Ngoại Quải Bàng Thân Đích Tạp Thảo

Lượt đọc: 3734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 122
Hố nhau

❊ ❊ ❊

Huyền Quy Yêu Vương cảm thấy đầu óc mình hiện giờ ong ong.

Hắn cũng cảm thấy mình đang tìm đường chết.

Mẹ kiếp, sao mấy lời kia không qua não đã trực tiếp thốt ra rồi.

Cái miệng đáng chết!

Huyền Quy Yêu Vương hận không thể tại chỗ tự tát mình hai bạt tai, hơn nữa còn kèm thêm một câu đồ ngu.

Chu Diệp nhìn Lộc Tiểu Nguyên.

Lộc Tiểu Nguyên hiện tại mặt không cảm xúc, điều này rất rõ ràng, Huyền Quy Yêu Vương sắp xong đời rồi.

Nói thật, Thiên Uyên Yêu Vương vừa vui sướng khi người gặp họa, vừa muốn chạy lấy người.

Hắn không muốn lát nữa lúc tên cẩu tặc Lộc thổ phỉ thu thập Huyền Quy lại vô tình bị vạ lây.

Phải biết rằng, chuyện này bây giờ nguy hiểm lắm.

“Ngươi biết bói toán sao?” Lộc Tiểu Nguyên đột nhiên cười.

“Phải... phải ạ.” Huyền Quy Yêu Vương lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Hắn hiện tại tim gan run rẩy, hai chân không tự chủ được mà run lên.

Thật sự, hắn Huyền Quy là một vị Yêu Vương trâu bò như vậy, cái gì cũng không sợ, nhưng gặp phải Lộc Tiểu Nguyên thì thật sự không dám dấy lên lòng phản kháng.

Chủ yếu là đánh không lại a.

Nếu như mẹ kiếp mà đánh lại được thì còn dễ nói, hắn tuyệt đối sẽ không thèm liếc Lộc Tiểu Nguyên lấy một cái.

Đáng tiếc, thật đáng tiếc.

Bản thân lại không đánh lại tên cẩu tặc Lộc thổ phỉ kia.

“Vậy ngươi hãy tính thử xem, hôm nay ngươi sẽ chết như thế nào.” Lộc Tiểu Nguyên cười híp mắt nói.

“Ách, cái này...” Huyền Quy Yêu Vương cứng họng.

Chuyện này sao mà tính được?

Hắn làm sao biết hôm nay mình sẽ nhận lấy cách chết gì chứ?

“Lộc gia, ngài tha cho tôi đi, gần đây tôi Huyền Quy tính mệnh tính nghiện rồi, đầu óc có chút vấn đề, tuyệt đối không phải cố ý khiêu khích ngài.” Huyền Quy Yêu Vương vẻ mặt nghiêm túc, rất trịnh trọng nói.

“Cái giá thì sao?” Lộc Tiểu Nguyên hỏi.

Huyền Quy Yêu Vương trong lòng đắng chát.

Hắn nội tâm thở dài.

Tự mình gây ra cái chết, thế nào cũng phải trả giá.

Dù sao cẩu tặc Lộc thổ phỉ đã tới cửa bái phỏng, tổn thất chắc chắn là có rồi.

“Lộc gia, đều ở đây ạ.” Huyền Quy Yêu Vương lấy ra nhẫn không gian của mình, đưa cho Lộc Tiểu Nguyên.

Lộc Tiểu Nguyên nhận lấy, sau đó phân ra một tia thần niệm dò xét.

Một lát sau, nàng nhíu mày.

“Lộc gia, sao vậy ạ?” Huyền Quy Yêu Vương có chút hoảng.

Chẳng lẽ chê mình nghèo sao?

“Chuyện gì thế này, chẳng phải ngươi thường xuyên cướp của Thiên Uyên sao, sao lại nghèo thế này?” Lộc Tiểu Nguyên cầm nhẫn không gian, nhìn về phía Huyền Quy, ánh mắt bất thiện.

“Cái gì chứ!” Huyền Quy lập tức nổ tung.

“Lộc gia, ngài ngàn vạn lần đừng nghe Thiên Uyên tên cẩu tặc kia nói nhảm, ngày nào đầu óc hắn cũng chứa phân, mẹ kiếp ta Huyền Quy là người thành thật như vậy, sao có thể đi cướp của hắn chứ?” Huyền Quy trợn mắt, trong ánh mắt nhìn Thiên Uyên, rất không phục.

“Hửm?” Lộc Tiểu Nguyên nhìn sang Thiên Uyên.

