Ngoại Quải Bàng Thân Đích Tạp Thảo

Lượt đọc: 3666 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 131
Nhìn một cái thì chóng mặt, nhìn thêm cái nữa thì buồn ngủ

❊ ❊ ❊

“Điểm tích lũy vạn năng +10.”

---❊ ❖ ❊---

Lúc này, trên bảng điều khiển của Chu Diệp đã có một triệu điểm tích lũy.

Nói thật, bây giờ hắn thực sự có chút muốn nâng cấp Kinh Lôi Kiếm.

Trong cõi u minh, hắn có một cảm giác rằng, sau khi nâng cấp Kinh Lôi Kiếm, thực lực của Chu Diệp hắn sẽ trực tiếp tăng gấp đôi.

Thế nhưng cảm giác đó lại quá mức đáng sợ, khiến Chu Diệp nghi ngờ rằng môn kiếm thuật Kinh Lôi Kiếm này đang cố tình dụ dỗ mình.

Nhịn, nhất định phải nhịn.

Không thể chấp nhận sự cám dỗ rõ ràng là giả tạo này.

“Phải nâng cấp tu vi trước đã, những ngày tháng tu vi quá thấp thật không dễ sống chút nào.”

Chu Diệp chìm đắm trong khoái cảm tu luyện.

Một khi đã bắt đầu tu luyện thì chẳng biết thời gian trôi nhanh thế nào.

Cứ như là đang ngủ vậy, tỉnh dậy một giấc đã là năm canh giờ trôi qua.

Ngoài sân.

Cổ Thụ đã thành công bước vào Thối Thể cảnh.

Các loại năng lượng nuôi dưỡng thân thể nó, khiến thân thể nó trở nên kiên cố hơn.

Mặc dù còn khá xa mới đạt tới độ cứng như thép, nhưng lúc này Cổ Thụ ít nhất đã có chút khả năng tự bảo vệ.

Tuy nhiên, nó vẫn còn khá yếu.

Thân hình Cổ Thụ khá cao, nó có thể nhìn thấy Chu Diệp trong linh điền ngay lập tức.

Cổ Thụ thầm hận trong lòng.

Chu Diệp, ngươi đợi đó, tổng có một ngày, ta - Cổ Thụ này, sẽ dùng chiêu Lão thụ bàn căn dạy ngươi cách làm cỏ.

Cổ Thụ lập lời thề trong lòng, bắt đầu điên cuồng tu luyện.

Trong lòng có mục tiêu, nó tu luyện cực kỳ nỗ lực, cho nên tiến độ tu vi rất nhanh.

Tình cảnh hiện tại của nó giống hệt Chu Diệp lúc trước.

Chu Diệp trước kia cũng từng mơ mộng đánh bại tên cẩu tặc Lộc Ma Vương kia để đứng lên làm chủ, nhưng khi tu vi càng cao, lại càng biết rõ tên cẩu tặc Lộc Ma Vương kia đáng sợ đến nhường nào.

Cổ Thụ non nớt tạm thời vẫn chưa được Chu Diệp giáo dục.

Đợi đến một ngày nào đó bị giáo dục xong, nó sẽ hiểu rõ đạo lý trong đó thôi.

---❊ ❖ ❊---

Lại là một ngày mới.

Thời tiết rất đẹp.

Chu Diệp phát hiện mình đã có một triệu tám trăm ngàn điểm tích lũy.

Đáng tiếc, vẫn chưa thể nâng cấp tu vi, điều này hơi tổn thương người ta.

Nhưng chuyện này cũng nằm trong dự liệu của hắn.

Theo suy đoán của hắn, ba triệu điểm tích lũy chắc là đủ để nâng tu vi lên Siêu Phàm cảnh trung kỳ.

Kể từ khi bước vào Siêu Phàm cảnh, điểm tích lũy cần thiết để nâng cấp tu vi ngày càng nhiều.

Thực ra điều này cũng gián tiếp chứng minh sự cường đại của Siêu Phàm cảnh.

Một điểm nữa chính là huyết mạch phẩm cấp của Chu Diệp rất cao.

Huyết mạch phẩm cấp càng cao, nghĩa là tiềm lực càng lớn, năng lượng cần thiết để nâng cấp càng nhiều.

