Phong Quân Tử nhàn nhạt nói: "Khách khí làm gì? Có chuyện gì cần giúp đỡ cứ nói một tiếng, Potter người này không tệ. ...Tiểu Bạch, nếu cô không biết cách chăm trẻ thì cứ để ở nhà tôi đi. ...Đứa bé trên ngực chính là cây thập tự kiếm giọt lệ kia, giúp tôi trả lại cho tiểu thư Lạc Hề, tôi đã giữ nó quá lâu rồi."
Bạch Thiếu Lưu: "Vẫn là để tôi chăm sóc đi, trong sơn trang người đông. ...Lão Lưu, ông đưa Phong tiên sinh về nhà đi, thời gian đã muộn rồi lại đang có tuyết, trên đường đi cẩn thận chút."
Phong Quân Tử nhìn mọi người một cái, muốn nói lại thôi, xoay người đi cùng Lưu Bội Phong. Lúc này A Phù Thệ Na mới kể lại chi tiết quá trình sự việc, cô nhận được điện thoại cầu cứu của phu nhân Potter, khi cản đến thì đã muộn, không phát hiện ra hung thủ là ai.
Bạch Thiếu Lưu hận hận nói: "Còn phải đoán sao? Mười phần là Phúc Đế Ma!"
A Phù Thệ Na: "Tôi cũng nghi ngờ là hắn, nhưng không có chứng cứ. Giáo khu Chí Hư xảy ra chuyện lớn như vậy, tôi đoán tiên sinh Potter e là đã gặp bất trắc rồi. Tôi phải đi hỏi A Địch La một chút."
Tiểu Bạch nói: "Cô đi hỏi e là cũng không hỏi ra được gì đâu, muốn tra thì tự mình tra, tôi giúp cô! Nếu bọn họ thực sự động thủ với vợ chồng Potter, cô cũng gặp nguy hiểm, đừng dễ dàng một mình dấn thân vào hiểm cảnh, hôm nay cô gặp được Phong tiên sinh là may mắn đấy."
Đang lúc nói chuyện, Lạc Hề, Xích Dao, Thanh Trần, Helen nghe tin đều từ Tọa Hoài Khâu đi tới sơn trang. Lạc Hề từ xa nhìn thấy đứa bé liền chạy lại bế lấy: "Đây là con nhà ai? Lại còn tóc vàng nữa, đáng yêu quá!"
Thanh Trần có chút nghi hoặc nhìn Tiểu Bạch một cái, trong ánh mắt có ý hỏi thăm, Tiểu Bạch vội vàng giải thích: "Đây là con của thần quan giáo đình Potter, hôm nay nhà anh ta xảy ra chuyện, tiểu thư Vina cản đến đã cứu đứa bé ra."
"Ơ, đây không phải thập tự giá của tôi sao? Phong tiên sinh còn mang đến à?" Lạc Hề phát hiện ra cây thập tự kiếm giọt lệ trên ngực tiểu Potter, đang kinh ngạc thì trong tã lót lăn ra một khối đá đen sì.
"Tinh Tủy!" Đá còn chưa chạm đất đã bị Thanh Trần đón lấy, cô kinh ngạc thốt lên.
"Đúng là Tinh Tủy, tôi cũng không hiểu sao Tinh Tủy lại rơi bên cạnh đứa bé này? Bên cạnh nó còn có một tấm thẻ, trên đó viết quà tặng cho đứa bé." A Phù Thệ Na nhíu mày nói.
Cố Ảnh: "Chuyện lạ, việc này e là âm mưu, Tinh Tủy dùng để giá họa, giáo đình đã truy tìm miếng Tinh Tủy này rất lâu rồi. ...Thần quan Potter là viện trưởng học viện thần học Ưu, có lẽ cũng xảy ra chuyện rồi, tôi và Tiểu Bạch cùng cô đi hỏi cho rõ ràng."
Thanh Trần nói: "Đi ngay bây giờ sao? Tôi cũng đi cùng."
Bạch Thiếu Lưu: "Đi rồi chưa chắc đã không động thủ, Thanh Trần đi cùng tôi, Cố Ảnh cô ở lại chăm sóc sơn trang, Helen bọn họ không biết chăm trẻ cũng không thể quyết định chủ ý, lỡ như có bất trắc gì còn có người điều phối tiếp ứng."