Thiên Uyên Yêu Vương chỉ vào Huyền Quy nói: “Mấy ngàn năm nay, ngươi cứ hay lấy cớ bói toán tới chỗ ta mẹ kiếp lừa đồ đạc, tổng cộng mười mấy lần, giờ ngươi mẹ kiếp quên rồi sao?!”

Huyền Quy Yêu Vương trừng hắn.

Ngươi cái tên khốn nạn này đang nói cái gì thế?

Ta Huyền Quy mấy ngàn năm nay mẹ kiếp chỉ tới chỗ ngươi hai lần, đâu ra mẹ kiếp mười mấy lần chứ?

“Ta cảnh cáo ngươi, lời không được nói bậy đâu.” Huyền Quy Yêu Vương sắc mặt âm trầm.

Hắn đã nghĩ xong rồi, chờ tên cẩu tặc Lộc thổ phỉ đi rồi, hắn sẽ trực tiếp đè Thiên Uyên xuống đánh.

Đánh đến khi đối phương phục mới thôi.

“Đây là sự thật.” Thiên Uyên Yêu Vương hoàn toàn không chút sợ hãi.

“Vậy vấn đề ở chỗ, tại sao Huyền Quy ngươi lại nghèo như vậy?” Lộc Tiểu Nguyên lắc lắc nhẫn không gian trong tay, sau đó hỏi.

“Lộc gia, chắc chắn là thằng cháu này giấu đồ tốt đi rồi!” Thiên Uyên Yêu Vương cười lạnh.

“Tuyệt đối không có, bên trong nhẫn không gian chính là toàn bộ gia sản của ta Huyền Quy, hôm nay ta Huyền Quy dám lấy Đạo tâm thề với trời, nếu có nửa lời dối trá, thiên lôi đánh chết, tu vi đời đời kiếp kiếp không được tiến thêm!” Huyền Quy Yêu Vương vẻ mặt tàn nhẫn, trực tiếp phát ra độc thệ.

Trời đất ơi.

Ngươi cần gì phải làm tới mức này!

Thiên Uyên Yêu Vương đều ngây người.

Đồng thời, hắn cảm thấy Huyền Quy Yêu Vương có lẽ thật sự nghèo.

Bằng không sao Huyền Quy Yêu Vương có thể phát loại độc thệ này?

Tu vi không thể tiến thêm, cái đó, nghiêm trọng lắm đó.

“Vậy ta tin ngươi.” Lộc Tiểu Nguyên thấy Huyền Quy Yêu Vương phát độc thệ, liền thu nhẫn không gian lại.

Huyền Quy Yêu Vương thở phào nhẹ nhõm.

Nói thật, trong nhẫn không gian chính là toàn bộ gia sản của hắn.

Điểm này, hắn Huyền Quy tuyệt đối không lừa người.

Huyền Quy Yêu Vương nhìn Thiên Uyên Yêu Vương, trong lòng nghĩ xem phải làm sao để hành hạ đối phương.

Hắn đột nhiên hỏi: “Lộc gia, phí bảo kê của thằng nhãi Thiên Uyên này ngài thu chưa ạ?”

Lộc Tiểu Nguyên nghe vậy, lập tức lắc đầu.

“Hắn quá nghèo, còn nghèo hơn cả ngươi, khiến ta cũng không tiện lấy.”

Huyền Quy Yêu Vương nghe đến đây, cảm thấy không đúng lắm.

Dựa vào hiểu biết của hắn về Thiên Uyên Yêu Vương, Thiên Uyên Yêu Vương và ‘nghèo’ tuyệt đối không có nửa điểm liên quan.

Tên đó, còn giàu hơn cả mình, nếu không sao mình lại đi hố đồ của hắn.

“Lộc gia, nói với ngài chuyện này.” Huyền Quy vẻ mặt nghiêm túc.

“Ngươi nói đi.” Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.

“Thằng nhãi Thiên Uyên kia đầu óc xoay chuyển nhanh, biết đâu đã sớm giấu đồ tốt đi rồi, ý của tôi là, để tôi lục soát một chút.” Huyền Quy Yêu Vương nói.

Được lắm, thằng cháu Huyền Quy.

ĐM nhà ngươi, dám hố lão tử như vậy!

Lão tử Thiên Uyên ghi nhớ ngươi rồi.

Thiên Uyên Yêu Vương trong lòng tức lắm.

“Được.” Lộc Tiểu Nguyên suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu.

Huyền Quy Yêu Vương thu hồi pháp trượng và mai rùa nhỏ của mình, sau đó xoa xoa tay, cười híp mắt đi về phía Thiên Uyên Yêu Vương.

