Nhân Dục

Lượt đọc: 2324 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
283, Nguồn gốc kiếp nạn, ai là kẻ mỉm cười

❊ ❊ ❊

Hai người tranh cãi nửa ngày, Thường Vũ không thắng nổi Đỗ Tiểu Tiên, đành phải đồng ý để Đỗ Tiểu Tiên đi bắt Thượng Vân Phi. Cuối cùng, gã nhắc nhở Đỗ Tiểu Tiên: "Bên cạnh Thượng Vân Phi có thể có cao thủ bảo tiêu, cảnh sát e là sẽ chịu thiệt. Để phòng ngừa vạn nhất, tôi kiến nghị gọi thêm cao thủ số một của Ngô Ưu là Bạch Thiếu Lưu, bảo hắn dẫn theo hai cao thủ âm thầm phối hợp với hành động của cảnh sát."

Đỗ Tiểu Tiên: "Sự cân nhắc của anh cũng có lý, nhưng làm vậy liệu có nói được với cấp trên không?"

Thường Vũ: "Việc khẩn cấp thì dùng phương pháp linh hoạt, cũng nói được thôi. Bạch Thiếu Lưu sẵn lòng đứng ra công khai làm người tố giác vụ án này, lúc bắt Thượng Vân Phi hắn có mặt cũng chẳng sao cả."

Cứ thế, Đỗ Tiểu Tiên dẫn theo bốn cảnh sát hình sự cùng Bạch Thiếu Lưu đi đến Tùng Minh Cung. Vào đến cửa lớn, Đỗ Tiểu Tiên hướng về phía Đại Hùng Bảo Điện chắp tay bái Phật, rồi xuyên qua hành lang bên đi thẳng tới kinh đường nơi Thượng Vân Phi đang ở. Tiểu Bạch nhìn thấy cảnh này cảm thấy rất thú vị, lúc này mới nhớ ra cha của vị Đỗ cục trưởng này cũng là cư sĩ tại gia tin Phật, Đỗ Tiểu Tiên tới bắt nghi phạm chứ không phải tới phá phách miếu mạo, nên hắn cũng học theo dáng vẻ đó, chắp tay bái vọng về phía tượng Phật.

Võ Kim Cang và Thiết Kim Cang đã trấn giữ cửa kinh đường ở hai bên trái phải. Đỗ Tiểu Tiên dẫn người xông thẳng vào, không màng đến việc còn những ai khác ở đó, cất giọng sang sảng: "Ông Thượng Vân Phi, có người tố cáo ông liên quan đến tội phạm kinh tế, chứng cứ xác thực đầy đủ, mời ông phối hợp với cảnh sát điều tra, quay về đồn cảnh sát tiếp nhận thẩm vấn. Đây là lệnh bắt giữ, mời ông xác nhận!"

Thượng Vân Phi dường như đã có chuẩn bị tâm lý, đứng dậy phản vấn lại rất bình thản: "Tôi là thương nhân tuân thủ pháp luật, kẻ nào vô cớ tố cáo tôi?"

Bạch Thiếu Lưu bước lên một bước, vỗ ngực "bạch bạch" vang dội: "Người tố cáo chính là tôi, Bạch Thiếu Lưu, kẻ chết hụt trong vụ nợ xấu Nam Đại Khoa Kỹ chính là Bạch Thiếu Lưu đây... Đóng kịch đi, cứ tiếp tục đóng kịch đi, trong tay tôi có sắt chứng, trong lòng ông cũng tự hiểu rõ."

Thượng Vân Phi lại quay đầu nói với Đỗ Tiểu Tiên: "Tôi là công dân nước Sơn Ma, tôi yêu cầu được gặp luật sư của mình."

Đỗ Tiểu Tiên mặt lạnh tanh đáp: "Ông có quyền thuê luật sư có tư cách hợp pháp tại nước Chí Hư trên lãnh thổ Chí Hư. Nếu ông không thuê nổi, có thể xin hỗ trợ pháp lý. Nếu sau này ra tòa, tòa án cũng có thể chỉ định luật sư biện hộ cho ông. Nhưng hiện tại, ông bắt buộc phải đi theo cảnh sát."

Bạch Thiếu Lưu chửi bới: "Mẹ kiếp! Oai phong lắm phải không? Vốn dĩ là người Chí Hư, kiếm tiền của người Chí Hư, phạm pháp của nước Chí Hư, vậy mà lại đi giả làm ông lớn nước Sơn Ma. Cho dù ông là người hành tinh Namek thì đã sao? Tôi nói cho ông biết, vụ án của ông là vụ án liên hoàn, lợi dụng giao dịch liên kết của doanh nghiệp nước ngoài để phạm tội kinh tế tại Chí Hư, thì tương tự, ông cũng bị tình nghi trốn thuế khổng lồ và lừa đảo kinh tế tại Sơn Ma. Luật pháp Sơn Ma xử lý tội trốn thuế nghiêm khắc thế nào chắc ông phải rõ chứ! Tôi đã phái người tố cáo tại Sơn Ma rồi, dù ông có bản lĩnh tới đâu mà trốn về được Sơn Ma, cũng vẫn sẽ có cảnh sát chờ ông thôi!"

Sắc mặt Thượng Vân Phi trở nên âm trầm. Lúc này, xung quanh có cảm giác thời không rối loạn, thân hình của Đỗ Tiểu Tiên cùng mấy cảnh sát và những người khác trong kinh đường dường như bị đóng băng, trở nên hư ảo không chân thực. Pháp thuật cao minh quá, nếu Thượng Vân Phi muốn đi, Đỗ Tiểu Tiên và những người kia chắc chắn không biết hắn biến mất thế nào. Tiểu Bạch tuy nhìn ra hắn đang thi triển pháp thuật, nhưng rất khó ra tay ngăn cản.

Tiếp đó lại có dị tượng xuất hiện, Tiểu Bạch cảm giác bốn bức tường trong kinh đường đột nhiên trở nên sáng loáng, bốn bức tường như mặt gương có thể soi ra bóng người, đặc biệt là thân hình Thượng Vân Phi đứng rõ mồn một trong phòng, không chỗ trốn. Sau đó, bên tai vang lên giọng nói của Mai Dã Thạch: "Thượng Vân Phi, việc đã đến nước này mà ngươi còn chấp mê bất ngộ. Những gì gặp phải hôm nay chính là những gì ngươi từng cầu mong trên thế gian, không thể tránh mà cũng không chỗ để tránh."