Quy đổi ra, chính là cần điểm tích lũy khổng lồ.

Chu Diệp đương nhiên hy vọng tương lai mình có thể đi xa hơn.

Chẳng qua, thứ gọi là huyết mạch phẩm cấp này đã đạt tới Địa cấp đỉnh tiêm, tạm thời không cần nâng cấp.

Nếu còn muốn nâng cấp, thì đó là bước vào Thiên cấp.

Quỷ mới biết sau khi bước vào Thiên cấp phẩm cấp sẽ xảy ra biến hóa gì, biết đâu đến lúc đó nâng cấp một cảnh giới tu vi cần tới hơn mười triệu điểm tích lũy.

Thế thì không đáng.

Có tồn tại ngoại hạng, Chu Diệp nâng cấp huyết mạch phẩm cấp lúc nào cũng như nhau.

Căn cơ của hắn luôn rất vững chắc.

“Tiếp tục tu luyện.”

Chu Diệp lẩm bẩm một câu, khẽ rung thân hình rồi bắt đầu tiếp tục tu luyện.

Khi hắn tu luyện, vừa hấp thụ ánh sao, vừa hấp thụ linh khí trong linh điền, hai thứ cộng lại, tốc độ rất nhanh.

---❊ ❖ ❊---

Trong đình nghỉ mát.

“Đến đi, Kim tỷ tỷ!” Lộc Tiểu Nguyên gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy nụ cười, nhìn Kim Tam Thập Lục đầy háo hức.

Hai ngày nay, Lộc Tiểu Nguyên rất nghiêm túc đọc sách, những thứ trước đây căn bản không nuốt nổi, vậy mà nàng lại xem xong hết.

Xem xong rồi, nàng cảm thấy mình đã nắm giữ được rất nhiều chiêu thức đánh cờ.

Thực lực về kỳ nghệ có sự tăng trưởng lớn, cho nên nàng nóng lòng muốn thử một phen.

Nàng nhớ lại ngày hôm đó đối đầu với Kim Tam Thập Lục, nàng phát hiện, Kim Tam Thập Lục ngày đó thật sự quá kém cỏi.

Hiện tại, nàng có thể đảm bảo, trong vòng một trăm hiệp sẽ dồn Kim Tam Thập Lục vào đường cùng, rồi trực tiếp hạ gục.

“Đến thì đến.” Kim Tam Thập Lục mày giãn mắt cười, sâu trong đáy mắt mang theo sự tự tin.

Chỉ có ngươi - Lộc nhỏ là đọc sách thôi sao?

Ta - Kim Tam Thập Lục đây cũng nghiêm túc nghiên cứu hai ngày rồi nhé!

Kim Tam Thập Lục hiện tại rất tự tin, nàng cảm thấy kỳ nghệ của mình đã tăng lên gấp mấy lần, một loại cảm xúc gọi là cuồng vọng đang lan tỏa trong lòng.

“Chát.”

Lộc Tiểu Nguyên hạ một quân cờ, gương mặt đầy tự tin nói với Kim Tam Thập Lục: “Kim tỷ tỷ, đến lượt tỷ rồi.”

“Ừm, tốt.” Gương mặt Kim Tam Thập Lục cũng tràn đầy nụ cười.

Thanh Đế đại lão tựa vào cột đình nghỉ mát đọc sách, khi nhìn thấy cả hai đều có điệu cười tự tin đầy bí ẩn kia, bèn hơi kinh ngạc nhìn về phía bàn cờ.

Ngài vô cảm, thậm chí còn rất muốn lên tiếng đả kích hai người, nhưng suy nghĩ một chút rồi vẫn lắc đầu.

Ngài tiếp tục đọc sách.

---❊ ❖ ❊---

“Oa, Kim tỷ tỷ, tỷ lợi hại quá vậy!” Lộc Tiểu Nguyên thốt lên kinh ngạc.

Thanh Đế nghe tiếng, lập tức nhìn về phía bàn cờ, rồi lại nhìn Kim Tam Thập Lục.

Kim Tam Thập Lục khoanh hai tay trước ngực, có chút đắc ý nhướng mày với Thanh Đế.

“Thật là kém cỏi.” Thanh Đế mang vẻ mặt ghét bỏ, lắc đầu.

