Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 4700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15. Trường Đảo chúng uy thế lẫy lừng

❊ ❊ ❊

Tin tức Túc Lợi Nghĩa Chương ra lệnh mở phiên hiệu đã lan truyền khắp nơi!

Chẳng phải các Liên phán chúng miệng không giữ kín, mà là cố ý tung tin ra để quân dân biết. Dẫu sao đây cũng là Túc Lợi Nghĩa Chương tự bỏ tiền túi ra thi hành giáo dục cho con em phiên sĩ, hơn nữa còn truyền đi việc Tú Trí Ni quyên góp tiền phấn son làm phí ăn uống cho học trò.

Ai mà chẳng muốn con cái biết thêm vài chữ, có văn hóa vẫn hơn là không văn hóa, vả lại chỉ cần học đến mười ba mười bốn tuổi, học xong trở về vừa vặn kế thừa gia nghiệp. Lại không tốn tiền còn được bao cơm, chuyện tốt như vậy thật đúng là chưa từng nghe thấy.

Đừng thấy việc này là Tiểu Bình Thái đề xuất, nhưng Tế Xuyên Thải Nữ lại tích cực nhất, cứ như một vị giáo đạo chủ nhiệm của phiên hiệu vậy. Dù sao ông ấy cũng là Võ giả phụng hành, không đánh trận thì công việc bớt đi một nửa, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.

"Hỷ Binh Vệ, cha ngươi đâu?" Tiểu Bình Thái hỏi, tất nhiên là đang nói đến Tế Xuyên Thải Nữ.

Chân Điền Xương Hạnh ở trong Kỳ bản, định kỳ có chức trách lên phiên thủ thành trực ban, Tiểu Bình Thái trước kia cũng từng đứng ban. Canh giữ cổng thành, lâu lỗ, thiên thủ, ngự quán những nơi trọng yếu này, còn về nội bộ cư quán thì là chức trách của Trắc cận phiên và Tiểu tính chúng.

"Cha con ngay từ sáng sớm đã xuống thành tìm nền trường rồi, hôm nay không đến thượng trị." Chân Điền Xương Hạnh chống thương, nhìn xuống dưới thành.

"Đều không đến thượng trị?"

"Vâng, hai ngày nay tâm trí cha đều đặt cả vào việc mở trường." Chân Điền Xương Hạnh cười đáp.

Vị đại cữu tử này của chúng ta, khi đánh trận xung phong thì dũng mãnh vô song, dù là mưa tên bão đạn cũng dám xông lên phía trước, năng lực chỉ huy chiến thuật tuyệt đối là đạt yêu cầu. Nhưng về phương diện sách lược thì quả thực không bằng lão nhạc phụ Tế Xuyên Xuân Cung, điểm này không kế thừa được gien ưu tú. Nhưng giờ có Chân Điền Xương Hạnh, hai bên kết hợp, đúng là như cá gặp nước.

Khoan đã!

"Thải Nữ nhiệt tình như thế, Hỷ Binh Vệ hẳn là đã góp sức không ít nhỉ." Tiểu Bình Thái cười đùa với Chân Điền Xương Hạnh.

"Không có, không có, chỉ là nhắc với cha một câu thôi." Khóe miệng Chân Điền Xương Hạnh hơi nhếch lên, nhưng lời nói lại không chút phô trương.

"Ta còn tưởng..."

Vỗ vỗ vai chàng trai trẻ, Tiểu Bình Thái cũng không định lập tức đi thượng trị, liếc nhìn người theo đuôi phía sau là Thông Khẩu Dữ Lục, nghĩ bụng mình cũng nên đi xem địa điểm chọn làm trường học.

"Dữ Lục, ngươi về nhà bảo với phu nhân là buổi trưa ta không về ăn cơm, ta có công vụ với Thải Nữ." Đã đi tìm đại cữu tử, vậy chắc chắn là phải ăn chực đại cữu tử rồi.