Tiếp đến, giọng của Pháp Nguyên cũng vang lên: "Vân Phi sư đệ, ngươi tưởng mình thực sự có thể độn thổ trốn thoát sao? Nếu như vậy, căn cơ pháp môn ngươi tu dưỡng sẽ hủy hoại hoàn toàn, sẽ rơi vào cảnh trầm luân vĩnh viễn, hãy tự giải quyết cho tốt."

Lúc này giọng của Phi Diễm cũng xuất hiện: "Ta lười nói nhảm với ngươi, ngoan ngoãn theo cảnh sát đi, thành thật đừng nói dối, nên ra tòa thì ra tòa, nên ngồi tù thì ngồi tù, như vậy bọn ta đều không quản được ngươi. Nhưng ngươi chỉ có con đường này, nếu ngươi không đi, vậy thì xin lỗi, không vào nhà tù thì xuống địa ngục. Đạo lý vừa rồi Minh chủ và thần tăng đã nói rồi, ngươi không có cơ hội vượt ngục đâu."

Thượng Vân Phi cũng lên tiếng: "Ta có tội gì với chư vị? Nếu có, chư vị có thể ra tay."

Bạch Thiếu Lưu rốt cuộc cũng lên tiếng, tham gia vào cuộc giao lưu thần niệm này: "Người tố cáo với cảnh sát là tôi, xin hỏi tôi có tội gì với ông, mà năm đó phải nhận kết cục tàn phế cả đời? Nếu không phải Thanh Trần cứu tôi, tôi đã sớm mất mạng rồi. Ông giỏi lắm, muốn làm gì thì làm, mạng của tôi không phải là mạng chắc? Hôm nay tôi dẫn người tới bắt ông, ông có thể có oán trách gì?"

Lúc này, giọng lạnh băng của Vũ Linh xuất hiện: "Thượng Vân Phi, ngươi thuận theo miệng Tiểu Bạch đi, thuận miệng tức là phá pháp, bọn ta cũng đỡ phiền phức. Không phải ức hiếp ngươi, thứ ngươi tu chính là loại pháp này."

Pháp Nguyên thần tăng lại nói: "Thân trong bọt nước, không ở ngoài bọt nước, ngươi tất phải dựa vào pháp này, hiểu chưa? ... Bọt nước không vỡ, ấn ký không chân thực, thì không có ngày khai ngộ, đây là cơ duyên của ngươi, hãy trân trọng và cẩn trọng."

Lúc này Thượng Vân Phi hít một hơi thật sâu, cảnh vật trong kinh đường lại khôi phục bình thường, bốn bức tường cũng không nhìn ra bất kỳ dị trạng nào, giống như vừa nãy chưa hề có chuyện gì xảy ra. Sau đó hắn liền nghe thấy Đỗ Tiểu Tiên đã mất kiên nhẫn quát lên: "Ông Thượng, mời đi thôi!"

Cứ thế, Thượng Vân Phi bị cảnh sát áp giải đi, dưới ánh ban ngày thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của mọi người, phía sau còn có cao thủ số một Ngô Ưu là Bạch Thiếu Lưu và cặp "đại danh đỉnh đỉnh" Thiết Kim Cang, Võ Kim Cang đi theo.

Tối hôm đó, Tọa Hoài Khâu mở tiệc chiêu đãi đồng đạo tu hành từ khắp nơi đổ về. Bạch Thiếu Lưu không ngờ lại có nhiều người tới vậy, lúc ở gần bệnh viện hắn chỉ thấy mấy chục người, đều là bậc tiền bối cao nhân của giới tu hành Côn Luân. Nhưng đến tối nay khi mở tiệc, đệ tử tu hành tới Tọa Hoài Khâu bái kiến lên tới hơn sáu trăm người, trách không được Phong Quân Tử chuẩn bị tới năm nghìn cân Văn Tiên Túy.

Trong thung lũng Tọa Hoài Khâu không bày hết nổi, ngay cả trong sân vườn của sơn trang bên ngoài cũng bày chật kín. Nghĩ cũng phải, mười năm mới có Văn Tiên Túy, lại còn có thể gặp được nhiều tiền bối cao nhân như vậy, ai mà không muốn tới góp vui chứ? Hơn nữa nhiều trưởng bối của các đại phái cũng có đệ tử môn hạ đi cùng, hôm qua không tụ tập làm phiền gần bệnh viện, hôm nay đều tới uống rượu cả rồi.

Sáu mươi tư bàn tiệc đều do Cố Ảnh chuẩn bị, đương nhiên vô cùng tinh mỹ. Thế nhưng mọi người quan tâm không phải là ăn món gì, mà là chiếc hồ lô trong suốt trắng như tuyết trong tay Mai Dã Thạch. Khi khai tiệc, Mai Dã Thạch từ trong Tọa Hoài Khâu đi thẳng ra ngoài, châm rượu cho từng người, cùng Vân Trung Tiên nâng ly đáp lễ mọi người. Sau đó, chiếc hồ lô này lơ lửng giữa không trung, có ai bưng ly hành lễ, trong không trung liền có tiên nhưỡng rơi xuống châm đầy ly rượu mà không hề tràn ra ngoài.

Lúc này, Phong Quân Tử đang nằm trong phòng bệnh đặc biệt ở bệnh viện liếm liếm môi, mở mắt ra – y tỉnh rồi!

"Giấc ngủ này ngon quá, ta đã mơ một giấc mơ rất dài, mơ thấy rất nhiều người, còn mơ thấy một tên tội phạm bị cảnh sát bắt đi." Đây là câu đầu tiên Phong Quân Tử nói khi nhìn thấy Tiêu Vân Y, nghe có vẻ thần trí còn hơi mơ màng, người hôn mê mới tỉnh thường hay có phản ứng như vậy.

Tiêu Vân Y mũi cay xè, nước mắt trào ra: "Chàng ngủ thì ngon rồi, thiếp muốn lo chết đi được! Cảm ơn trời đất, cuối cùng chàng cũng tỉnh lại."

Phong Quân Tử buông Hắc Như Ý ra, nắm lấy tay Tiêu Vân Y: "Vợ à, xin lỗi, làm nàng lo lắng rồi! Không sao đâu, bây giờ ta đã ổn rồi, thật sự không sao rồi."

Tiêu Chính Dung đứng sau lưng Tiêu Vân Y nói: "Phong Quân Tử, cậu thấy thế nào?"