Sắp xếp xong xuôi, Bạch Thiếu Lưu, A Phù Thệ Na, Thanh Trần ba người đêm tuyết xuất phát cản tới học viện thần học Ưu, đương nhiên Tiểu Bạch còn có Xích Dao đi cùng. Đào Kỳ, Đào Bảo trấn giữ Tọa Hoài sơn trang, còn Xích Giao Thất Kiếm âm thầm theo sau Tiểu Bạch cùng những người khác làm hậu ứng.
Tọa Hoài sơn trang có thêm một đứa bé mới sinh, trở thành một vật hiếm, Lạc Hề, Helen bọn người tranh nhau muốn bế, Tiểu Bạch ra lệnh đưa đứa bé an trí ở Tọa Hoài Khâu, lệnh cho thủ hạ trông coi bất cứ lúc nào không để xảy ra sơ suất, ở đây tiểu Potter cuối cùng đã an toàn. Thế nhưng cách xa vạn dặm, có một người lại đang lo lắng không thôi, không nhận ra nguy hiểm đang tới gần, đó chính là giáo hoàng Nicholas. Homolo đệ tam.
Chiều hôm đó, giáo hoàng nhận được báo cáo, nói là hồng y đại giáo chủ trong lúc nghỉ mát đã mất tích khỏi trang viên, người trong trang viên đều không rõ tung tích, trên đại lộ ngoài cửa trang viên có dấu vết chiến đấu ma pháp. Ước Cách trong lòng giáo hoàng không chỉ là người kế nhiệm lý tưởng, mà về mặt tình cảm giống như đứa con của mình vậy.
Giáo hoàng ban xuống mấy đạo mệnh lệnh khẩn cấp, trước hết lệnh cho nhân viên giáo khu gần công quốc Tulip lập tức triển khai tìm kiếm, nhất định phải tìm ra tung tích của Ước Cách. Đồng thời phái cấm vệ quân của chính Cương Bỉ Để Tư cản tới hiện trường xảy ra chuyện để điều tra, lúc này Dumbledore đúng lúc không có ở đó, giáo hoàng lệnh cho tổngđạo sư của trại huấn luyện kỵ sĩ cao nhất là Bản Lặc Đăng phái trinh kỵ tới khắp nơi trên đại lục Loba, xem có thể phát hiện ra điều gì khác không.
Phong Quân Tử và A Phù Thệ Na đưa tiểu Potter vào Tọa Hoài sơn trang, cùng lúc đó giáo hoàng đang chờ tin tức hồi đáp trong thư phòng riêng của mình. Lúc này tổngđạo sư Bản Lặc Đăng cầu kiến, đi cùng ông ta còn có ba vị đạo sư của trại huấn luyện kỵ sĩ cao nhất, cùng với hồng y đại giáo chủ phụ trách huấn luyện thần tích của thần thánh giáo đình là Tát Khoa Kỳ. Năm người này đi vào thư phòng vừa hành lễ, giáo hoàng đã đứng dậy hỏi: "Thế nào, có tin tức của Ước Cách chưa?"
Bản Lặc Đăng vẻ mặt đau thương nói: "Kính thưa bệ hạ, xin ngài hãy ngồi xuống. ...Rất tiếc phải báo cáo với ngài, dựa theo báo cáo của thần điện kỵ sĩ Thác Lôi Tư, Ước Cách đã gặp phải cuộc tập kích trả thù của thế lực hắc ám tại công quốc Tulip, e là hung nhiều cát ít. Tôi đã phái người giăng lưới toàn lực truy tra, đến giờ vẫn chưa có chút tin tức nào."
Giáo hoàng lấy tay vuốt trán, thân mình lảo đảo ngồi phịch xuống ghế, thần thái giống như già đi mười tuổi trong nháy mắt. Hồng y đại giáo chủ Tát Khoa Kỳ tỏ vẻ quan tâm bước lên một bước vòng qua bàn để đỡ, miệng an ủi: "Nguyện thượng đế phù hộ Ước Cách, cậu ấy sẽ bình an trở về thôi, bệ hạ cũng đừng quá lo lắng, bất kể xảy ra chuyện gì, ngài nhất định phải giữ gìn thân thể."