"Rõ, Đạn Chính." Thông Khẩu Dữ Lục nhắc lại một lần rồi chạy ngược trở về.

"Hỷ Binh Vệ, ngươi thấy đứa trẻ này thế nào?" Tuy tuổi tác chênh lệch hơi lớn, nhưng nếu nói về lịch sử, hai vị này đều từng khiến "Lão Rùa" buồn nôn không ít.

"Nhìn là người cần cù năng nổ, đi theo bên cạnh Đạn Chính, sau này chắc chắn sẽ có đại dụng." Chân Điền Xương Hạnh nhìn bóng lưng của Thông Khẩu Dữ Lục.

"Ha ha ha ha ha, thằng nhóc Dữ Lục này làm việc quả thực cần mẫn."

Trò chuyện phiếm vài câu với Chân Điền Xương Hạnh, Tiểu Bình Thái dẫn theo Bản Đa Trung Thắng quay về hướng thành hạ. Là một vùng bình nguyên thung lũng giữa núi, diện tích đất của Phủ Trung thành cũng không quá lớn. Tuy nhiên, tìm một khoảng đất trống xây vài gian lớp học thì cũng không phải vấn đề quá lớn.

Tế Xuyên Thải Nữ quả thực đang dẫn người đi dạo quanh. Theo dự tính, một trường tiểu học hai ngàn người, trừ đi thao trường, ít nhất phải cần diện tích trên một vạn hai ngàn mét vuông. Ngoài các phòng học dùng để lên lớp ban ngày và nghỉ ngơi ban đêm, còn cần cả những sân bãi đặc biệt để học thương, gậy, cung tên, hỏa mai, lại còn phải chuẩn bị nhà bếp, dù sao thì việc nuôi ăn cả ngàn cái miệng cũng chẳng phải là công trình nhỏ.

Còn về nhà tắm học sinh thì không cần thiết, mỗi tuần phát một vé tắm, dưới thành chẳng phải có nhà tắm công cộng sao! Đến ngày thì bảo bọn trẻ đi tắm một lần là được, không cần phiền phức.

"Nghĩa huynh thật là dụng tâm nha!" Thấy Tế Xuyên Thải Nữ đang dẫn người đo đạc đất đai, Tiểu Bình Thái tiến lại gần.

"Đều là làm việc cho Hạ Mã Điện mà." Tế Xuyên Thải Nữ thấy là Tiểu Bình Thái, cười đáp lời.

"Mảnh đất này đủ làm nền trường không?"

"Chênh lệch không bao nhiêu, dưới thành muốn tìm mảnh đất nhỏ thì dễ, nhưng miếng lớn thế này thì không dễ đâu."

"Đủ xây lớp học là được, thao trường không đủ thì cứ dùng trực tiếp thao trường vốn có dưới thành." Tiểu Bình Thái ước lượng sơ qua, chỗ này quả thực còn thiếu một chút.

"Ta cũng có ý đó, hơn nữa ta đang nghĩ. Ngươi nói xem, nếu học đồng ngày ngày buổi chiều tập luyện võ nghệ, một hai ngàn người ngày ngày đoàn luyện cùng nhau, sau này lên trận, chẳng phải sẽ như cánh tay sai khiến ngón tay, thuận buồm xuôi gió hơn cả Thường bị sao?"

"Đây là lẽ đương nhiên, ngay cả Kỳ bản Thường bị cũng không thể ngày ngày thao luyện, mà các học đồng ít nhất có thể mỗi ngày luyện tập đội ngũ, cờ trống, hiệu lệnh, tương lai chắc chắn có đại dụng!"

"Phiên hiệu quả thực là đại kế của Sơn Nội!" Tế Xuyên Thải Nữ rất đồng tình.

Mọi người đều là đánh trận "lầy lội", chỉ cần ta không thối nát bằng ngươi, thì ta đã mạnh hơn ngươi rất nhiều rồi. Người dân vùng Giáp Tín do nghèo khó, vốn dĩ đã chịu khổ chiến, nếu lại được dạy bảo về trận liệt, thì đúng là như hổ thêm cánh.