“Ngươi đừng có đụng vào lão tử!” Thiên Uyên Yêu Vương gầm nhẹ.

“Ai da, Thiên Uyên, ngươi đừng khẩn trương mà, mặc dù chúng ta đều tin ngươi, nhưng đôi khi khó tránh khỏi sót lại cái gì đó, ta chỉ là tới giúp ngươi tìm một chút thôi.” Huyền Quy Yêu Vương cười rất vui vẻ.

Ngươi thằng nhãi con dám dẫn tên cẩu tặc Lộc thổ phỉ tới hố lão phu.

Giờ lão phu tán gia bại sản rồi, ngươi mẹ kiếp cũng đừng hòng dễ chịu.

Huyền Quy bước tới, một bàn tay đè lên vai Thiên Uyên.

Hai bên nhìn nhau, dùng ánh mắt giao lưu.

Thiên Uyên Yêu Vương: Ngươi mẹ kiếp tốt nhất đừng động đậy, nếu không chờ cẩu tặc Lộc thổ phỉ đi rồi, lão tử liều mạng với ngươi.

Huyền Quy Yêu Vương: Ai mẹ kiếp sợ ai, đều là ngươi hố lão tử trước.

Thiên Uyên Yêu Vương: Được cho ngươi, thằng cháu, lão tử Thiên Uyên ghi nhớ ngươi cả đời.

Huyền Quy Yêu Vương: Vậy mẹ kiếp thật đúng là cảm ơn ngươi.

Giao lưu ánh mắt kết thúc, Huyền Quy Yêu Vương bắt đầu đưa tay sờ soạng trên người Thiên Uyên Yêu Vương.

Thiên Uyên Yêu Vương cảm thấy cả người không tự nhiên, không ngừng vặn vẹo.

Đột nhiên, bàn tay đang sờ soạng của Huyền Quy Yêu Vương dừng lại, hắn cười híp mắt nhìn Thiên Uyên Yêu Vương.

Thiên Uyên Yêu Vương cũng nhìn hắn.

Hai bên tiếp tục giao lưu ánh mắt.

Huyền Quy Yêu Vương: Được lắm thằng nhãi con, giấu không ít đồ đâu nhỉ.

Thiên Uyên Yêu Vương: Ta mẹ kiếp cảnh cáo ngươi, tốt nhất đừng lên tiếng, nếu không hôm nay liều mạng với ngươi.

“Lộc gia, tôi phát hiện rồi!” Huyền Quy Yêu Vương hướng Lộc Tiểu Nguyên hô lên.

“Ồ? Phát hiện gì?” Lộc Tiểu Nguyên rất hiếu kỳ.

Trên bàn tay Huyền Quy Yêu Vương bộc phát ra hào quang màu xanh lục, sau đó tụ lại thành một quả cầu ánh sáng.

“Lộc gia mời xem.” Huyền Quy Yêu Vương đẩy quả cầu ánh sáng tới trước mặt Lộc Tiểu Nguyên.

Lộc Tiểu Nguyên rất hiếu kỳ, liền phân ra một tia thần niệm dò xét.

Dò xét xong, mặt đen lại.

“Thiên Uyên a Thiên Uyên, uổng công ta Lộc Tiểu Nguyên còn tin ngươi là thật sự nghèo, không ngờ tới, ngươi vậy mà giấu nhiều đồ tốt như vậy!” Lộc Tiểu Nguyên rất tức giận.

Hiện giờ Yêu Vương đỉnh cấp của Mộc Giới, sao lại không thành thật như vậy chứ.

“Lộc gia, oan uổng a! Đây là do thằng cháu Huyền Quy này tự giấu, hắn thực chất là muốn vu oan cho tôi!” Thiên Uyên Yêu Vương trừng mắt nhìn Huyền Quy Yêu Vương.

Nhìn bộ dáng hắn, dường như thực sự rất ủy khuất.

Lộc Tiểu Nguyên gãi đầu, nhất thời không biết nên tin ai.

Chu Diệp cảm thấy, hai vị Yêu Vương này quả thực siêu cấp lợi hại.

Hôm nay hắn coi như được mở mang tầm mắt.

Đường đường là Yêu Vương đỉnh cấp Mộc Giới, vậy mà không cứng rắn như tưởng tượng, ngược lại từng tên đều hèn nhát vô cùng.

Cái này là Chu Diệp hiểu lầm rồi.

Ngày thường, Yêu Vương nào mà chẳng kiêu ngạo vô cùng.

