữ thế. Chúng tôi tìm ông chủ cô có chuyện rất quan trọng!"
Mỹ nữ đứng chặn phía trước, không cho đi: "Xin mời rời đi. Nếu không, tôi sẽ gọi người đấy."
Đồng Quân cười hì hì: "Tôi có sàm sỡ cô đâu. Cô gọi người làm gì?"
Mỹ nữ sa sầm mặt mũi, nghiến răng: "Mời các vị rời đi!"
Đồng Quân bước tới định đi vào trong.
Mỹ nữ hừ lạnh một tiếng, lùi nhanh hai bước, vẫn đứng chặn trước mặt Đồng Quân, lạnh giọng nói: "Các người định xông vào thật sao?"
Đồng Quân nói: "Xông vào thì sao? Cô còn muốn chặn tôi à?"
Mỹ nữ đột nhiên vào thế thủ, nói: "Mời các vị rời đi!"
Đồng Quân cười hì hì: "Chà, không nhìn ra nha, người đẹp mỏng manh thế này mà cũng biết Taekwondo cơ đấy!"
Mỹ nữ đáp: "Ở đây chúng tôi, ai cũng biết!"
Đồng Quân khoanh tay trước ngực, bảo Diệu Khả: "Anh là không đánh phụ nữ đâu nhé. Này, Diệu Khả, không phải em muốn đánh nhau sao? Đằng kia có đối thủ kìa."
Mỹ nữ quát: "Anh còn dám xem thường phụ nữ à? Hê!"
Cô ta không đợi Đồng Quân kịp phản ứng, đã tung một cú đấm tới.
Đồng Quân tuy béo nhưng là một tên mập linh hoạt, bao nhiêu năm bôn ba nam bắc, sao có thể là hạng xoàng được? Thấy đối phương tung một quyền, cậu ta nghiêng người né được đòn tấn công.
"Này này này! Tôi đã nói là không đánh phụ nữ rồi mà, sao cô cứ ép tôi ra tay thế? Cô làm thế là muốn phá hỏng quy tắc của tôi đấy à?" Đồng Quân kêu lên.
Mỹ nữ nói: "Đánh thắng tôi rồi hãy nói khoác lác cũng chưa muộn!"
Đồng Quân cười hì hì: "Nếu đánh thắng cô, có phải cô sẽ làm vợ tôi không? À không đúng, tôi có vợ rồi. Cô chỉ có thể làm vợ lẽ của tôi thôi."
Mỹ nữ mặt lạnh như băng, mắt đẹp trợn ngược, chân dài nhấc lên, tung một cú đá ngang tuyệt đẹp nhắm thẳng về phía Đồng Quân.
Đồng Quân kêu "Hê" một tiếng, la oai oái: "Cô chơi thật đấy à?"
Mỹ nữ đáp: "Ai đùa với anh!"
Đột nhiên, đôi chân dài của cô ta cứng đờ giữa không trung, không nhúc nhích được chút nào.
Bởi vì Diệu Khả vươn tay ra, vừa vặn nắm chặt lấy ngay chỗ kheo chân cô ta!
Bất kể mỹ nữ dùng sức thế nào, cũng không thể thoát khỏi bàn tay nhỏ bé của Diệu Khả!
Diệu Khả lại tỏ vẻ nhẹ nhàng, cười hì hì: "Chị ơi, đừng giận, giận sẽ khiến chị xấu đi đấy."
Mỹ nữ cố gắng giãy giụa, nói: "Buông tôi ra!"
Diệu Khả nói: "Chị hứa đi, không được động tay động chân nữa, tôi sẽ buông."
Mỹ nữ vung nắm đấm đánh Diệu Khả.
Diệu Khả cũng tung một cú đấm tới, nhưng là đi sau mà đến trước, một tay nắm lấy tay đối phương.
"Chị gái ơi, tôi còn nhỏ thế này mà chị cũng nỡ đánh à? Tâm địa chị xấu xa quá đi." Diệu Khả cười nói.
Một cái chân và một tay phải của mỹ nữ đều bị Diệu Khả nắm chặt, muốn động đậy cũng không được.
"Hự!" Tay trái của mỹ nữ lại đánh về phía Diệu Khả lần nữa.
Cô ta hoàn toàn bị chọc giận, còn đâu tâm trí mà quan tâm Diệu Khả có phải là trẻ con hay không?
Diệu Khả cười hì hì: "Chị ơi, chị bắt nạt tôi chỉ có hai tay, không thể nắm chặt tay trái của chị nữa phải không?"
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, nắm đấm trái của mỹ nữ đã đánh tới trước mắt Diệu Khả.
Diệu Khả nghiêng đầu né, rồi nhanh chóng kẹp lại, dùng cổ và vai kẹp chặt lấy tay trái của mỹ nữ.
Mỹ nữ lần này hết cách, tức đến đỏ bừng mặt.
Lý Nghị trầm giọng: "Diệu Khả, không được vô lễ. Buông cô ấy ra."
Diệu Khả đáp: "Được thôi, lời của Lý Nghị thì tôi vẫn phải nghe chứ."
Dứt lời, hai tay và cổ cô bé đồng thời thả lỏng.
Mỹ nữ chỉ còn dựa vào một chân để đứng, mà Diệu Khả cố ý làm cô ta ngã, lúc buông ra còn dùng ám kình đẩy về phía trước một cái.
Mỹ nữ đứng không vững, ngã ngửa ra sau.
Lý Nghị đã sớm đoán được Diệu Khả không có ý tốt, thấy mỹ nữ sắp ngã, vội vàng vươn tay ra, ôm lấy eo cô ta.
Đỡ cô ta đứng vững xong, Lý Nghị liền buông tay, nói: "Đắc tội rồi! Vui lòng bảo ông chủ của các cô, chúng tôi có việc quan trọng cần gặp ông ta, gặp chúng tôi, so với không gặp, đối với các cô có lợi hơn nhiều!"
Mỹ nữ chán nản vung vẩy cánh tay đang đau nhức, nói: "Các người chờ đấy!"