Phong Quân Tử nhếch miệng: "Tiểu Bạch cho ta dùng thuốc gì vậy? Ngứa quá!" Kim Sang Đoạn Tục Giao trị ngoại thương có kỳ hiệu, nhưng tác dụng phụ của nó là vết thương cực kỳ ngứa, đó là phản ứng sinh cơ khép miệng vết thương. Khi bác sĩ thay thuốc băng bó lại vết thương cho Phong Quân Tử, lúc Hàn Tử Anh âm thầm điều trị cho Phong Quân Tử, vẫn dùng Kim Sang Đoạn Tục Giao.

Thần sắc Tiêu Chính Dung trở nên nhẹ nhõm: "Ngứa? Cậu chịu khó chút đi! Đây là chuyện tốt, không ngứa ta còn chẳng yên tâm ấy chứ! ... Cậu còn nhớ là Tiểu Bạch bôi thuốc cho cậu? Vậy cậu có nhớ nửa đêm nửa hôm chạy ra công viên làm gì không?"

Phong Quân Tử là nhận được một cuộc điện thoại nặc danh ở máy lẻ văn phòng, người gọi tự xưng trong tay có chứng cứ phạm tội của Thượng Vân Phi, hẹn Phong Quân Tử tối đến cầu cảng công viên Tân Hải giao cho y, hơn nữa còn bảo y đi một mình và phải giữ bí mật. Phong Quân Tử đã đi, đứng ở đó cảm thấy sau lưng lạnh toát rồi trúng ám toán, hung thủ chạy mất, y cũng không nhìn rõ. — Những lời này là lời giải thích của Phong Quân Tử, đối với cảnh sát cũng nói như vậy, coi như là giúp Tiểu Bạch nói dối cho tròn.

Khi Phong Quân Tử tỉnh lại, yến tiệc ở Tọa Hoài Sơn Trang đang hồi náo nhiệt, không khí cực kỳ sôi nổi. Cao nhân tu hành cũng là người, trên bàn rượu lời lẽ tự nhiên nhiều, mọi người trò chuyện đủ thứ chuyện, cũng nhắc tới chuyện xưa Bạch Thiếu Lưu lập văn bia tại Tọa Hoài Khâu, tán dương không ngớt về bút tích này của Bạch Trang Chủ, tuổi còn nhỏ mà đã có phong thái chưởng môn đại phái. Đệ tử Tọa Hoài Sơn Trang và những người tham gia lập bia năm đó cũng cảm thấy mát mặt, không kìm được uống thêm vài ly. May là ở đây đều là người có thành tựu tu hành, lại còn có trưởng bối trong môn phái ở đó, cũng không đến mức uống say bí tỉ mất mặt.

Bạch Thiếu Lưu dẫn đám đệ tử đi dạo một vòng quanh Tọa Hoài Khâu, khi trở về chỗ ngồi của mình cũng hơi có chút say, Thanh Trần kéo tay hắn nói nhỏ: "Tiểu Bạch ca, đừng uống nhiều quá, Mai Minh chủ tìm anh có việc, đang chờ anh ở cửa sơn trang."

Mai Dã Thạch rời tiệc ra cửa sơn trang từ bao giờ? Tiểu Bạch đúng là không để ý, vội vàng rời chỗ ngồi cũng đi ra cửa sơn trang, Mai Dã Thạch đang đứng ngoài cửa chờ hắn. Tiểu Bạch tò mò hỏi: "Mai Minh chủ, ông không uống rượu trong động thiên, hẹn riêng tôi ra đây có việc gì?"

Mai Dã Thạch: "Đồng đạo uống đang vui, ta không có mặt cũng không cần quá câu nệ. Ngươi cùng Xích Dao đi theo ta xử lý một việc nhỏ, Xích Dao không cần lộ diện, chúng ta đi rồi về ngay, không làm chậm trễ việc tiếp tục uống rượu đâu."

Bạch Thiếu Lưu: "Việc nhỏ, việc gì mà nhất định phải đi xử lý ngay bây giờ?"

Mai Dã Thạch cười: "Không còn cách nào khác, hắn cứ chọn đúng lúc này mà tới. Chúng ta đi đuổi một người, ngươi quen đấy, người quen cũ."

Bạch Thiếu Lưu bay theo Mai Dã Thạch, ở trên không trung ngoài khơi Ngô Ưu vừa vặn chặn lại một người đang khoác trên mình vầng quang ba màu ảm đạm bay tới với tốc độ cực nhanh. Sau khi đứng vững thân hình, nhìn rõ hắn quả nhiên là người quen cũ, chính là Linh Đốn Hầu tước vài ngày trước vội vã tới Cương Tỉ Để tham dự đại điển nhậm chức tân Giáo hoàng.

"Hóa ra là Mai Minh chủ và Bạch Trang chủ, hai vị vì sao chặn đường ta?" Linh Đốn Hầu tước nhìn thấy họ cũng giật mình, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc lên tiếng trách vấn.

Không đợi Mai Dã Thạch lên tiếng, Tiểu Bạch đã nói trước: "Bọn ta muốn làm gì? Tôi lại muốn hỏi ông muốn làm gì? Nửa đêm không ngủ lại bay loạn trên trời! ... Ông không phải tới Cương Tỉ Để sao, sao quay về lại không ngồi máy bay riêng, từ khi nào trở nên tiết kiệm thế này?"

Linh Đốn Hầu tước: "Ta là người của giáo khu Ngô Ưu, tham gia đại điển nhậm chức của Giáo hoàng xong phụng mệnh quay về, cũng cần phải báo cáo với hai vị sao?"

Bạch Thiếu Lưu: "Đêm khuya bay trời gấp gáp tất có việc lớn. Gần đây Ngô Ưu rất loạn, Phong Quân Tử tiên sinh đột nhiên bị ám sát, Thượng Vân Phi phạm pháp bị bắt, Hầu tước tiên sinh không phải nghe được phong thanh gì muốn đục nước béo cò đấy chứ?"

Linh Đốn Hầu tước: "Ta nghe được thì đã sao? A Phù Thệ Na gặp biến cố, ta nóng lòng như lửa đốt muốn tới thăm cô ấy, không được sao?"

Lúc này Mai Dã Thạch lạnh lùng nói ba chữ: "Không được!"

Linh Đốn Hầu tước lộ vẻ phẫn nộ: "Dù ngươi là Côn Luân Minh chủ, e là cũng không có quyền này chứ?"