Giáo hoàng vô lực xua xua tay, nhưng không nói nên lời, ngay lúc này Bản Lặc Đăng nháy mắt với Tát Khoa Kỳ đang đứng bên cạnh giáo hoàng, trong mắt Tát Khoa Kỳ lộ ra hàn quang. Tay giáo hoàng rũ xuống trước ngực, chiếc nhẫn tượng trưng cho địa vị giáo hoàng trên ngón tay đột nhiên lóe lên, trong mắt giáo hoàng lộ ra vẻ kinh ngạc mừng rỡ, sau đó lại khôi phục bình tĩnh.
Đây là phương thức liên lạc mà chỉ có ông và Ước Cách mới biết, Ước Cách đã phát tín hiệu cho ông,thuyết minh hai vấn đề: Một là Ước Cách chưa chết, hai là Ước Cách đã vào đến Cương Bỉ Để Tư, nếu không giáo hoàng không thể cảm ứng được. Ước Cách rõ ràng đã tới, mà Bản Lặc Đăng lại nói với ông Ước Cách mất tích, hơn nữa Ước Cách lâu như vậy không lộ diện công khai, trong chuyện này chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra. Giáo hoàng cáo già, kinh ngạc chỉ là nhất thời, lập tức che giấu thần thái, đề cao cảnh giác.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tát Khoa Kỳ đã ra tay rồi, trong tay áo ông ta bay ra một cây quyền trượng ma pháp, ở khoảng cách cực gần bắn ra mấy quả cầu nhỏ màu đen quay cuồng rơi về phía giáo hoàng. Đây là sự kết hợp giữa ma pháp không khí nén cao cấp nhất và ma pháp lôi điện, quả cầu nhỏ này là tia sét bị nén lại, phạm vi nổ rất nhỏ, nhưng uy lực cực lớn, hầu như chạm vào thứ gì là hủy diệt thứ đó, giáo hoàng địa vị dù cao đến đâu cũng chỉ là xương thịt.
Trong thần thánh giáo đình, cao thủ ma pháp được công nhận số một là Dumbledore, còn về vị lão giáo hoàng nắm giữ giáo đình mấy chục năm, hầu như trở thành sự tồn tại như hóa thạch này, rốt cuộc tu vi ma pháp thế nào thì không ai biết, bởi vì ông đã bốn mươi năm không động thủ với người khác rồi, cũng chẳng có chuyện gì cần ông tự mình ra tay, mọi người hầu như đã quên mất giáo hoàng cũng biết ma pháp.
Tát Khoa Kỳ lần đầu tiên nhìn thấy giáo hoàng ra tay, cũng là lần cuối cùng trong cuộc đời này. Quyền trượng ma pháp của ông ta bắn ra quả cầu sét nén, theo lý thuyết giáo hoàng căn bản không thể né tránh, hơn nữa trong tay giáo hoàng cũng không có quyền trượng ma pháp. Ngay khoảnh khắc này, giáo hoàng đột nhiên giơ tay lên, năm ngón tay xòe ra, trên nhẫn phát ra ánh sáng màu lục nhạt, giống như những con sóng của hồ nước mùa thu dập dềnh nhanh chóng bao phủ toàn thân ông.
Thân hình giáo hoàng không biến mất, nhưng lại trở nên hư ảo không chân thực, ánh sáng bao quanh thân thể khúc xạ ra những bóng ảnh mờ ảo trong phòng, dường như trở thành một hình nhân bán trong suốt. Năm quả cầu sét nén rơi vào người giáo hoàng, giống như cá bơi trượt vào đầm lầy, sượt qua mép thân người rồi xoay ra ngoài, không hề bị kích hoạt. Đây là ma pháp tiềm hành cao minh nhất thế gian, do giáo hoàng thi triển ra, không hề tiềm hành, mà là khoác lên mình một chiếc pháp bào thần thánh hộ thân vô hình.
Chuyện xảy ra sau đó Tát Khoa Kỳ đã không thể nhìn thấy được nữa. Lúc giáo hoàng giơ tay lên, năm chiếc móng tay trên tay phải bay ra, nhìn kỹ thì đó không phải móng tay thật, mà là một lát bạch quang sắc bén đột nhiên xuất hiện trên đầu ngón tay. Bạch quang này giống như năm con rắn bạc chói mắt, lần lượt bắn về phía năm người trong phòng, con rắn bạc dường như còn có linh tính, mang theo quỹ đạo hình cung có thể vòng qua kệ sách, điêu khắc, v.v. Tát Khoa Kỳ đứng gần nhất cũng là người không phòng bị nhất, kẻ tập kích ngược lại trở thành người đầu tiên bị ám toán.
