Nhị Thứ Nguyên Hoàng Mao Hệ Thống

Lượt đọc: 207 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Tôi là một tên cặn bã đánh phụ nữ

❊ ❊ ❊

Giờ lên lớp hiện tại lòng người đã không còn tĩnh tại, ai nấy đều đang lên kế hoạch cho việc mở quán cà phê cùng lớp 4. Về chuyện này, nhà trường cũng rất ủng hộ. Sau hai tiết học, thời gian còn lại được dành cho học sinh chuẩn bị cho lễ hội học viện.

"Đã là quán cà phê mở chung với lớp 4, chúng ta hãy tổ chức một buổi họp tập thể với lớp 4 đi!" Bát Thần Thái Nhị đề nghị với Thanh Phố Sát Na như vậy.

Thanh Phố Sát Na suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý, sau đó đi đến lớp 4 tìm lớp trưởng Quế Ngôn Diệp để bàn bạc. Cuối cùng, địa điểm họp được ấn định tại lớp 4, học sinh lớp 3 qua đó, chen được thì chen, không chen nổi thì cứ ngồi xổm xuống đất trước.

Thanh Phố Sát Na, Quế Ngôn Diệp và Bát Thần Thái Nhị ba người đứng trên bục giảng, bắt đầu mở buổi họp này.

"Lần lễ hội học viện này, hai lớp chúng ta cùng quyết định sẽ làm quán cà phê hầu gái. Vào ngày trước đó và chính ngày lễ hội, chúng ta sẽ dựa vào quán cà phê hầu gái để kiếm đủ chi phí chi tiêu cho lễ hội học viện!" Thanh Phố Sát Na bắt đầu nói trước: "Tại sao chúng ta lại làm quán cà phê hầu gái? Bởi vì chúng mình cảm thấy, quán cà phê có hiệu quả kinh tế tốt, chế tác đơn giản, tương đối tiết kiệm nhân lực, đồng thời còn có thể bán kèm theo rất nhiều đồ ngọt."

"Nhưng chúng tôi thấy nhà ma tuyệt vời hơn nhiều."

Một nữ sinh lớp 4 đột nhiên lên tiếng, trong bầu không khí im ắng, âm thanh này cực kỳ chói tai.

Bát Thần Thái Nhị và Thanh Phố Sát Na đều chuyển ánh mắt về phía Quế Ngôn Diệp. Quế Ngôn Diệp với tư cách là lớp trưởng lớp 4 kiêm ủy viên chấp hành, chuyện này vốn đã thống nhất ý kiến từ trước, không thể nào có chuyện có người vào lúc này lại đưa ra dị nghị.

"Bạn Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ." Quế Ngôn Diệp lên tiếng: "Chuyện này là sắp xếp thống nhất của cả lớp, chúng ta đều đã tổng hợp ý kiến và thống nhất từ trước rồi..."

"Vậy ý kiến của bọn tôi bị các cô phớt lờ rồi à?"

"Thật là không dân chủ chút nào."

"Độc tài đã được lớp trưởng Quế Ngôn Diệp áp dụng lên cả lớp rồi."

Ba nữ sinh ngồi cạnh Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ tranh nhau lên tiếng, chính là đang chống đối Quế Ngôn Diệp.

"Bạn Gia Đằng Ất Nữ, bạn Tiểu Tuyền Hạ Mỹ, bạn Sâm Lai Thật, bạn Tiểu Lưu Mỹ các bạn..."

Lời của Quế Ngôn Diệp còn chưa nói hết đã bị ngắt lời.

"Lớp trưởng đại nhân của chúng ta quyền cao chức trọng, tất nhiên sẽ phớt lờ ý kiến của những người như chúng tôi rồi."

"Đã vậy thì ý kiến của chúng tôi bị ngó lơ, thế thì việc phân công công việc chúng tôi không làm cũng được nhỉ."

"Tôi cũng nghĩ như vậy."

"Thật là, tôi đã đặt rất nhiều kỳ vọng, còn xin nghỉ bên câu lạc bộ bóng rổ để đến đây, ai ngờ lại phải đối mặt với sự độc tài."