Mai Dã Thạch thản nhiên nói: "Lỗ Tư chiếm đoạt linh hồn của A Địch La, ám sát A Phù Thệ Na, Phong tiên sư của ta vì cứu cô ấy mà trọng thương, sự tình là như vậy. Nhưng Bạch Thiếu Lưu đã bóp nát Thiên Hình Mặc Ngọc do Phong tiên sư để lại, đánh thức thần thức của ngài một ngày. Phong tiên sư đã nói với ta một câu – 'Để Punis. Linh Đốn cút đi, đừng để ta thấy hắn lần nữa!' Sư phụ ta tính tình rất nóng, với loại cặn bã nhân gian chưa bao giờ khách khí, hy vọng ngươi đừng so đo. Nhưng ngươi có muốn so đo ta cũng không sao, dù sao hôm nay chính là mời ngươi cút đi."

Linh Đốn Hầu tước lùi lại một bước, tay phải đã nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm khảm tinh thể màu vàng tươi ở bên hông, trầm giọng nói: "Vô lễ hết sức, vô lý cực độ! Phong Quân Tử thực sự muốn gây khó dễ cho ta, sao không đích thân tới?"

Khóe miệng Mai Dã Thạch nhếch lên, như nhìn thấy thứ gì buồn cười: "Vô lễ? Lúc trước ngươi tới với tư cách đặc sứ giáo đình, nhớ là ta rất lịch sự với ngươi, còn sư phụ Phong Quân Tử của ta, ở Ngô Ưu cũng từng giảng cho ngươi rất nhiều đạo lý. Ngươi muốn sư phụ ta đích thân tới? Chúng ta rõ ràng đang đứng trên trời, ngươi thừa biết sư phụ ta phong ấn thần thức, nói lời này da mặt cũng dày thật!"

Linh Đốn Hầu tước: "Vậy ngươi muốn dùng thân phận Côn Luân Minh chủ để thực hiện hành vi ngang ngược này sao?"

Mai Dã Thạch cười: "Ngươi tưởng ta muốn động thủ với ngươi? Ngươi quá đề cao bản thân rồi! Đừng tưởng ngươi là Hầu tước gì đó, trước mặt ta còn coi mình là danh lưu quý tộc, thực ra ngươi chẳng là gì cả, ngươi không xứng! ... Còn trước mặt Phong tiên sư của ta, ngươi lại càng không xứng, ngay cả tư cách để ngài liếc nhìn thêm một cái cũng không có!"

Mặt Linh Đốn Hầu tước đã sưng phồng lên thành màu cà tím, gân xanh trên mu bàn tay nắm kiếm nổi lên từng đường. Cả đời hắn không thể dung thứ nhất là bị người khinh miệt, mà giọng điệu của Mai Dã Thạch không chỉ là khinh miệt, mà là coi thường hoàn toàn. Hắn quát lên bằng giọng khàn đặc: "Mai Dã Thạch, ta là Thần điện kỵ sĩ của Thần thánh giáo đình, dựa vào cái gì phải nghe lời ngươi? Lời của ngươi, đối với ta vô dụng!"

Mai Dã Thạch thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: "Ta không nói ngươi phải nghe ta, ta chỉ nói cho ngươi biết, ta muốn đuổi ngươi cút, ngươi nghe hay không không quan trọng, trong đời ngươi, không được phép đặt chân vào Chí Hư nửa bước."

Linh Đốn Hầu tước cũng bình tĩnh lại đôi chút, âm trầm nói: "Điều này e là không phải ngươi muốn nói là được, ta là thuộc hạ của Thần thánh giáo đình, tới đây là phụng mệnh của Giáo hoàng, ta cũng là khách quý của chính quyền Chí Hư, được mời tham dự đại hội Diễn đàn Kinh tế Thế giới bốn năm một lần."

Mai Dã Thạch không thèm quan tâm tới hắn, quay đầu hỏi Tiểu Bạch: "Hôm nay lúc cảnh sát bắt Thượng Vân Phi đi, Thượng Vân Phi có nói với cảnh sát là hắn còn phải họp, nên không thể đi không?"

Tiểu Bạch mặt lạnh băng, nghiêm túc đáp: "Không có, tôi cho rằng tuy Thượng Vân Phi có tội, nhưng thần trí vẫn bình thường!"

Linh Đốn Hầu tước quát hỏi với vẻ mặt dữ tợn: "Mai Dã Thạch, ngươi được xưng tụng là một đời Thần quân, chính là làm việc như vậy sao?"

Mai Dã Thạch liếc mắt: "Linh Đốn tiên sinh, xem ra có rất nhiều việc ngươi vẫn chưa hiểu, danh hiệu Thần quân này ở Côn Luân không phải là lời khen ngợi, cũng không phải quả vị tu hành... Nhớ năm đó ngươi lấy súng bi sắt ra định ám sát sư phụ ta, đã từng nghĩ tới kết cục của mình sẽ thế nào chưa? Ngươi biết rõ Phúc Đế Ma sẽ mưu đồ bất chính mà ngồi chờ Ngô Ưu đại họa ập tới, có còn nhớ thân phận của mình không? ... Sư phụ ta nói không muốn nhìn thấy ngươi nữa, cách đơn giản nhất là giết ngươi. Ta ở đây cho ngươi một cái 'hình thần câu diệt', ngươi còn có thể nói gì?"

Linh Đốn Hầu tước lại lùi một bước, hạ thấp giọng nói: "Ngươi dám giết ta?"

Mai Dã Thạch lắc đầu: "Không phải không dám, mà là không muốn, vì ngươi không xứng! Thần quân làm chủ ân uy sát phạt để an định cõi hồng trần, ta không giết ngươi chính là ân, ta muốn ngươi cút chính là uy, ngươi nếu không phục, đi tìm Thượng đế mà khiếu nại!" Vị Mai Minh chủ vốn nghiêm túc cũng có lúc nói lời đùa cợt, Tiểu Bạch ở bên cạnh cũng không nhịn được lộ nụ cười.

Linh Đốn Hầu tước đứng thẳng người dậy, hít một hơi thật sâu: "Không ai có thể khinh miệt ta, ngươi sẽ phải trả giá!"

Mai Dã Thạch gật đầu: "Ta đã trả giá rồi, đang uống rượu ngon lành lại bị ngươi làm phiền, thật sự không đáng! Tiểu Bạch, người này giao cho ngươi thu dọn, chỗ này là bên ngoài Tọa Hoài Sơn Trang, việc này cũng nên do ngươi xử lý."

Bạch Thiếu Lưu chỉ tay vào mũi mình: "Giao cho tôi?"

Mai Dã Thạch: "Đương nhiên rồi, dù sao ta cũng là trưởng bối của ngươi, còn muốn ta ra tay sao? Phiền cậu nhé, ta thay Phong tiên sư cảm ơn! Quay về chờ ngươi ở tiệc rượu, sau khi cậu xử lý xong thì cùng uống rượu tiếp, nếu không giết được hắn thì đừng giết, người này tuy đáng hận, nhưng cũng càng đáng thương." Nói xong phất tay áo bỏ đi, để lại một mình Tiểu Bạch, mặc kệ Linh Đốn Hầu tước đang tức tới mức bốc khói.