Kim Tam Thập Lục: “……”

Quả thực không thể giao tiếp!

Kỳ nghệ của nàng đã có sự nâng cao lớn như vậy, mà lại không nhận được dù chỉ một lời khen ngợi từ Thanh Đế.

Điều này thật quá đau lòng mà.

Lộc Tiểu Nguyên không quan tâm những điều này, ngược lại đang nghiên cứu những thiếu sót của bản thân.

“Kim tỷ tỷ, chúng ta làm lại ván nữa!” Lộc Tiểu Nguyên suy nghĩ một chút, cảm thấy lần này phải tránh một số lỗi dễ mắc phải.

Lộc Tiểu Nguyên phất tay, bàn cờ trống trơn, tất cả quân cờ đều quay về trong hộp cờ.

Lộc Tiểu Nguyên không quan tâm nhiều như vậy, nàng cảm thấy phải tiên hạ thủ vi cường, cho nên trực tiếp hạ một quân cờ.

Kim Tam Thập Lục trong lòng tràn đầy tự tin.

“Chát.”

Nàng cũng hạ một quân cờ.

Thanh Đế đứng bên cạnh nhìn, hơi bất lực lắc đầu.

Ngài cảm thấy, dù hai người này kỳ nghệ có tiến bộ thế nào, thì ngồi với nhau đánh cờ vẫn là tay mơ đấu tay mơ.

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Một lát sau, ván cờ kết thúc.

Lần này, Lộc Tiểu Nguyên thắng.

“Hì hì, Kim tỷ tỷ, tỷ thua rồi.” Lộc Tiểu Nguyên cười tươi như hoa.

Nàng cảm thấy quá không dễ dàng gì, tốn biết bao sức lực mới thắng được ván này.

Kim Tam Thập Lục hít sâu một hơi, sau đó nói: “Lại!”

“Dù có đánh tiếp thế nào, hai người các ngươi cũng ngang cơ nhau, kỳ nghệ mãi mãi không thể tiến bộ được.” Thanh Đế có chút thất vọng lắc đầu.

“Sư tôn, lời này là sao ạ?” Lộc Tiểu Nguyên hơi tò mò hỏi.

“Đúng đó, dựa vào đâu mà nói kỳ nghệ chúng ta mãi mãi không thể tiến bộ?” Kim Tam Thập Lục cũng rất không phục.

Nàng cảm thấy, Thanh Đế chính là đang chế giễu hai người bọn họ.

Quá đáng lắm!

“Các ngươi sẽ không tưởng rằng kỳ nghệ của ta mạnh như vậy là nhờ đọc sách mà có chứ?” Thanh Đế phản vấn.

“Vậy nếu không phải thì là từ đâu mà có?” Kim Tam Thập Lục hơi nghi hoặc.

Lộc Tiểu Nguyên cũng tràn đầy tò mò.

“Ta đánh cờ, quen thói bố trận.” Thanh Đế thản nhiên nói.

“Bố trận?” Kim Tam Thập Lục hơi nghi hoặc, nhưng trầm tư một lát, bỗng chốc bừng tỉnh đại ngộ.

“Hèn gì mỗi lần đánh cờ với ngài đều cảm giác mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của ngài, tùy tiện nhúc nhích một quân cờ là sẽ dẫn phát sát cơ, hóa ra ngài đã bố trận pháp trong bàn cờ nhỏ bé này……”

Kim Tam Thập Lục hiểu ra rồi.

Thế nhưng Lộc Tiểu Nguyên lại không hiểu, nàng rất ngơ ngác.

“Sư tôn, Kim tỷ tỷ, hai người đang nói gì vậy?” Lộc Tiểu Nguyên tò mò hỏi.

“Nói ngươi cũng không hiểu đâu.”

“Ngươi tránh ra, để ta làm mẫu cho ngươi.” Thanh Đế nói với Lộc Tiểu Nguyên.

“Ồ.” Lộc Tiểu Nguyên vội vàng gật đầu, sau đó đứng dậy nhường chỗ.

Thanh Đế ngồi xuống, sau đó dọn sạch bàn cờ.

“Chát.”

Ngài hạ quân cờ trước, sau đó nói với Kim Tam Thập Lục: “Ngươi tiếp chiêu đi.”

