Trong hố sâu.
Mật Hoàn Yêu Vương đang bị Cự Tích Yêu Vương giẫm dưới chân.
Cơ thể của Mật Hoàn Yêu Vương vô cùng mềm dẻo.
Nó trông như thể đã bị Cự Tích Yêu Vương giẫm bẹp dí vậy.
Thế nhưng, đối với nó mà nói, đây căn bản không phải là vấn đề gì to tát, cũng chẳng hề bị thương.
Cự Tích Yêu Vương tức giận đến mức phun lửa trong mắt, suýt nữa thì nổ tung.
Nó cảm giác mình đang giẫm lên một quả bóng cao su, bất kể dùng bao nhiêu lực cũng chẳng thể gây ra chút tổn thương nào cho đối phương.
“Rống!”
Cự Tích Yêu Vương vận chuyển sức mạnh.
Một luồng khí tức kinh khủng tản ra.
Từng đạo hồng quang bao quanh lấy móng vuốt của Cự Tích Yêu Vương.
Không gian dưới sự chấn động của sức mạnh mạnh mẽ bắt đầu trở nên vặn vẹo.
“Chết đi!”
Cự Tích Yêu Vương gầm lên một tiếng, hung hăng đập mạnh móng vuốt xuống hố sâu.
“Bành!”
Một vụ nổ lớn xảy ra.
Dư chấn tản ra giống như cuồng phong.
Tiểu Thánh Tượng nghiêng đầu, tránh cho cát bụi bay vào mắt.
Chu Diệp nằm bò trên đỉnh đầu Tiểu Thánh Tượng, suýt chút nữa đã bị cuồng phong thổi bay.
“Mẹ kiếp, thân thể quá nhẹ đôi khi cũng chẳng phải chuyện tốt.” Chu Diệp lầm bầm một câu.
Nhìn người ta Tiểu Thánh Tượng kìa.
Đứng vững vàng trong cuồng phong này, chẳng hề hấn gì.
Còn hắn - Chu mỗ thảo - thì suýt chút nữa đã bị thổi bay.
“Bình Đầu ca, 666!”
Tiểu Thánh Tượng vẫn tiếp tục hô lớn.
“Thánh Tượng lão đệ, lúc này rồi còn hô 6 cái gì nữa?” Chu Diệp bất lực hỏi.
“Đại ca chẳng phải đã bảo rồi sao?”
“Hô 666 có thể khiến đối phương cảm thấy Bình Đầu ca vô cùng trâu bò.” Tiểu Thánh Tượng mở to đôi mắt ngây thơ, vẻ mặt “hình như mình không làm gì sai cả”.
Chu Diệp vô cùng bất lực.
Tiểu Thánh Tượng muốn hô thì cứ để nó hô tiếp vậy.
Hắn tin vào thực lực của Mật Hoàn Yêu Vương.
---❊ ❖ ❊---
“Hô……”
Mật Hoàn Yêu Vương bị giẫm chặt dưới đất, mặt dán sát vào mặt đất.
Nó cố gắng cử động cơ thể.
“Phụt.”
Vốn dĩ bị giẫm bẹp, sau khi thoát khỏi áp lực khổng lồ, nó lập tức phồng trở lại rồi khôi phục hình dáng ban đầu.
“Mẹ kiếp.”
Mật Hoàn Yêu Vương chửi thề thẳng thừng.
Đời này, Mật Hoàn Yêu Vương nó chưa từng bị ê chề như hôm nay.
Mật Hoàn Yêu Vương không chút do dự, lập tức lao vào chiến tiếp.
Nó nhảy lên, sau đó ôm lấy chân của Cự Tích Yêu Vương, há miệng cắn phập vào.
Dưới sự gia trì của sức mạnh, hàm răng vốn đã sắc nhọn nay càng trở nên hung hãn hơn.
“Khắc ——”
Tia lửa bắn ra.
Mật Hoàn Yêu Vương cắn đứt một miếng thịt trên chân Cự Tích Yêu Vương.
Cự Tích Yêu Vương tức đến đau cả gan.
“Bình bình bình……”
Cự Tích Yêu Vương vung vẩy chân trước.
Nó nhấc nửa thân trên lên, sau đó giơ chân trái ra, chộp về phía Mật Hoàn Yêu Vương.
“Xuy……”
Móng vuốt sắc bén vạch lên những vệt trắng trên lớp vảy cứng cáp của nó.
Mật Hoàn Yêu Vương phản ứng nhanh nhạy, phóng mình một cái, tiến vào hư không.