Trên bầu trời chỉ còn lại hai người đối trì trong gió đêm. Mai Dã Thạch để Tiểu Bạch lại mình đi trước. Tiểu Bạch biết ít nhiều về lai lịch của Linh Đốn Hầu tước, người này những năm gần đây luôn giấu giếm thực lực, lợi dụng Tinh Tủy để giúp tu luyện ma pháp của mình, dù là ma pháp hay võ kỹ đều đã đạt tới cảnh giới rất cao, hắn luôn muốn chứng minh mình mạnh mẽ và thần kỳ hơn Phong Quân Tử.

Tiểu Bạch lấy Xích Luyện Thần Cung ra, chĩa thẳng vào Linh Đốn Hầu tước trên không trung, lạnh lùng nói: "Linh Đốn, xem ra vẫn phải để bọn ta giải quyết thôi, là muốn tôi động thủ hay là tự mình cút đi? Tôi hỏi ông một câu, khi Vương Ba Lãm chết, ông có mặt ở đó không?"

Linh Đốn Hầu tước thấy Mai Dã Thạch rời đi, sự chú ý vẫn đặt ở xung quanh, tìm kiếm kỹ lưỡng phát hiện trên không trung không còn người nào khác, lúc này mới ngẩng đầu nói với Bạch Thiếu Lưu: "Là thì đã sao? Ta không giết hắn cũng không làm hắn bị thương."

Bạch Thiếu Lưu: "Tốt, rất tốt, đây chính là lý do Lỗ Tư, A Địch La đã đền tội, Đỗ Hàn Phong đã bị bắt giữ, mà Mai Dã Thạch không giết ông. Cút đi, ông là người không được chào đón, như vậy đã là lòng từ bi lớn lao rồi."

Linh Đốn Hầu tước chậm rãi rút thanh kiếm đeo bên hông: "Người phương Đông các ngươi có một câu, sĩ khả sát bất khả nhục."

Bạch Thiếu Lưu hừ mũi khinh khỉnh: "Ông là tự mình chuốc lấy nhục nhã. Nghe nói ông vẫn luôn theo đuổi tiểu thư Vina, đáng tiếc tiểu thư Vina không nhìn trúng ông, nên ông hận Phong tiên sinh? Người đáng thương à, tới chết ông cũng không biết mình sai ở đâu, dù có mời chuyên gia trong thiên hạ tới, ông cũng nghiên cứu không ra cái gì là yêu."

Linh Đốn Hầu tước: "Bạch Thiếu Lưu! Ngươi thực sự tưởng ngươi là đối thủ của ta sao?"

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi suýt quên mất, viên Tinh Tủy Mai Minh chủ tặng cho Giáo hoàng bị ông lén giấu đi một thời gian rất dài, luyện thành không ít ma pháp cao minh phải không? Vậy thì thi triển ra cho xem đi! Nói cho ông một chuyện nữa, cách đây không lâu trong tay tôi có ba viên món đồ chơi đó, chê nó hơi nhiều nên lại mang viên ông giấu trả lại cho giáo đình rồi. Còn nói cho ông thêm một chuyện nữa, Tinh Tủy là kỷ niệm Phong Quân Tử năm xưa chia cho các phái trong thiên hạ, người ta coi như viên đá, trong tay ông lại coi như báu vật. Ông giữ bảo vật này luyện công, rồi còn muốn đối phó với Phong tiên sinh? Ông giữ Tinh Tủy bao lâu cũng vô dụng, giống như việc ông không hiểu thế nào là yêu vậy!"

Sắc mặt Linh Đốn Hầu tước rất khó coi, tay cầm kiếm cũng bắt đầu trắng bệch, run rẩy nói nhỏ: "Ngươi đừng có mà ức hiếp người quá đáng."

Bạch Thiếu Lưu: "Muốn đánh nhau? Đừng vội! Ông là Thần điện kỵ sĩ, tôi cũng là 'vĩ đại tình thánh kỵ sĩ', việc này không thể dây dưa mãi được, chúng ta hãy giải quyết bằng một trận quyết đấu giữa các kỵ sĩ đi. Làm một trận quyết đấu sinh tử có lập ước, ông giết tôi hoặc tôi giết ông, giữa chúng ta không còn gì để nói. Nếu bây giờ ông cút, chúng ta có thể không chiến, nhưng đời này ông không được bước chân vào Côn Luân nữa. Giả sử Phong tiên sinh sau này vui vẻ đi ra nước ngoài chơi tới gần nơi ông ở, ông cũng phải nghe tiếng mà tháo chạy! ... Tôi chuẩn bị xong rồi, mời ông ra tay trước."

Bạch Thiếu Lưu giương cung lắp tên, một đạo lưu quang đỏ rực trên dây cung chực chờ phóng ra. Bên tai vang lên tiếng của Xích Dao: "Ngươi và ta hai đánh một, không cần sợ hắn, ngươi chủ công, ta đánh lén."

Tiểu Bạch thầm đáp: "Sợ cái gì mà sợ? Cái mạng của Linh Đốn Hầu tước này quý giá lắm, lúc này hắn mà dám quyết đấu thì tôi không mang họ Bạch. Đối với Phong tiên sinh hoàn toàn không có pháp lực mà còn phải dùng súng bi sắt, nhặt được miếng Tinh Tủy coi như báu vật mà còn tốn bao tâm tư, tu luyện lâu như vậy ngoài âm mưu ra chẳng làm nên trò trống gì, trời sinh cái cốt cách hèn hạ! Thân phận cao quý tới đâu cũng là nói nhảm. ... Hắn mà muốn động thủ thì vừa nãy đã động thủ rồi, hắn không dám cũng không nỡ mạo hiểm bản thân. Mai Minh chủ nhìn thấu nên mới đi."

Linh Đốn Hầu tước đối mặt với Xích Luyện Thần Cung của Bạch Thiếu Lưu, cây Xích Luyện Thần Cung từng ba mũi tên chiến thắng Phúc Đế Ma bên ngoài thành Đặc Y kia, nắm kiếm hồi lâu cuối cùng vẫn chậm rãi buông xuống, không nói một lời quay người bay đi, trong chớp mắt đã biến mất nơi chân trời. Tiểu Bạch phì cười, buông dây cung ra, một luồng sáng đỏ rơi xuống bên cạnh hóa thành thân hình Xích Dao, chỉ nghe nàng vỗ tay nói: "Tiểu Bạch, anh nói đúng thật này!"