Một đạo bạch quang chui vào ấn đường Tát Khoa Kỳ, nụ cười âm hiểm khi tập kích của ông ta mãi mãi bị đông cứng lại, cả người trở thành trạng thái hóa đá, sắc mặt nhanh chóng trắng bệch khô héo, sau đó xuất hiện vô số vết rạn, tiếp đó cả người giống như một đống tượng đá vụn vỡ mà sụp đổ xuống. Đây là loại ma pháp gì, lại có uy lực quỷ dị đến thế!
Bốn người còn lại đứng xa hơn một chút, lúc giáo hoàng ra tay bọn họ kịp đề phòng, cùng nhau rút đoản kiếm ra nghênh kích bạch quang bay tới. Bạch quang này quỷ dị, bọn họ không dám đỡ cứng, mà mũi kiếm vẽ một vòng trên không trung, tạo ra một cơn xoáy cuốn nát bạch quang. Tát Khoa Kỳ chết rồi, quả cầu sét nén ông ta phát ra mất kiểm soát, nhìn như sắp nổ tung, thế nhưng một tay khác của giáo hoàng nâng lên, năm ngón tay chụm lại, khống chế năm quả cầu sét đang quay tít trên không trung, tiếp đó bắn mạnh một cái, quả cầu sét bắn ngược về phía bốn người kia, thế đi còn gấp hơn bạch quang.
Bốn người vừa chặn được bạch quang, quả cầu sét đã tới, Bản Lặc Đăng vung kiếm quát một tiếng: "Giết lão ta!" Lúc này ý đồ của bọn họ đã bị bại lộ, chỉ còn cách đánh cược một phen, lập tức giải quyết giáo hoàng.
Lúc này mới thấy rõ tu vi cao thấp của từng người, bốn người vung kiếm chỉ bắn ra ba đạo kiếm mang, giao nhau chém vào người giáo hoàng không thể né tránh, chiếc bàn gỗ sồi trắng cứng rắn bị cắt thành bốn mảnh ngay ngắn, mà thân hình giáo hoàng chịu cứng một kích này, ánh sáng xanh biếc dập dềnh dường như đang biến dạng lưu chuyển, rồi dần dần tụ hợp thành hình dáng ban đầu. Cùng lúc đó trong phòng truyền đến tiếng "bộp bộp" không lớn, đó là tiếng nổ của quả cầu sét nén.
Vị đạo sư đứng gần giáo hoàng nhất vừa vung kiếm chặn bạch quang, quả cầu sét bắn tới vừa vặn đánh trúng chuôi kiếm của ông ta, tiếng nổ không lớn, nhưng cánh tay ông ta lại dính phải ngọn lửa màu lam, ngọn lửa nhanh chóng chui vào trong cơ thể, trong giây tiếp theo, một nửa cơ thể đã thành than cháy, phát ra nửa tiếng kêu kinh hoàng rồi ngã xuống, còn nửa cơ thể kia vẫn còn nguyên vẹn. Uy lực của một quả cầu sét nén đã lớn đến thế, nếu cả năm quả nổ tung trên người giáo hoàng thì hậu quả khó mà tưởng tượng được.
Vị đạo sư khác đứng chính diện giáo hoàng vung ra kiếm mang, lại vừa vặn nghênh kích vào quả cầu sét, quả cầu sét nổ tung, đoản kiếm trong tay ông ta bay ra ngoài, ngực đột nhiên đen sì lõm xuống, ông ta kinh hoàng há miệng nhưng không kêu ra tiếng, người từ từ ngã xuống.
Bản Lặc Đăng búng tay trên không, một đạo gió xoáy bắn ra cuốn lấy quả cầu sét, bay lên trần nhà nổ tung, thứ có uy lực cực lớn này phạm vi ảnh hưởng lại rất nhỏ, không chạm vào bất cứ thứ gì cũng không làm bị thương người. Mà vị đạo sư khác vừa vung kiếm vừa xoay người, thân hình di chuyển tới cạnh kệ sách một bên phòng, quả cầu sét đánh trượt, nhưng bắn trúng cánh cửa thư phòng, cánh cửa cứng rắn và nặng nề này ầm ầm vỡ ra một lỗ hổng to bằng cái chậu.