Khi xuất hiện trở lại, nó đã ở trên lưng của Cự Tích Yêu Vương.
“Ầm!”
Mật Hoàn Yêu Vương vận chuyển sức mạnh, hung hăng vả một phát vào lưng Cự Tích Yêu Vương.
Được Huyền Khí bao bọc, móng vuốt phá hủy lớp vảy của Cự Tích Yêu Vương, máu tươi bắn ra xối xả.
“Bình Đầu ca, 666!”
Chu Diệp rất phục Mật Hoàn Yêu Vương.
Thật sự rất mạnh.
Cự Tích Yêu Vương tức muốn nổ phổi.
Dù vết thương trông rất nặng, nhưng đối với tồn tại như nó mà nói, đây căn bản chỉ là chuyện nhỏ.
“Cút xuống cho ta!”
Cự Tích Yêu Vương gầm thét, điên cuồng rung lắc cơ thể.
Huyền Khí bàng bạc xung kích ra, tạo thành một tấm lưới máu đỏ rực khổng lồ ập về phía Mật Hoàn Yêu Vương.
Mật Hoàn Yêu Vương men theo cơ thể Cự Tích Yêu Vương, chạy lên phần bụng không hề phòng bị của nó.
“Phụt.”
Một cú vả, xé rách bụng của Cự Tích Yêu Vương.
“Là ngươi ép ta đấy.”
Cự Tích Yêu Vương chuẩn bị tung ra sức chiến đấu mạnh nhất.
Mật Hoàn Yêu Vương hoàn toàn không để tâm.
Hiệu quả khởi động đã đạt được rồi.
Tiếp theo, mới là trận chiến thực sự.
---❊ ❖ ❊---
“Đại ca, chúng ta có cần chạy ra xa một chút không?” Tiểu Thánh Tượng hỏi.
Nó đã nhìn ra trạng thái của cả hai rồi.
e rằng trận đại chiến tiếp theo sẽ vô cùng dữ dội.
Trong tình huống này, kẻ yếu như nó vẫn nên ngoan ngoãn trốn ra xa một chút thì hơn.
“Chạy chứ, ngươi hỏi thừa à?” Chu Diệp vỗ vỗ đầu Tiểu Thánh Tượng.
Thú thật, hắn - Chu mỗ thảo - cũng thấy sợ lắm.
Dù sao thì cái mạng cỏ cũng rất quan trọng.
Uy áp của Yêu Vương cảnh Toái Hư thật sự quá kinh khủng, khiến hắn có cảm giác như đang cõng cả một ngọn núi lớn trên người vậy.
Chạy xa ra, mới có thể không bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến.
Tiểu Thánh Tượng bắt đầu chạy trốn.
Đường Lang Yêu Vương cũng coi như nhìn thấu sự tình.
Nó rất trân trọng cái mạng nhỏ của mình, thế nên trực tiếp chuồn thẳng.
Còn chuyện báo thù hay gì đó, hoàn toàn không có ý định.
Đợi sau này tu vi lên cao rồi, sẽ đến thăm hỏi đối phương sau vậy.
---❊ ❖ ❊---
“Ầm!”
Một tiếng nổ vang lên, Mật Hoàn Yêu Vương và Cự Tích Yêu Vương tách ra.
Thần niệm mạnh mẽ cuồn cuộn tuôn ra như nước lũ, khóa chặt lấy đối phương.
Cả hai đều đã nghiêm túc.
Dưới sự khóa chặt của thần niệm, mỗi một cử động của đối phương đều có thể dễ dàng quan sát được.
“Rống!”
Cự Tích Yêu Vương ngửa mặt lên trời gầm thét, từ trong cái miệng máu phun ra một tia sáng đỏ sẫm đáng sợ.
Mật Hoàn Yêu Vương đứng thẳng dậy, mở rộng hai chân trước.
Một hộ tráo màu nâu, trông như quả trứng bao bọc lấy cơ thể nó.
“Xèo!”
Tia sáng thô to bao bọc lấy Mật Hoàn Yêu Vương, hai luồng sức mạnh bắt đầu va chạm.
“!”
Mật Hoàn Yêu Vương được Huyền Khí màu nâu bao bọc, cưỡng ép xé ra một con đường, sau đó hóa thành tàn ảnh, hung hăng lao về phía Cự Tích Yêu Vương.
“Tìm chết!”
Cự Tích Yêu Vương có hồng quang hộ thể, khinh bỉ cười lạnh một tiếng, sau đó giơ cao móng vuốt, tát mạnh về phía Mật Hoàn Yêu Vương đang lao tới.