Tiểu Bạch khoác tay Xích Dao: "Không sao rồi, chúng ta quay về uống rượu thôi. Ồ, anh quên em vẫn chưa uống được rượu, không sao, anh uống, dùng tha tâm thông chia sẻ cảm giác với em, là có thể cùng uống Văn Tiên Túy rồi." Họ khoác tay nhau quay về, yến tiệc trong Tọa Hoài Khâu vẫn chưa tan.

Cùng lúc đó, trên giường bệnh ở bệnh viện, Phong Quân Tử nhìn tinh không ngoài cửa sổ, mỉm cười nhẹ. Tiêu Vân Y hỏi: "Chồng à, chàng cười gì thế?"

Phong Quân Tử: "Ta nghĩ mình có thể xuất viện rồi."

Tiêu Vân Y trừng mắt nói: "Xuất viện? Còn sớm chán, chàng vừa mới tỉnh lại đã không yên phận rồi? Ngoan ngoãn nằm đó, bác sĩ nói khi nào về được nhà thì khi đó chàng mới được xuất viện."

Cao nhân tu hành Côn Luân tụ tập ở Tọa Hoài Sơn Trang, mở một đại hội Văn Tiên Túy rồi ai nấy tản đi. Không lâu sau, Ngô Ưu lại có một đại hội khác sắp diễn ra, đó là đại hội Diễn đàn Kinh tế Thế giới bốn năm một lần. Những "cao nhân" khắp thế giới lũ lượt tụ họp về Ngô Ưu, không khí trên đường phố chợt trở nên náo nhiệt, lại có vẻ hơi căng thẳng và nặng nề.

Tập đoàn Hà Lạc là tập đoàn dân doanh lớn nhất Ngô Ưu, cũng cử đại diện tham gia hội nghị trọng đại này. Lạc Hề không muốn đi, Tiểu Bạch cũng lười đi. Người vốn dĩ tham dự hội nghị phải là Ngải Tư. Thế nhưng kể từ sau khi Đỗ Hàn Phong "mất tích", Ngải Tư liên tiếp gặp đả kích nên tâm lạnh giá, không còn là hình tượng nữ cường nhân tung hoành thương trường như trước nữa, thậm chí hiếm khi tự mình xử lý công việc của tập đoàn Hà Lạc, sống khép kín không biết đang nghĩ gì. Tiểu Bạch cũng không làm khó cô. Cứ thế, người đại diện tập đoàn Hà Lạc tham dự hội nghị trở thành Lưu Bội Phong.

Ngày diễn ra đại hội, năm hết tết đến cũng đã cận kề, chính là ngày hai mươi ba tháng Chạp, lễ Tiểu Niên truyền thống của Chí Hư, miền Nam cũng gọi là ngày ông Công ông Táo. Tiểu Bạch lại không cúng Táo, ngày này hắn sớm đã hẹn với Thanh Trần và Cố Ảnh, tới núi Bạch Liên đón Trang Như, rồi cùng nhau xuất phát tìm kiếm Suối Nguồn Thanh Xuân.

Cố Ảnh khuyên khéo Tiểu Bạch mang cả Lạc Hề đi theo, vì hòn đảo đó là tài sản của Lạc Hề, hơn nữa cô nhóc đó đã nghe chuyện này từ lâu, đang ngóng trông mong đợi. Xích Dao khuyên Tiểu Bạch mang cả Helen theo, Tiểu Bạch không có lý do gì để không để Helen đi cùng, Xích Dao đã sớm nói với Helen rồi, còn Xích Dao đương nhiên phải đi theo. Tiểu Bạch vỗ trán: "Vậy đi hết đi!" Thế là đi hết cả.

Giữa biển xanh trời biếc, từ hướng đại lục Chí Hư trôi tới mấy đám mây trắng, đợi tới gần nhìn kỹ, đó không phải mây trắng, mà là đóa hoa sen to lớn như mây trắng. Đài sen có bốn phẩm, ở giữa một phẩm đài sen, chính giữa đứng Bạch Thiếu Lưu, ba đóa còn lại xếp hình chữ "phẩm" bao quanh xung quanh.

Trang Như mở to đôi mắt long lanh nhìn trời biển mây trắng này, cô vẫn đang chấn động không dám tin đời này lại có thể gặp cơ duyên như vậy. Còn Thanh Trần đứng bên cạnh cô, khoác lấy một cánh tay cô không nói gì, họ cùng đứng trên một phẩm đài sen. Lạc Hề rất hưng phấn, ánh mắt cô cũng tràn đầy sự khó tin giống Trang Như, nhưng lại chỉ trỏ hỏi không ngừng, Cố Ảnh bên cạnh kiên nhẫn trả lời, hai người họ đứng chung một phẩm đài sen. Xích Dao và Helen đang thì thầm to nhỏ, mặt đầy kinh hỉ thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, lại thỉnh thoảng dùng ánh mắt sùng bái liếc nhìn Tiểu Bạch, hai người họ đứng chung phẩm đài sen cuối cùng.

Tiểu Bạch cười hì hì duỗi lưng giữa tầng mây, nhân sinh thế này, còn cầu gì hơn nữa?

Khi thu đài sen lại đáp xuống bãi cát bạc, ngoài Thanh Trần và Tiểu Bạch, mọi người đều thốt lên tiếng kinh ngạc tán thưởng, nơi này thật sự quá đẹp! Sau đó mọi người nhìn thấy đầu tiên không phải là Suối Nguồn Thanh Xuân, mà là một người đang ngồi ở mép bãi cát bạc, dưới chân núi nhỏ, lại có người tới đây sớm hơn cả bọn họ.

Phong Quân Tử ngồi trên một tảng đá, bên tay để Hắc Như Ý, trên mặt đất trước mặt trải một tờ giấy trắng lớn, bên trên viết bốn chữ lớn "Tiên nhân chỉ lộ". Đúng là cảnh tượng lạ lùng, bày sạp hàng tới tận đây! Ở đây không chỉ có một mình y, cách phía sau không xa chính là căn nhà gỗ nhỏ, A Phù Thệ Na ngồi trên bậc cửa, nghiêng người dựa vào khung cửa, vẻ mặt dịu dàng lặng lẽ nhìn Phong Quân Tử.

Nhìn thấy Phong tiên sinh, mọi người đều tiến tới, Tiểu Bạch hỏi: "Phong tiên sinh xuất viện rồi ạ? Thân thể hồi phục ổn chứ?"