Giáo hoàng trúng ba kiếm, dù không nhìn rõ thương thế, Bản Lặc Đăng cũng biết chịu tổn thương cực nặng, giáo hoàng dù sao cũng là người chứ không phải thần. Lúc này cánh cửa thư phòng vỡ vụn tất nhiên làm kinh động bên ngoài, Bản Lặc Đăng cũng không quản được nhiều như vậy nữa, hét lớn một tiếng: "Tát Khoa Kỳ âm mưu làm phản, hành thích giáo hoàng!" Đồng thời bay người lên, kiếm trong tay phát ra bạch quang chói mắt, chuẩn bị triển khai đòn kết liễu cuối cùng. Vị đạo sư khác là Mặc Khắc Nhĩ trong tay kiếm mang tứ xạ, đoản kiếm giơ cao, kiếm này không xuất thì thôi, đã xuất phải đoạt mạng.
Thế nhưng bọn họ đều không kịp tung ra đòn tấn công cuối cùng về phía giáo hoàng, bởi vì ngay khi đang lấy đà giơ kiếm, kệ sách phía sau Mặc Khắc Nhĩ dường như trở nên như ảo ảnh rung lên một trận, không một tiếng động bay ra một đôi cánh bướm bạc lấp lánh to lớn, lướt qua hai vai Mặc Khắc Nhĩ, cắt đứt cả hai cánh tay của ông ta. Tiếp đó thân hình Mặc Khắc Nhĩ bị người ta đá văng ra, trong không trung kéo ra một dải huyết quang.
Sau khi Ước Cách "bị thương", xét về tu vi e là vẫn không thể so sánh với đạo sư của trại huấn luyện kỵ sĩ cao nhất, nhưng sự chú ý của tất cả mọi người đều dồn vào giáo hoàng, không ai ngờ rằng trong thư phòng này còn có người khác. Cũng là Mặc Khắc Nhĩ xui xẻo, phía sau ông ta chính là lối ra của mật đạo trên kệ sách. Mật đạo tiềm hành trong thư phòng riêng của giáo hoàng này, chỉ có bản thân giáo hoàng và Ước Cách mới biết.
Mặc Khắc Nhĩ bị cắt đứt hai tay văng ra, Bản Lặc Đăng vừa giơ kiếm lên, từ xa truyền đến tiếng chém giết, gần đó có hai tiếng chấn động kinh thiên động địa, một trái một phải hai cây trường mâu màu vàng kim xuyên qua vách tường giao nhau đâm về phía ông ta, tất cả những điều này hầu như xảy ra cùng lúc!
Phản ứng của Bản Lặc Đăng cũng cực nhanh, kiếm này lập tức chuyển công thành thủ, thân mình xoay tròn, kiếm quang quấn một vòng, chém đứt cặp trường mâu này. Sau đó trong miệng phát ra một tiếng huýt sáo chói tai, như gió lốc bay ra ngoài cửa thư phòng, dọc đường truyền đến tiếng kêu thảm và hừ lạnh ngắn ngủi, xem ra ông ta cũng gặp phải ngăn cản, nhưng không ai có thể chặn lại.
Bản Lặc Đăng chạy rồi, ngay thời điểm đầu tiên từ bỏ việc ám sát liều mạng chạy trốn, bởi vì ông ta nhìn thấy Ước Cách. Ngay khi Mặc Khắc Nhĩ văng ra, ánh sáng trên kệ sách rung động, Ước Cách đi ra, đôi cánh bướm bạc đó đang xòe ra trên vai Ước Cách, ngón cái tay phải của cậu ta đeo một chiếc nhẫn kỳ lạ, trông giống như một thiên sứ không giống ai. Ước Cách vừa xuất hiện, Bản Lặc Đăng liền hoảng loạn, theo bản năng nghĩ đến âm mưu bại lộ kế hoạch thất bại, rơi vào sự tính toán của người khác, lúc này không chạy thì đợi đến khi nào?
