Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 54212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 891
Chương 891: Cày đến cuối cùng cái gì cũng có (2)

❊ ❊ ❊

Hứa Đồ Cường tự hào mim cười, sau đó hơi xua tay, làm ra vẻ mặt dửng dưng như thể chuyện này có đáng gì đâu: "Cũng chẳng phải nguồn nhập gì to tát, chỉ là có người họ hàng làm ăn trong ngành, quen biết với bên trại nuôi hải sâm thôi.”

"Cũng giống như bà thông gia bán mật ong của bà Đinh ấy, đều là người nhà đáng tin cậy cả. Chẳng phải hôm qua tôi nghe Tiểu Âu nói Tiểu Tần sư phụ đang muốn làm Điểm Tâm từ hải sâm sao? Số lượng hải sâm dùng chắc chắn sẽ rất lớn, yêu cầu kiểm định chất lượng cũng phải cực kỳ khắt khe. Chỗ tôi toàn là họ hàng ruột thịt, giá cả nhất định sẽ hữu nghị nhất, chất lượng cũng đảm bảo là đỉnh nhất!"

"Tiểu Tần sư phụ, cậu xem có nhu cầu nhập hàng không? Nếu có thì bây giờ tôi gọi điện cho người ta luôn. Cậu cứ yên tâm, nếu có bất kỳ vấn đề gì cậu cứ nói thẳng với tôi, tôi nhất định sẽ bắt đền cho cậu!"

Tần Hoài nhìn đống hải sâm trước mặt, cảm thấy quả thực không thể chối từ.

Hiện tại, các nhà cung cấp nguyên liệu của Vân Trung Thực Đường đều do Hoàng Tịch liên hệ, các mối quan hệ này cũng là do cô tích cóp được từ những công việc trước đây. Mặc dù mối quan hệ của Hoàng Tịch khá rộng, nhưng nếu thực sự muốn nhập hàng chất lượng cao thì cũng rất khó.

Hồi còn ở Hoàng Kí, Tần Hoài từng nghe Hoàng An Nghiêu than vãn, ngay cả nhà cưng cấp của Hoàng Kí cũng là kiểu nhìn mặt gửi vàng. Nếu Hoàng Thắng Lợi đích thân mở miệng đòi hàng tuyển, nhà cung cấp nhất định sẽ dâng tận tay. Nhưng nếu đổi lại là Hoàng An Nghiêu đi liên hệ, bọn họ chắc chắn sẽ làm ăn qua loa lấy lệ. Hoàng Thắng Lợi rất ít khi mắng Hoàng An Nghiêu, nhưng mười lần mắng thì có đến chín lần rưỡi là vì hắn lại bị đám cung cấp lừa gạt.

Chỉ có thể nói Thiếu Đông Gia nhà bọn họ quả thực không hợp làm Thiếu Đông Gia, năng lực làm việc và kỹ năng giao tiếp kém cỏi không chỉ một chút.

Chất lượng hải sâm Vân Trung Thực Đường nhập về không tốt, không hẳn là vì muốn mua hàng rẻ để tiết kiệm tiền, mà nguyên nhân chính là bên phía Hoàng Tịch không có mối nhập hàng xịn.

Tất nhiên, trong điều kiện bình thường, Vân Trung Thực Đường cũng chẳng bao giờ bán món hải sâm. Nhà ăn khu dân cư mà, ai lại rảnh rỗi đi bán cái món nghe tên đã thấy sặc mùi sang chảnh này chứ.

Bây giờ Hứa Đồ Cường đã chủ động đánh tiếng có mối ngon, chất lượng cao, giá cả phải chăng, lại còn bao tiêu số lượng và bảo hành tận răng, thì bất kể tiếp theo Hứa đại gia mở miệng đòi ăn cái gì, Tiểu Tần sư phụ cũng sẽ dốc sức chiều lòng.

"Hứa đại gia, dạo này ông có thèm ăn món Điểm Tâm nào không?” Tần Hoài không phải tuýp người thích vòng vo, bèn hỏi thắng luôn.

Hắn biết đây mới chính là câu mà Hứa Đồ Cường muốn nghe nhất.

Hứa Đồ Cường mừng rỡ như điên.