Phong Quân Tử xoa xoa ngực: "Hôm kia mới xuất viện, cảm thấy cũng được, chỉ cần không tham gia đại hội thể thao thì không có vấn đề gì."

Lạc Hề chỉ vào tấm bảng hỏi: "Sao Phong tiên sinh lại bày sạp bói toán ở đây thế này? Ở đây có ai bói toán đâu?"

Phong Quân Tử cười hì hì phản vấn: "Các người không phải người à?"

Lạc Hề nhăn mũi rất tinh nghịch nói: "Nhưng hôm nay chúng cháu không phải tới bói toán, Tiểu Bạch ca, anh nói xem có phải không?" Tiểu Bạch cũng phụ họa bản thân không bói toán, những người khác cũng cười rộ lên rằng hôm nay không phải tới để bói toán.

Tiểu Bạch cười nói: "Phong tiên sinh, hôm nay việc làm ăn của ngài chắc lỗ vốn rồi, không có ai tìm ngài bói toán cả."

Phong Quân Tử nheo mắt: "Phải không? Đừng nói sớm quá, lát nữa lại phải cầu ta thôi, đừng quên hôm nay các người tới đây làm gì?"

Họ tới đây làm gì? Họ tới tìm Suối Nguồn Thanh Xuân. Lúc này Trang Như hỏi nhỏ Thanh Trần một câu: "Muội muội, Suối Nguồn Thanh Xuân ở đâu?"

Thanh Trần quay người giơ tay chỉ: "Ngay dưới gốc cây kia, không phải sao?"

Hướng theo ngón tay Thanh Trần chỉ, ở mép trong bãi cát bạc có một loại cây họ cọ cao lớn, tán cây rậm rạp xòe ra như chiếc lọng. Dưới gốc cây có một chiếc khay pha lê chân cao tinh mỹ, nhìn giống như được mài từ một khối pha lê nguyên vẹn không tì vết, cao tới nửa người, cột pha lê mảnh khảnh hai đầu trên dưới xòe ra hình vòng cung, phía trên cùng là một chiếc khay hình tròn, chứa một đĩa nước trong veo. Đây là cảnh tượng Lạc Hề và Helen nhìn thấy, họ đồng thanh thốt lên một tiếng kinh ngạc rồi chạy tới.

Tuy nhiên, Trang Như, Cố Ảnh, Xích Dao ba người lại ngẩn người, họ dưới gốc cây chẳng nhìn thấy gì cả! Helen và Lạc Hề cúi người ở đó đỡ thứ gì đó, cúi đầu làm tư thế uống nước, còn phát ra tiếng cười khúc khích. Ba người kia đứng ngây tại chỗ, trong lòng tràn đầy nghi hoặc và thất vọng, không ai nói câu nào. Rất nhanh, Lạc Hề và Helen cũng phát hiện có gì đó không đúng, thu lại tiếng cười đi tới. Lạc Hề nhỏ giọng hỏi: "Cố tỷ tỷ, chẳng lẽ chị không nhìn thấy sao?"

Cố Ảnh cúi đầu: "Chị chỉ nhìn thấy một cái cây." Cô cố gắng trả lời bình thản, che giấu cảm xúc phức tạp.

Viền mắt Trang Như đỏ lên, nắm chặt cánh tay Thanh Trần như làm sai chuyện gì đó: "Muội muội, chị cũng không nhìn thấy."

Xích Dao lẩm bẩm: "Tại sao các người nhìn thấy, mà ba người chúng ta lại không nhìn thấy?"

Tiểu Bạch cũng hơi ngơ ngác, mang theo sáu người phụ nữ, có ba người không nhìn thấy Suối Nguồn Thanh Xuân! Người khác thì không nói làm gì, nhưng điều này là đả kích quá lớn đối với Trang Như. Hắn dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Phong Quân Tử, còn Lạc Hề đã đi tới: "Phong tiên sinh, ngài có thể nói cho cháu biết chuyện này là thế nào không?"

Phong Quân Tử nửa cười nửa không: "Suối Nguồn Thanh Xuân trong truyền thuyết, chỉ có người có tâm hồn thuần khiết mới nhìn thấy được, cháu nhìn thấy, ta phải chúc mừng cháu!"

Lạc Hề lắc đầu: "Không đúng, Cố tỷ tỷ và Trang tỷ tỷ còn cả Xích Dao tỷ tỷ, đều không phải người xấu."

Phong Quân Tử: "Ai bảo người tốt thì nhất định có tâm hồn thuần khiết? Đây là hai chuyện khác nhau, giả sử đặt Suối Nguồn Thanh Xuân này ở quảng trường trung tâm thành phố Ngô Ưu ba ngày ba đêm, không ai phát hiện ra cũng chẳng có gì lạ, lẽ nào Ngô Ưu không có người tốt? Ở đây nhiều người như vậy, chỉ có hai người không nhìn thấy, ta đã thấy rất ngạc nhiên rồi."

Lạc Hề: "Không phải hai người, là ba người."

Phong Quân Tử: "Chính là hai người, Xích Dao khác với các cháu, nàng không nhìn thấy không phải vì lý do khác, mà vì hình thể của nàng không thực, những gì mắt thấy tự nhiên cũng khác."

Xích Dao bước lên phía trước bái lạy dưới đất: "Xin sư tổ chỉ điểm."

Phong Quân Tử cười hì hì nhận một lạy của nàng: "Thực ra Suối Nguồn Thanh Xuân đối với ngươi chẳng có nghĩa lý gì, hà tất phải làm vậy?"

Xích Dao: "Con không vì Suối Nguồn Thanh Xuân, chỉ vì những gì con thấy trong mắt."

Phong Quân Tử gật đầu: "Ngươi là đệ tử của Liễu Y Y, trong số đệ tử của ta ta thiên vị nhất là nó, tự nhiên cũng sẽ không làm khó ngươi. Như vậy đi, ngươi cúi đầu lại đây. ... A Na, nàng giúp ta một việc được không? Cho ta mượn một tay."

A Phù Thệ Na đứng dậy đi tới bên cạnh Phong Quân Tử, Phong Quân Tử nắm lấy một tay nàng, tay kia đưa một ngón tay khẽ điểm lên nốt ruồi Quan Âm trên mi tâm Xích Dao, rồi cười nói: "Xích Dao, ngươi quay đầu lại nhìn thử đi." Xích Dao quay đầu lại mừng rỡ nói: "Đa tạ sư tổ! Con nhìn thấy rồi!"