“Bốp.”
Cơ thể mềm dẻo của Mật Hoàn Yêu Vương giúp nó chống đỡ được sự chấn động sức mạnh mạnh mẽ.
Có thể thấy rõ, da của Mật Hoàn Yêu Vương tựa như những gợn sóng nước đang vặn vẹo.
Mật Hoàn Yêu Vương ôm lấy móng vuốt của Cự Tích Yêu Vương, sau đó há miệng, cắn vào móng vuốt đối phương.
“Đệt!”
Cự Tích Yêu Vương giơ tay lên, điên cuồng vung vẩy.
Mẹ kiếp chứ.
Con yêu vương này rốt cuộc là loại gì vậy.
Không mặt mũi, không liêm sỉ.
Đánh nhau thì đánh đi, đâu ra cái kiểu chơi bẩn như thế này?
Cách đó năm dặm.
Tiểu Thánh Tượng vô cùng phấn khích.
“Bình Đầu ca thực sự trâu bò quá.”
Chu Diệp vô cùng đồng cảm.
Cách đánh như thế này, có lẽ cũng chỉ có Mật Hoàn Yêu Vương mới làm nổi.
Dù sao thì các Yêu Vương khác đều cần giữ thể diện mà……
“Mau hô 6 đi! Hét lên, cho Bình Đầu ca biết là chúng ta vẫn còn ở đây!” Chu Diệp nói với Tiểu Thánh Tượng.
“Tuân lệnh.”
“Bình Đầu ca! 666!”
Tiểu Thánh Tượng vừa mở miệng, tựa như sấm sét gầm thét vậy.
Âm thanh lớn đến mức khiến Chu Diệp phải hổ thẹn.
Sóng âm đó, có thể làm Chu Diệp hắn bị chấn bay.
Tại trung tâm chiến trường.
Mật Hoàn Yêu Vương cảm thấy rất hưởng thụ.
Quả nhiên, cái số 666 này trong vô hình trung đã gia tăng sức chiến đấu cho bản thân rồi.
Mật Hoàn Yêu Vương theo bản năng cảm thấy rất thoải mái.
Dù sao thì trong số những kẻ có mặt ở đây, cũng chỉ có Mật Hoàn Yêu Vương nó là chất nhất.
Không ai được phép phản bác.
“Xì!”
Mật Hoàn Yêu Vương kêu một tiếng, sau đó nhấc móng phải lên, nắm chặt thành nắm đấm, mang theo sức mạnh mạnh mẽ, nện thẳng vào khớp móng vuốt của Cự Tích Yêu Vương.
“Bình.”
“Đệt mợ!”
Khuôn mặt Cự Tích Yêu Vương vặn vẹo.
Cảm giác ngón tay bị gãy khiến nó muốn sống không được, muốn chết không xong.
“Ngươi chết đi cho ta!”
Cự Tích Yêu Vương cố nhịn đau, tóm lấy Mật Hoàn Yêu Vương.
Theo sức lực không ngừng tăng lên, Cự Tích Yêu Vương ngẩn người.
Mật Hoàn Yêu Vương bị nó nắm trong lòng bàn tay.
Nó nhìn rất rõ, Mật Hoàn Yêu Vương đã bị mình bóp biến dạng rồi, thế mà chẳng hề hấn gì, còn nở một nụ cười đầy khiêu khích với nó.
Quá đáng, thực sự quá đáng!
“Chết đi a a a!”
Cự Tích Yêu Vương gào thét, trong mắt tơ máu lan tràn.
“Mẹ nó, ngươi có phải chưa ăn cơm không đấy, dùng chút sức lực được không hả?” Mật Hoàn Yêu Vương trực tiếp khiêu khích.
Chỉ cần Cự Tích Yêu Vương bị nó chọc cho tâm lý sụp đổ, đó chính là lúc Mật Hoàn Yêu Vương nó phản sát.
“Phụt……”
Cự Tích Yêu Vương dùng sức lực lớn nhất của mình.
Sức mạnh kinh khủng đủ để bóp nát cả một ngọn núi, nhưng bóp lên người Mật Hoàn Yêu Vương, chỉ khiến đối phương nổi lên vài cái bong bóng.
Cứ như là……
Đang bóp một quả bóng cao su mềm nào đó vậy……
Cự Tích Yêu Vương giận đến mức muốn hộc máu.
“Lợi hại thật.” Chu Diệp vô cùng nể phục.