Hai người đang nói chuyện, Chân Điền Xương Hạnh tìm tới nơi.

"Cha, Đạn Chính, Thôn Thượng Tả Mã Doãn nói là có việc gấp cần thông báo, mời hai vị trở về."

"Tả Mã Doãn ư? Là tin tức từ đâu?" Tiểu Bình Thái thầm nghĩ chắc là Trường Đảo có tin tức gì đó, điều này cũng chẳng lạ.

"Dường như là Chức Điền thị và Lạc Dương đều có tin truyền tới." Chân Điền Xương Hạnh được phái đến truyền người, tất nhiên là đã lén nghe ngóng một chút.

"Lạc Dương? Đại Thụ chẳng phải đã đi đến Chân Đảo rồi sao?"

Mấy người nhập thành, mấy vị Liên phán chúng đang trực trong thành đã tới từ lâu, mọi người nhường chỗ, liền để Thôn Thượng Nghĩa Quang lấy thư ra, giao cho Túc Lợi Nghĩa Chương.

"Việc gì vậy?"

"Sài Điền Tu Lý cùng hai vạn hai ngàn người đại bại ở Trường Đảo, bị tăng chúng Nguyện Chứng Tự cùng Nhất Hướng chúng giáng cho đòn chí mạng." Túc Lợi Nghĩa Chương cau mày.

Chư tướng không thể phối hợp, quân Chức Điền sau nhiều lần tấn công Trường Đảo thất bại, chọn cách lùi lại một chút, tiến hành bao vây lâu dài Trường Đảo, khiến họ bị đói mà bại vong. Chiến thuật này tuy cũ rích, nhưng tuyệt đối hữu dụng. Tăng chúng Nhất Quỹ không được ăn cơm, dù có anh dũng đến đâu cũng không thể cầm nổi đao thương. Phật đà của bọn họ, lại không thể từ trên trời ném lương thực xuống dưới.

Thế nhưng lộ trình rút quân mà quân Chức Điền chọn lại không ổn, đó chính là Đa Vân sơn cỏ cây rậm rạp!

Nhất Quỹ chúng có tín đồ khắp Bắc Y Thế, tai mắt đông đảo, đã trinh thám được tin tức này. Dựa vào ưu thế nhân số và thông thạo địa lý, từ bốn phương tám hướng tấn công mãnh liệt vào quân Chức Điền, trong phút chốc, hỏa mai, cung tên rơi xuống như mưa, quân Chức Điền tan tác như núi lở biển dâng.

Đoạn hậu là Thị Gia Bặc Toàn tại trận chiến tử!

Hơn hai vạn quân Chức Điền một đường bại lui tới tận Thanh Tu thành mới chỉnh đốn lại được, thế lực Trường Đảo Nhất Quỹ đại chấn!

"Kỳ Phụ Đạn Chính đâu?" Quân Chức Điền bại một trận như vậy, sao không thấy Chức Điền Tín Trường xuất hiện, Tế Xuyên Thải Nữ tự nhiên rất nghi hoặc.

Trong lòng mọi người tự nhiên cũng để ý chuyện này, Chức Điền Tín Trường ở đâu, mới nói rõ chủ lực của Chức Điền gia ở đâu, mới dễ phán đoán hướng tấn công chính của Chức Điền Tín Trường ở đâu.

"Sự việc thứ hai chính là chuyện này, Kỳ Phụ Đạn Chính hội hợp một bộ phận quân thế Nùng châu, Giang Nam, Lạc Dương, ở bờ tây hồ Tỳ Bà thống kích tiêu diệt sáu ngàn quân Triều Thương thị viện cứu Chân Đảo, hiện tại đang liên hợp với Nhược Hiệp chúng khoảng ba vạn người ngựa, tiến đánh Việt Tiền rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.