“Được.” Kim Tam Thập Lục nhìn ngài một chút, sau đó lên tiếng. Tuy nhiên nàng không hạ cờ ngay, mà ngược lại suy nghĩ một lát mới hạ một quân cờ.

Lộc Tiểu Nguyên ở bên cạnh, hoàn toàn không hiểu đây là đang làm cái gì.

Thanh Đế lại hạ một quân cờ, lần này đến lượt Kim Tam Thập Lục…… Một lát sau, lại đến lượt Kim Tam Thập Lục.

Kim Tam Thập Lục hạ một quân cờ, vây đuổi chặn đánh Thanh Đế.

Thanh Đế thần sắc thản nhiên, trên lòng bàn tay phải hiện lên thanh quang, sau đó dị tượng xuất hiện trên bàn cờ.

Các đường kẻ trên toàn bộ bàn cờ đều sáng lên, từ trên bàn cờ bay lên từng điểm sáng.

Giữa các điểm sáng này có những sợi tơ quang mang màu xanh kết nối, tạo thành bộ dạng của một trận pháp.

Kim Tam Thập Lục cũng giơ tay.

Trên bàn cờ, một trận pháp màu vàng bay lên.

Hai trận pháp vận chuyển, đối chọi lẫn nhau, những đợt năng lượng mạnh mẽ tỏa ra tứ phía từ phía trên bàn cờ.

“Nhìn hiểu chưa?” Thanh Đế nghiêng đầu nhìn Lộc Tiểu Nguyên.

“Chưa ạ.” Lộc Tiểu Nguyên rất thành thật lắc đầu. Không hiểu chính là không hiểu.

Thanh Đế hít sâu một hơi.

“Ta đã diễn giải rõ ràng như vậy rồi, sao ngươi vẫn không hiểu?” Thanh Đế trong lòng vô cùng bất lực.

“Tiểu Lộc hình như chưa từng tiếp xúc qua trận pháp phải không?” Kim Tam Thập Lục bắt đầu giải vây cho Lộc Tiểu Nguyên.

“Đúng rồi.” Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.

Nàng chưa từng tiếp xúc qua trận pháp, làm sao có thể hiểu được thứ cao thâm như vậy?

Thanh Đế gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

“Hãy đi tìm nhiều sách liên quan đến trận pháp mà đọc, đối với việc nâng cao kỳ nghệ của ngươi rất có ích.”

“Ta đánh cờ với các đạo hữu khác, cái so bì thực ra không phải là năng lực về kỳ nghệ, mà là tạo nghệ trên phương diện trận pháp.” Thanh Đế khẽ nói.

“Nhưng con không hiểu ạ.” Lộc Tiểu Nguyên gãi đầu, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ đau khổ.

“Có lần con từng xem qua sách liên quan đến trận pháp, con xem được một lát là thấy chóng mặt, có lẽ con căn bản không phải là cái loại người có thể học thứ đó.” Lộc Tiểu Nguyên bĩu môi.

“Ngươi căn bản không dùng tâm để xem, nếu ngươi dùng tâm để xem, sẽ học được rất dễ dàng.” Thanh Đế nói.

Lộc Tiểu Nguyên hơi ngơ ngác.

Dùng tâm để xem? Xem thế nào? Nàng hơi ngẩn ra, suy nghĩ một lát sau, vẫn lắc đầu.

“Con không học được đâu.”

Nhìn thấy Lộc Tiểu Nguyên tự bỏ cuộc, Thanh Đế xoa xoa ấn đường, sau đó phất phất tay.

“Ngươi vẫn là về phòng mà ở yên đó đi!”

Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.

Sách tâm pháp và pháp thuật thì còn đỡ, Lộc Tiểu Nguyên nàng tu vi cao, còn có thể đọc hiểu, nhưng cái gì mà trận pháp, luyện đan luyện khí các loại.

Lộc Tiểu Nguyên nàng là thật tâm không hiểu.

Nhìn một cái là chóng mặt, nhìn thêm cái nữa là buồn ngủ.

Lộc Tiểu Nguyên cảm thấy, bản thân có lẽ trời sinh không thích hợp để xem mấy thứ đó.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:112
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.