Trong mắt Cố Ảnh và Trang Như đều lộ vẻ cầu khẩn, nhưng không biết nên nói thế nào? Lạc Hề bước lên một bước ngồi xổm xuống nắm lấy cánh tay Phong Quân Tử lắc lắc: "Phong tiên sinh, ngài là người tốt, ngài là sống thần tiên, cầu ngài một việc có được không ạ?"

Phong Quân Tử cố ý sầm mặt: "Đừng vội khen ta, vừa nãy là ai nói việc làm ăn của ta không làm được?"

Bạch Thiếu Lưu bước lên một bước hành lễ: "Phong tiền bối, xin ngài giúp một tay."

Thanh Trần cũng bái lạy Phong Quân Tử bên cạnh Tiểu Bạch: "Phong tiền bối, con cũng xin ngài giúp đỡ, giống như chỉ điểm cho Xích Dao, cũng chỉ điểm cho Trang tỷ tỷ và Cố Ảnh đi ạ."

Trong mắt Phong Quân Tử có vẻ dò hỏi: "Thanh Trần, con cũng đâu phải không nhìn thấy, sao lại cầu xin cho người khác?"

Thanh Trần: "Với tu hành của con, lò đỉnh không theo sự dịch chuyển của năm tháng, Suối Nguồn Thanh Xuân không có nhiều tác dụng với con, nhưng không công bằng với Trang tỷ tỷ, nếu có thể đổi, con thà để chị ấy nhìn thấy."

Trang Như đỡ Thanh Trần dậy: "Muội muội, cảm ơn muội, là tại chị, không liên quan tới muội. Phong tiên sinh, xin hỏi đây là tại sao?"

Phong Quân Tử thở dài một tiếng: "Không có gì không công bằng cả, lòng người có thể trao đổi không? Không thể!"

Cố Ảnh cũng hành lễ rồi cất tiếng: "Phong tiên sinh, con biết tâm tính mình vẫn còn khiếm khuyết, xin ngài chỉ điểm."

Phong Quân Tử lại hỏi cô: "Cố Ảnh, con cũng có khả năng không cần tới Suối Nguồn Thanh Xuân này, sao lại cầu ta?"

Cố Ảnh: "Nghe nói người có tâm hồn thuần khiết mới nhìn thấy nó, con muốn biết thế nào mới là một người có tâm hồn thuần khiết, tại sao con lại không phải? Không phải vì Suối Nguồn Thanh Xuân."

Helen là lần đầu tiên gặp Phong Quân Tử, nhưng chuyện của Phong Quân Tử cô đã nghe kể từ lâu, ở bên cạnh xem hồi lâu, đột nhiên chỉ vào tấm bảng dưới chân Phong Quân Tử nói: "Tiên sinh, không phải ngài bày sạp sao? Vậy thì bói cho Trang tỷ tỷ và Cố Ảnh đi, làm thế nào mới nhìn thấy Suối Nguồn Thanh Xuân?"

Phong Quân Tử cuối cùng cũng cười: "Vẫn là cô nhóc này lanh lợi, Tiểu Bạch, tới lượt cậu rồi!" Nói xong đưa ra một bàn tay, lòng bàn tay hướng lên trên như muốn nhận thứ gì đó.

Tiểu Bạch đột nhiên phản ứng lại Phong Quân Tử muốn làm gì, vị tiên sinh này bói toán chưa bao giờ là không lấy tiền. Hắn sờ túi, lúng túng hỏi một câu: "Có ai mang tiền không?" Kết quả mọi người đều ngẩn người, lần này tới đảo cũng đâu phải đi trung tâm thương mại, ai cũng chẳng mang ví.

"Hay là, con quay về Ngô Ưu rồi trả tiền quẻ? Bao nhiêu tiền cũng dễ thương lượng mà." Tiểu Bạch thương lượng với Phong Quân Tử.

Phong Quân Tử ngẩng đầu, mắt nhìn trời: "Tiên nhân chỉ lộ không bao giờ bán thiếu, đợi cậu về tới Ngô Ưu ta thu sạp từ lâu rồi, không được!"

Lúc này A Phù Thệ Na khuyên: "Phong Quân Tử, chàng đừng làm khó mấy đứa nhỏ này nữa."

Phong Quân Tử lắc đầu: "Không, đây không phải làm khó, đây là quy củ, ta cũng không còn cách nào."

Biểu cảm của A Phù Thệ Na như đang cố nhịn cười, nàng đứng bên cạnh Phong Quân Tử, nhìn Tiểu Bạch, lén đưa tay chỉ vào Lạc Hề ở phía bên kia Phong Quân Tử. Tiểu Bạch mắt xoay chuyển đột nhiên hiểu ra chuyện gì, nói lớn: "Phong tiên sinh, chúng con không mang ví, không có nghĩa là không thể trả tiền quẻ, ngài đừng quên, hòn đảo này là của Lạc Hề!"

Lạc Hề nghe vậy cũng phản ứng lại, kéo tay Phong Quân Tử nói: "Phong tiên sinh, ngài cứ mở lời đi, cháu tặng hòn đảo này cho ngài!"

Câu này ngược lại làm Phong Quân Tử giật mình, liên tục lắc đầu nói: "Đúng là thiên kim hào môn, ra tay hào phóng thật, số tiền quẻ nặng thế này ta không dám nhận."

Lạc Hề: "Không nặng chút nào, cháu thấy rất xứng đáng, ngài nhận lấy đi ạ. Vốn dĩ đây là kỷ niệm cha để lại cho cháu, dù bao nhiêu tiền cháu cũng không bán. Nhưng vì Cố tỷ tỷ và Trang tỷ tỷ, cháu cầu Phong tiên sinh đó."

A Phù Thệ Na lên tiếng: "Lạc tiểu thư, lời của cô ngay cả ta cũng suýt nữa động lòng rồi, nhưng Phong Quân Tử sẽ không nhận đâu."

Lúc này Tiểu Bạch đột nhiên cười, nói lớn: "Phong tiên sinh, căn nhà gỗ trên đảo có phải ngài xây không?"

Phong Quân Tử gật đầu: "Là ta xây."

Bạch Thiếu Lưu lại hỏi: "Đã xin phép chủ nhân chưa? Ở lâu thế này đã trả tiền thuê chưa?"

Phong Quân Tử lắc đầu: "Vẫn chưa."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy là ngài không phải rồi, ngài nợ tiền Lạc Hề, mau trả đi! Mang ví không? Tiền có đủ không?"

Phong Quân Tử cười: "Ta cũng không mang ví, vậy cậu xem phải làm sao?"

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.