Tần Hoài click vào [Một đoạn mộng cảnh của An Du Du], chọn "Có".
"Bán báo đây, bán báo đây!"
"Cô hai ơi làm phước, bố thí cho con miếng ăn đi!"
"Ông chủ ơi làm phước, bố thí cho con miếng ăn đi!"
"Ông lớn ơi làm phước, bố thí cho con miếng ăn đi!"
"Bà lớn ơi làm phước, bố thí cho con miếng ăn đi!”
"Cậu cả ơi làm phước, bố thí cho con miếng ăn đi!"
Tần Hoài trợn mắt há hốc mồm nhìn An Du Du tung chuỗi combo dập đầu quỳ lạy mượt mà suốt dọc đường, kinh ngạc đến mức há hốc cả miệng.
An Du Du bây giờ mang dáng vẻ của một đứa trẻ tầm mười một, mười hai tuổi, quần áo rách bươm, trên mặt, trên người, trên tay thậm chí cả trên tóc toàn là bùn đất và vết bẩn, nhem nhuốc đến mức chẳng phân biệt nổi giới tính, chuẩn phong cách của một đứa ăn mày thứ thiệt.
Nói thế nào nhỉ, Tần Hoài biết thừa kiếp đầu tiên của các Tinh Quái đều chẳng đi theo lối mòn bình thường.
Trần Huệ Hồng tự chôn mình dưới đất, Khuất Tĩnh muốn trốn tịt vào núi sâu, La Quân ở tài cao gan lớn ngụy trang thành thiếu gia giàu có đi du học về, Trần Công thì lấy đà vững chắc đi vác bao tải kiếm hũ vàng đầu tiên, bốn kiểu này Tần Hoài thực ra đều có thể hiểu được, coi như là các trường phái khác nhau của từng Tỉnh Quái.
Nhưng cái hệ ăn mày của An Du Du này là chiến thuật gì đây?
Chủng tộc kiểu gì vậy? Rốt cuộc trong sách giáo khoa của hệ thống viết cái quái gì thế? Thích chơi trội làm con nít giống Khuất Tĩnh thì thôi đi, sao lại còn dấn thân vào con đường cái bang nữa chứ?
Nhìn kỹ năng ăn vạ xin xỏ điêu luyện của An Du Du, xin được là bú đậm, không xin được thì té gấp, có đồng nghiệp đến cướp đồ ăn là buff né tránh max ping, nhắm đánh lại được là vung nắm đấm tẩn cho một trận ra bã, Tần Hoài biết ngay An Du Du chắc chắn là một dân ăn mày lão làng.
Từ lúc hạ phàm tới giờ chắc em ấy đi xin ăn không ít đâu.
Khoan bàn chuyện khác, khoản hòa nhập với xã hội này là quá thành công rồi.
Chỉ tiếc là sinh nhầm thời, chứ nếu không cầm cái điện thoại lên livestream hô to "Anh em ơi lại xin được cơm rồi", thì An Du Du bây giờ khéo đã tự do tài chính mất rồi.
Tần Hoài cứ thế đứng nhìn An Du Du cần mẫn cày cuốc xin ăn suốt cả một ngày.
Công nhận, ngành này cạnh tranh cũng khốc liệt phết.
Bối cảnh xin ăn của An Du Du trông rất quen mắt, chính là Thượng Hải. Vì rào cản thân phận nên em ấy không thể lọt vào tô giới, chỉ đành lượn lờ xin ăn quanh các khu dân cư bình thường và vùng ngoại ô hẻo lánh, nhưng không ít công trình kiến trúc Tần Hoài đã từng nhìn thấy trong ký ức của La Quân, thế nên hắn có thể khẳng định chắc nịch rằng An Du Du đang hành nghề cái bang ở Thượng Hải.
Thành phố lớn có khác, kiếp đầu tiên của cả ba người An Du Du, La Quân và Trần Công đều đáp xuống đây, chỉ khác nhau về mốc thời gian và thân phận mà thôi, chứ không thì khéo ba người bọn họ đã tình cờ chạm mặt nhau từ kiếp trước rồi.
Mang tiếng là một dân ăn mày chuyên nghiệp, An Du Du cực kỳ biết nhìn mặt gửi vàng khi xin tiền.
Cứ gặp mấy cô tiểu thư nhà giàu ăn mặc sang chảnh, ra đường có người hầu kẻ hạ đi theo, nhìn phát biết ngay là tấm chiếu mới chưa trải sự đời, An Du Du sẽ lao tới lăn lộn khóc lóc ầm ĩ trên đất. Em ấy dùng ngôn ngữ cơ thể khoa trương kết hợp với những lời kể lể bi đát để đánh thức lòng thương người của mấy cô tiểu thư, khiến họ rút ví ném cho vài đồng bạc lẻ.
Thậm chí ngay cả lúc lăn lộn, An Du Du cũng biết ý giữ một khoảng cách an toàn, vừa đủ để các tiểu thư thấy rõ màn biểu diễn của mình nhưng không áp sát quá gần "khán giả", phòng hờ bị đám người hầu tẩn cho một trận.
Còn nếu đụng phải mấy cậu thiếu gia nhà giàu đang dắt theo người đẹp, An Du Du sẽ quỳ rạp xuống đất chuyển sang dùng thế công ngôn ngữ. Cái miệng nhỏ nhắn cứ như bôi mật, nói câu nào mát ruột câu nấy, dỗ cho mấy cậu thiếu gia nở mũi tự hào thì kiểu gì chẳng được ném cho vài đồng bố thí.
Gặp trúng mấy người ngây thơ dễ dự là ẻm bám dai như đia, lẽo đẽo theo đuôi không buông.
Đụng mặt đám học sinh thì ẻm điên cuồng than nghèo kể khổ, nhưng tuyệt đối không diễn trò bán thảm trước mặt một đám đông, mà phải canh me tóm gọn những đứa đi lạc đàn.
Gặp phải thành phần máu mặt nhìn phát biết ngay không dễ xơi là ẻm tự động né xa tám thước, chỉ dám đứng nép một góc nhỏ giọng lẩm bẩm xin xỏ, biết đâu rùa rùa trúng mánh lại được vứt cho chút đỉnh thì sao.
Muốn xin ăn ở tửu lâu thì phải canh me lúc qua giờ cơm, hơn nữa còn phải nhắm chuẩn mấy quán làm ăn khấm khá. Tuyệt đối không được chầu chực ở cửa chính mà phải luồn ra cửa hông, thái độ phải đội ơn mang đức, nước mắt nước mũi tèm lem, phải diễn cho ra cái nét bi đát kiểu hôm nay mà không có miếng bỏ bụng là ngày mai tao lăn ra chết đói ngay lập tức.
Gặp trúng tiểu nhị hay ông chủ nào tốt tính mềm lòng, không những xin được một cục bột nhão nhoét chẳng biết làm từ cái giống gì, mà hôm nào nhân phẩm bùng nổ còn mót được cả đống cơm thừa canh cặn hơi bốc mùi thiu nữa cơ.
Ngay cả với người bình thường, ẻm cũng chia ra thành từng tệp khách hàng mục tiêu rõ ràng.
Mấy anh phu phen vác vác mặc áo cộc tay thì dẹp đi đừng có xin, đám này vã mồ hôi hột mới kiếm được đồng bạc cắc, tiền thì không có nhưng sức trâu thì thừa, đụng vào khéo lại bị tẩn cho không trượt phát nào, nhỡ đâu gặp phải phường "hắc cật hắc" thì chưa biết ai xin ai đâu.
LVQ8371