"..."

Bát Thần Thái Nhị nhìn ra được, bốn nữ sinh này chính là cố ý chống đối Quế Ngôn Diệp. Liên tưởng đến việc trước đây Tây Viên Tự Thế Giới từng nói với cậu, Quế Ngôn Diệp ở trong lớp không được hoan nghênh cho lắm, cộng thêm cảnh tượng trước mắt, Bát Thần Thái Nhị liền hiểu rõ, lớp 4 cũng tồn tại bạo lực học đường, chỉ là không giống với việc cậu trực tiếp ra tay đánh Y Đằng Thành. Bạo lực học đường ở lớp 4 hẳn là kiểu tẩy chay, mỉa mai, không hợp tác, khiến Quế Ngôn Diệp khó xử trong cái lớp này.

Bát Thần Thái Nhị bước tới phía bọn họ. Tây Viên Tự Thế Giới đang ngồi chen chúc cùng Gia Đằng Ất Nữ và Sâm Lai Thật thấy Bát Thần Thái Nhị đi tới đây, trực tiếp kéo hai người bên cạnh, ra hiệu bảo bọn họ im miệng. Tây Viên Tự Thế Giới biết, Bát Thần Thái Nhị là một tên khốn không hề có chút phong độ quý ông nào. Đối với con gái, cậu ta cũng sẽ đánh, hơn nữa còn không hề nương tay.

"Bạn Bát Thần..." Tây Viên Tự Thế Giới lên tiếng muốn ngăn cản.

"Chát! Chát!"

Hai cái tát giáng thẳng vào khuôn mặt đang thao thao bất tuyệt của Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ, ra tay cực nặng, không chút nương tình. Hai cái tát này trực tiếp khiến lớp học trở lại yên tĩnh.

Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ bị đánh đến mức tóc tai xõa xượi trên mặt, không thể tin nổi nhìn Bát Thần Thái Nhị, người vừa ra tay đánh mình. Đây là lần đầu tiên cô bị nam sinh đánh không chút nương tình như vậy. Nhìn ánh mắt lạnh nhạt của Bát Thần Thái Nhị, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi to lớn.

Tiểu Tuyền Hạ Mỹ bên cạnh thấy Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ bị đánh, rất thức thời ngậm miệng lại.

"Nhiều người nói, nam sinh đánh con gái là đồ khốn nạn." Bát Thần Thái Nhị lên tiếng: "Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng không còn cách nào khác, tôi chính là một tên khốn như thế đấy. Điểm mấu chốt của tôi được định nghĩa là, không đánh vợ, nhưng sẽ đánh đàn bà!"

Giọng nói của Bát Thần Thái Nhị truyền đến mọi ngóc ngách trong lớp học tĩnh lặng.

"Mấy cô muốn làm cho bạn Quế Ngôn Diệp không xuống đài được đúng không? Vậy tôi tuyên bố, từ nay về sau bạn Quế Ngôn Diệp tôi bảo kê. Sau này các cô còn dám nói này nói nọ với bạn Quế Ngôn Diệp, cái tát của tôi sẽ không nương tay đâu."

Sau khi cảnh cáo bốn người Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ, Bát Thần Thái Nhị quét mắt nhìn cả lớp 4, nói: "Bây giờ còn ai không muốn làm quán cà phê thì có thể cút ra ngoài ngay, nhưng bù lại, tiền thu nhập từ quán cà phê các cô không được chia một xu nào."

Toàn bộ lớp học không một ai dám thở mạnh, đều trố mắt chờ đợi sự sắp xếp tiếp theo. Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ, Tiểu Tuyền Hạ Mỹ, Sâm Lai Thật, Gia Đằng Ất Nữ vốn nãy giờ còn đang la lối không muốn làm việc cũng không dám lên tiếng nữa, không dám có hành động gì.

"Rất tốt." Bát Thần Thái Nhị thấy mọi người đều không động đậy gì, nói: "Đã không ai có dị nghị gì nữa, vậy tôi không muốn lát nữa khi lớp trưởng Quế Ngôn Diệp phân công nhiệm vụ, lại có người nói ba nói bốn." Nói xong, Bát Thần Thái Nhị quay lại bục giảng, gật đầu với Thanh Phố Sát Na. Thanh Phố Sát Na khẽ cười một tiếng, rồi buổi họp tiếp tục.