Lời lẽ lọt tai biết bao, đây là câu nói mà trước kia ông ấy chỉ dám mơ mới được nghe thấy đấy!

Haha, họ Đinh kia, họ Vương kia, các người đi trước tôi một bước thì đã sao? Hứa Đồ Cường tôi đây chẳng phải vẫn là kẻ đến sau mà về đích trước đó sao!

Rốt cuộc các người có biết ai mới là ông cụ đầu tiên phát hiện ra cái nhà ăn bảo tàng Vân Trưng Thực Đường này không hả?

Các người có hiểu được sức nặng của việc ngày nào cũng nghiêm túc ăn Điểm Tâm, nghiêm túc viết bài đánh giá ẩm thực là thế nào không?

Hứa Đồ Cường cố nén sự sung sướng trong lòng, kích động hô lên: "Bánh Tổ Nếp!"

Tần Hoài thật sự không ngờ, qua một khoảng thời gian dài như vậy rồi mà "bạch nguyệt quang" trong lòng Hứa Đồ Cường vẫn là Giang Mễ Niên Cao. Sau khi đã nếm thử đủ loại từ Tinh Phẩm Tam Đinh Bao, Quẩy, Tứ Hỉ Thang Đoàn, Lục Đậu Cao cho đến Giải Hoàng Phan Diện, món ông ấy yêu thích nhất vậy mà vẫn là Giang Mễ Niên Cao.

Đây đúng là một tình yêu kiên định và bền bỉ làm sao.

Sự thủy chung của Hứa Đồ Cường dành cho Giang Mễ Niên Cao khiến Tần Hoài cũng phải thấy xấu hổ.

Phía Tần Hoài vốn có công thức của Giang Mễ Niên Cao, chỉ là hắn chẳng mấy khi ngó ngàng tới, cũng căn bản chưa từng luyện tập. Làm không ra hồn là một chuyện, dành cả đống thời gian để nghiêm túc luyện tập nhưng lại chẳng hoàn thành được Nhiệm Vụ Phụ Tuyến hay Nhiệm Vụ Chính Tuyến nào lại là một chuyện khác.

Công thức Giang Mễ Niên Cao là do mò được từ trong ký ức của Khuất Tĩnh, mà Khuất Tĩnh thì đã tỉnh lại rồi. Hơn nữa Khuất Tĩnh tuy thích ăn bánh tổ, nhưng món cô khoái nhất không phải là Giang Mễ Niên Cao mà là Canh Bánh Tổ, ngon hay dở cô đều ăn tất.

Điều này dẫn đến việc cho dù Tần Hoài có làm bánh tổ, thì lựa chọn đầu tiên của hắn cũng không phải là Giang Mễ Niên Cao, mà là nấu luôn một nồi Canh Bánh Tổ để mọi người cùng ăn một bữa thật vui vẻ.

Giờ nghĩ lại, quả thực Vân Trung Thực Đường đã rất lâu rồi không bán Giang Mễ Niên Cao.

Thấy được tình yêu mãnh liệt của Hứa Đồ Cường dành cho Giang Mễ Niên Cao, Tần Hoài thậm chí còn thấy hơi hổ thẹn. Hắn bắt đầu tự hỏi liệu việc mình học làm Điểm Tâm có hơi bị thực dụng quá không, vô tình để cho Nhiệm Vụ Phụ Tuyến và Nhiệm Vụ Chính Tuyến thao túng bản thân mất rồi.

Kể từ lúc lao vào luyện tập điên cuồng món Tứ Hỉ Thang Đoàn, Tần Hoài đã rất ít khi được như lúc ban đầu, mỗi ngày đều làm vài món Điểm Tâm mình thích một cách tùy hứng.

Đã một khoảng thời gian rồi Vân Trung Thực Đường không mở bán ngẫu nhiên những món Điểm Tâm do Tiểu Tần sư phụ nổi hứng làm ra trong ngày.

Ngay cả những món Điểm Tâm mà Tần Lạc thích ăn, hiện tại Tần Hoài cũng ít làm hơn hẳn.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Tần Hoài nhìn Hứa Đồ Cường lại thêm một tia biết ơn, pha lẫn chút áy náy.

"Cháu biết rồi ạ."

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.