Chỉ là gặp phải tên cẩu tặc Lộc thổ phỉ, nếu không sao mà phải diễn như vậy.

Diễn kịch mệt biết bao.

Còn không bằng cứ gặp mặt là đánh nhau luôn.

“Lộc gia, ngài phải tin tôi, trong chuyện này, nếu như tôi Huyền Quy oan uổng Thiên Uyên, vậy đời này tu vi của tôi Huyền Quy không được tiến thêm!” Huyền Quy vẻ mặt nghiêm túc, lại phát độc thệ.

Thiên Uyên nhìn hắn, hít sâu một hơi.

Sao ngươi cứ hở một tí là phát độc thệ vậy?

Hắn có chút không hiểu nổi.

Nhưng hắn rất hiểu, thằng cháu Huyền Quy này, hôm nay chính là muốn chơi chết mình.

Quá đáng ghét.

Thấy Huyền Quy Yêu Vương lại phát độc thệ, Lộc Tiểu Nguyên thật sự tin rồi.

Sau đó, ánh mắt nàng nhìn Thiên Uyên Yêu Vương có chút thay đổi.

Đã bao nhiêu năm rồi, vậy mà lại có Yêu Vương to gan lớn mật lừa gạt nàng.

“Lộc gia, ngài chờ chút, tôi cảm thấy Thiên Uyên còn giấu không ít đồ.” Huyền Quy Yêu Vương nói.

Tay Thiên Uyên Yêu Vương giấu sau lưng siết chặt.

Ánh mắt hắn phun lửa, chằm chằm nhìn chằm chằm Huyền Quy Yêu Vương.

Huyền Quy Yêu Vương tựa như không nhìn thấy, tiếp tục sờ soạng trên người Thiên Uyên Yêu Vương.

Cứ cách một lát, hắn lại có thể sờ ra không ít đồ tốt.

Cuối cùng, Thiên Uyên Yêu Vương toàn thân trên dưới ngẩn ngơ bị Huyền Quy Yêu Vương sờ qua một lượt.

“Thằng cháu, lát nữa có giỏi thì đừng chạy.” Thiên Uyên Yêu Vương dùng thần niệm truyền âm.

“Ai mẹ kiếp sợ ngươi chứ?” Huyền Quy Yêu Vương vuốt râu mình, khinh thường liếc Thiên Uyên Yêu Vương một cái.

Tuy nhiên suy nghĩ trong lòng, thì chắc chắn là không giống vậy.

Lát nữa đừng đi?

Nói cái rắm gì thế.

Không đi chẳng lẽ chờ bị đánh chết à.

Hắn Huyền Quy không muốn liều mạng với thằng nhãi Thiên Uyên đó.

“Lộc gia, bây giờ lục soát xong rồi.” Huyền Quy Yêu Vương cười nói.

“Rất tốt, Thiên Uyên, ta đối với ngươi không còn bất kỳ sự tin tưởng nào nữa.” Lộc Tiểu Nguyên thu hồi tất cả đồ đạc của Thiên Uyên Yêu Vương, giọng điệu rất bình thản nói.

“Ai, Lộc gia, tôi cũng là bất đắc dĩ a, thằng cháu Huyền Quy này 500 năm trước từng cảnh cáo tôi, bảo tôi phải giữ gìn cho kỹ, nếu làm mất, sẽ giết chết tôi.” Thiên Uyên Yêu Vương ủy khuất thở dài.

Nụ cười trên mặt Huyền Quy Yêu Vương dần dần biến mất.

Thiên Uyên Yêu Vương nhìn hắn.

Có giỏi thì ngươi tiếp tục phát độc thệ đi.

Ngươi mẹ kiếp mà dám phát, ta Thiên Uyên hôm nay quỳ xuống dập đầu với ngươi.

Biểu cảm Huyền Quy Yêu Vương trở nên hơi quái dị.

500 năm trước, hắn còn thật sự nói lời hỗn trướng này.

Mẹ nó chứ.

Bây giờ làm sao chứng minh sự trong sạch của bản thân?

Huyền Quy Yêu Vương cảm thấy rất khó xử.

“Lộc gia, ngài phải tin tôi, đây tuyệt đối không phải chuyện có thật.” Huyền Quy Yêu Vương vẻ mặt chính trực nói.

“Ngươi thề đi!” Thiên Uyên Yêu Vương hướng về phía hắn lớn tiếng nói.

ĐM.

Huyền Quy Yêu Vương trong lòng thở dài, không còn cách nào khác.

Ai có thể nói cho hắn, bây giờ phải làm sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:112
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.