Thanh Phố Sát Na biết rõ nhóm Gia Đằng Ất Nữ, nhưng đối với việc Bát Thần Thái Nhị ra tay đánh bọn họ, trong lòng cô không có chút đồng cảm hay ý định ngăn cản nào. Đáng đời!

Quế Ngôn Diệp ở một bên nhìn thấy màn thể hiện bá đạo của Bát Thần Thái Nhị, cùng với lời tuyên bố sẽ bảo kê cô, khiến mặt cô đỏ bừng lên.

"Quán cà phê hầu gái được thành lập, chúng ta cần chọn ra những nữ sinh xinh đẹp trong hai lớp để đóng vai hầu gái lúc đó. Danh sách này tôi và lớp trưởng Quế Ngôn Diệp đã soạn xong, lát nữa lớp trưởng Quế Ngôn Diệp sẽ thông báo. Đồng thời còn có công việc dọn dẹp vệ sinh, duy trì trật tự, những việc này cần các nam sinh, bạn Bát Thần đã chọn lựa xong rồi."

Thanh Phố Sát Na tiếp tục thuyết trình trên bục.

"Một điểm nữa là, phòng nghỉ của lễ hội học viện năm nay đến lượt lớp 4 quản lý, lớp 3 chúng ta đã liên minh với lớp 4 rồi, cho nên cũng sẽ cử người ra hỗ trợ công việc."

Phòng nghỉ? Đây là lần đầu tiên Bát Thần Thái Nhị nghe thấy cái tên này. Trước đó họp trong hội học sinh không hề nhắc đến điểm này, nhưng Bát Thần Thái Nhị cũng không để ý, cứ tưởng phòng nghỉ là nơi để mọi người nghỉ ngơi.

Người chưa từng chơi và xem "School Days" như cậu, tự nhiên không rõ phòng nghỉ là nơi trọng yếu để "hẹn pháo".

Quế Ngôn Diệp sau đó bắt đầu chọn lựa theo tên trên danh sách, trong đó cũng có tên Gia Đằng Ất Nữ, Tiểu Lưu Mỹ Nại Mỹ, Sâm Lai Thật và Tiểu Tuyền Hạ Mỹ, chỉ là vì có Bát Thần Thái Nhị ở đó, bọn họ không dám phản kháng nữa.

Sau khi chọn xong những người này, Thanh Phố Sát Na để bọn họ đi theo Tây Viên Tự Thế Giới bắt đầu tiến hành đào tạo.

Tây Viên Tự Thế Giới vào thời gian rảnh rỗi, luôn mặc đồ hầu gái làm thêm ở quán cà phê, và chính vì cô ấy mà Thanh Phố Sát Na mới chọn định hướng quán cà phê là quán cà phê hầu gái.

Tây Viên Tự Thế Giới tất nhiên là đồng ý.

Sau đó Bát Thần Thái Nhị lại phân công công việc duy trì trật tự, dọn dẹp vệ sinh, cũng như vận chuyển hàng hóa. Những học sinh được điểm tên đều lần lượt vâng dạ.

"Y Đằng Thành, cậu hỗ trợ các bạn lớp 4 quản lý trông coi phòng nghỉ nhé."

Bát Thần Thái Nhị nói trên bục giảng. Nghe thấy Bát Thần Thái Nhị điểm tên mình, Y Đằng Thành đứng dậy ngay lập tức, sau đó cúi chào, hô lớn một tiếng "Vâng", thái độ đoan chính cung kính, khiến Bát Thần Thái Nhị cảm thấy rất hài lòng.

"Trạch Vĩnh Thái Giới."

Bát Thần Thái Nhị lại điểm danh.

"Đại ca, có em!"

Trạch Vĩnh Thái Giới đứng dậy từ chỗ ngồi, bày ra tư thế sẵn sàng chờ lệnh.