Nếu mình cũng có thể chất kinh khủng này của Mật Hoàn Yêu Vương, thì có thể tùy ý tung hoành ngang dọc rồi.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Thực ra mình bây giờ cũng khá tốt.
Cự Tích Yêu Vương nếu nắm Chu mỗ thảo hắn trong tay.
Đừng nói đến chuyện bóp chết hay không.
Chu mỗ thảo hắn không trượt khỏi tay Cự Tích Yêu Vương rơi xuống đất đã là Cự Tích Yêu Vương tốn công lắm rồi.
Không còn cách nào khác, thân hình nhỏ bé, muốn làm gì thì làm.
“Mạnh, thực sự mạnh.”
Tiểu Thánh Tượng cảm thán.
Nếu là mình ở trong hoàn cảnh của Mật Hoàn Yêu Vương lúc này……
Hửm?
Móng vuốt của Cự Tích Yêu Vương này, dường như ngay cả đùi của mình cũng không nắm nổi nhỉ.
À.
Như vậy thì, về mặt thể hình, dường như mình có thể nghiền ép Cự Tích Yêu Vương.
Nhưng vẫn là phận bị treo lên đánh.
Tu vi không đủ, đây là điểm yếu chí mạng.
---❊ ❖ ❊---
“Mẹ nó chứ……”
Cự Tích Yêu Vương hết cách rồi.
“Khắc!”
Mật Hoàn Yêu Vương lúc này vẫn bình tĩnh như chó già.
Nó há miệng, cắn vào da thịt của Cự Tích Yêu Vương.
Cự Tích Yêu Vương giật giật khóe mắt.
Có chút đau trứng.
Cả hai đều là tồn tại ở cảnh giới Toái Hư hậu kỳ.
Nếu đối mặt với Yêu Vương đồng cảnh giới khác, thì Cự Tích Yêu Vương có thể phát huy sức mạnh mạnh mẽ hơn nhiều.
Nhưng đối mặt với vị Yêu Vương này, Cự Tích Yêu Vương thực sự bó tay rồi.
Đánh không lại.
Đánh không tàn phế.
Thực sự rất đau trứng.
“Sao ngươi không dùng sức nữa?” Mật Hoàn Yêu Vương sau khi cơ thể không bị chèn ép dữ dội, có chút nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Cự Tích Yêu Vương.
Cự Tích Yêu Vương: “……”
Những lời này, nói ra vào lúc này nghe rất chướng tai.
Cứ như là đang giễu cợt nó - Cự Tích Yêu Vương vậy.
Không đúng, không phải “cứ như”, mà là mẹ nó đang giễu cợt nó thật.
“Lão đệ, rốt cuộc ngươi là loài gì?” Cự Tích Yêu Vương trầm giọng hỏi.
“Liên quan gì đến ngươi.” Mật Hoàn Yêu Vương giơ hai móng vuốt lên, đâm vào lòng bàn tay Cự Tích Yêu Vương.
“Đậu xanh nhà ngươi!”
Cự Tích Yêu Vương xòe tay ra, ấn Mật Hoàn Yêu Vương xuống đất, sau đó vận chuyển sức mạnh, muốn giam cầm Mật Hoàn Yêu Vương lại.
Dùng sức mạnh nhục thân không bóp chết được đối phương.
Chẳng lẽ mẹ nó đến năng lượng cũng không thể xâm nhập vào Đan Điền của đối phương được sao?
Cảm nhận được Huyền Khí của đối phương đang xâm nhập vào Đan Điền mình, Mật Hoàn Yêu Vương lập tức thấy buồn cười.
Mẹ nó, mọi người đều đồng cảnh giới, ngươi xâm nhập Đan Điền là đang muốn tặng quà ấm áp đấy à?
“Đúng là dở hơi.”
Cự Tích Yêu Vương muốn chuồn.
Nó túm lấy Mật Hoàn Yêu Vương, sau đó ném về phía xa.
Mật Hoàn Yêu Vương không kịp đề phòng, bị ném bay ra ngoài.
“Đồ óc bã đậu.”
Cự Tích Yêu Vương chửi thề một tiếng, sau đó quay người chui vào trong hư không.
“Đừng đi mà, lão đệ!”
Mật Hoàn Yêu Vương lóe mình một cái tới, ôm chặt lấy chóp đuôi còn sót lại bên ngoài của Cự Tích Yêu Vương.
“Ngươi mẹ nó là chó à?” Trong hư không, Cự Tích Yêu Vương cảm thấy mình đang bị kéo ra ngoài, lập tức nổi giận.
Mẹ nó chứ, chạy cũng không chạy được sao?