Ước Cách vừa xuất hiện liền đi tới bên cạnh giáo hoàng, lúc này trong phòng xông vào mấy tên giáp sĩ mang kiếm, ngoài phòng ánh vàng lung lay, thương kiếm san sát, có người giống như thủy triều từ khắp các hướng ùa tới bao vây nơi này. Có kỵ sĩ bẩm báo: "Đã làm theo ý của đại nhân, lệnh cho tất cả nhân viên ở các nơi tại Cương Bỉ Để Tư trú thủ tại chỗ, kẻ nào tự ý chạy trốn đều bắt giữ. ...Có hơn trăm người thừa cơ hỗn loạn tấn công học viện thần học cao nhất và cơ quan cơ mật của giáo đình, đã bị chia cắt bao vây, còn có mấy chục người yểm hộ Bản Lặc Đăng bỏ trốn, có hơn mười người trốn thoát."
"Điều mục sư giỏi nhất của học viện tới. ...Bệ hạ giáo hoàng, người thế nào rồi?" Ước Cách chỉ ra một đạo mệnh lệnh như vậy.
Lúc này giáo hoàng ho nhẹ một tiếng, màn sáng như sóng nước bao phủ trên người dần dần ảm đạm xuống, lại khôi phục hình dáng bình thường. Trên người ông không có vết máu và vết thương, nhưng thần sắc lại tỏ ra vô cùng suy yếu, ánh sáng nhấp nháy trong đôi mắt trong vắt giống như ngọn lửa đang giãy giụa sắp tắt.
Giáo hoàng đang điều chỉnh hơi thở của mình, một lát sau mới lên tiếng, giọng điệu tỏ ra vô cùng bình tĩnh: "Bản Lặc Đăng âm mưu làm phản, phát động tấn công khủng bố tại Cương Bỉ Để Tư, nay âm mưu cuối cùng đã bại lộ. Ta đã sớm lệnh cho hồng y đại giáo chủ Ước Cách xử lý việc này, chư vị làm rất tốt, ta lấy danh nghĩa thượng đế và thần thánh giáo đình cảm ơn các ngươi. ...Các ngươi lui ra ngoài đi, ta có chuyện muốn nói riêng với Ước Cách, ta không sao, có sự phù hộ của thượng đế bọn họ không thể làm tổn thương ta, nếu mục sư tới, tạm thời đợi bên ngoài cửa."
Mọi người lui ra ngoài, cánh cửa vỡ nát đóng lại, có người thi triển ma pháp cách biệt không gian bên trong và bên ngoài, để cho giáo hoàng và đại nhân Ước Cách nói chuyện riêng tư. Không còn người ngoài, giáo hoàng thở dài một hơi, phát ra một tràng ho dữ dội, nếp nhăn trên mặt xoắn xuýt lại giống như một quả óc chó khô héo.
Ước Cách đi tới nhẹ nhàng vuốt ve lưng giáo hoàng: "Bệ hạ, con rõ ngài không muốn người khác biết ngài bị trọng thương, nhưng tình trạng hiện tại của ngài có chịu đựng được không? ...Rất xin lỗi, con tới trễ!" Cậu thấy giáo hoàng vừa rồi không đứng dậy ra ngoài trấn an lòng dân ngay lập tức, liền biết giáo hoàng bị thương không nhẹ.
Giáo hoàng dùng giọng suy yếu nói: "Đứa con của ta, thời điểm con tới thật đúng lúc! Con và ta đều gặp phải khảo nghiệm hiểm ác không thể lường trước, nhưng con đã khống chế được toàn bộ cục diện, những kẻ làm phản kia đều không phải đối thủ của con, nhìn thấy cảnh tượng hôm nay, ta cuối cùng cũng yên tâm rồi, không uổng công vun trồng con. ...Mấy chục năm trước, ta từng giống như Dumbledore, được gọi là ma pháp sư số một của thần thánh giáo đình, tiếc là hiện tại, ta cảm thấy thân thể mình đã dần dần bị thời gian rỉ sét rồi."
Ngoài cửa sổ xa xa còn có dao động năng lượng của tranh đấu ma pháp truyền tới, Ước Cách nhíu nhíu mày nói: "Tại sao không gọi mục sư tới bí mật trị liệu cho ngài, để con đi xử lý chuyện bên ngoài trước, dường như cuộc làm phản vẫn chưa dập tắt."