"Cậu phụ trách việc thay thế đồ đạc trong phòng nghỉ, cũng như vận chuyển hàng hóa, chia sẻ áp lực giúp các bạn lớp 4."

"Vâng!"

Cúi chào 90 độ, thái độ cung kính.

Bát Thần Thái Nhị hài lòng gật đầu. Tuy không biết đôi bạn thân này đang tính toán gì, nhưng ít nhất thái độ của hai tên này khiến Bát Thần Thái Nhị rất thoải mái, hơn nữa còn làm ra thái độ như vậy trước mặt hai lớp, trực tiếp khiến Bát Thần Thái Nhị cảm thấy cực kỳ mát mặt. Bát Thần Thái Nhị lấy danh sách nhiệm vụ ra, thấy trên đó Thanh Phố Sát Na và Quế Ngôn Diệp đều để lại không ít việc cho mình, cậu cầm danh sách lên phân chia hết.

Trong mắt Bát Thần Thái Nhị, làm lãnh đạo thì phải có dáng vẻ của lãnh đạo, xách ấm nước, đi đi lại lại thị sát công việc là được rồi, đâu có lãnh đạo nào lại tự để lại việc cho mình làm.

Sau khi nhiệm vụ được phân phát, học sinh hai lớp đều bắt đầu làm việc hăng say.

Trạch Vĩnh Thái Giới cứ bám lấy Y Đằng Thành muốn giúp Y Đằng Thành chia sẻ công việc, nhưng Y Đằng Thành không ngừng lẩn tránh Trạch Vĩnh Thái Giới. Hồi tưởng lại nụ hôn giữa hai người ngày hôm qua, đều khiến Y Đằng Thành cảm thấy rất không thoải mái, dù lúc đó người hôn lần đầu như cậu đã đắm chìm vào...

Nhưng đối phương hôn lại là đàn ông đấy.

Là đàn ông đấy!

Đàn ông đấy!

Người đấy!

À!

Điều khiến cậu không chịu nổi nhất là, Trạch Vĩnh Thái Giới sau khi hôn cậu một lần, giống như bị nghiện vậy, cứ bám lấy cậu không rời, muốn hôn thêm vài cái nữa, điều này khiến Y Đằng Thành càng muốn tránh xa hắn. Trong mắt cậu, loại chuyện đó xảy ra một lần là đủ rồi, đừng hòng có lần thứ hai.

Trong lòng suy nghĩ lung tung, Y Đằng Thành đi đường cũng không chú ý, trực tiếp đâm sầm vào Bát Thần Thái Nhị đang xách cốc nước, làm bộ làm tịch kiểu lãnh đạo khiến Bát Thần Thái Nhị loạng choạng.

Bát Thần Thái Nhị quay đầu lại thấy là Y Đằng Thành, tiện tay tặng cho một cái tát.

"Thật sự xin lỗi bạn Bát Thần!"

Y Đằng Thành bị ăn một cái tát tự giác đứng xa ra, sau đó cúi chào xin lỗi Bát Thần Thái Nhị.

"Thôi thôi, không sao rồi, cậu làm việc cho tốt đi. Nghiêm túc vào."

Bát Thần Thái Nhị thấy Y Đằng Thành như vậy, cũng không còn ham muốn đánh nữa, phẩy tay cho cậu ta đi. Y Đằng Thành lại cúi chào cảm ơn, sau đó mới rời đi làm việc.

Cảnh tượng này, đều bị Tây Viên Tự Thế Giới ở trong lớp nhìn thấy. Nhìn bóng lưng Y Đằng Thành rời đi, trong mắt cô vô tình thoáng qua một tia khinh bỉ. Sau đó nhìn về phía tên "tóc vàng" Bát Thần Thái Nhị đang cầm cốc nước, đắc ý vênh váo.

Do dự hồi lâu, Tây Viên Tự Thế Giới đi lên, ghé sát vào Bát Thần Thái Nhị nói: "Bạn Bát Thần, lúc lễ hội đêm sau, cậu có thể nhảy cùng mình một điệu nhảy phong thổ được không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.