Lại Thằng Nhóc Emil

Lượt đọc: 100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Emil phải đẽo nhiều hình nhân nữa

❊ ❊ ❊

Bạn đã từng nghe gì về Emil ở làng Lönneberga chưa? Cái thằng bé sống trong trang trại Katthult ở làng Lönneberga thuộc vùng Smăland ấy? Chưa ư? Ai chứ dân làng Lönneberga – tôi cam đoan với bạn thế – thì không ai không biết cái thằng bé kinh khủng ở trang trại Katthult, cái thằng bé Emil từng gây chuyện nhiều hơn cơm bữa, đã khiến dân làng Lönneberga khiếp sợ đến nỗi chỉ muốn gửi nó sang Mỹ. Phải, phải, có thể thật, dân làng Lönneberga đã quyên một túi đầy tiền, rồi đem đến gặp mẹ Emil và bảo:

– Có lẽ số tiền này đủ để anh chị gửi cháu Emil sang Mỹ.

Họ tin rằng làng Lönneberga sẽ yên tĩnh hơn nhiều nếu Emil không còn sống ở đó, và cố nhiên họ có lý. Nhưng mẹ Emil đã nổi giận đùng đùng, quăng ngay túi tiền ra cửa sổ, khiến những đồng tiền bay vung vãi khắp làng.

– Emil là một thằng bé dễ thương, – bà nói. – Chúng tôi yêu nó như nó vốn thế.

Còn Lina, cô hầu gái của trang trại Katthult thì bảo:

– Thì chúng ta cũng phải nghĩ cho người Mỹ một tý chứ. Họ có làm điều gì xấu với chúng ta đâu. Hà cớ gì chúng ta lại đem thằng bé Emil quàng vào cổ họ?

Mẹ Emil nghiêm khắc lừ mắt với Lina, khiến cô nhận ra mình vừa nói điều gì ngu ngốc. Cô bắt đầu lắp bắp, định sửa sai:

– Vâng thưa bà, chả là trên tờ “Thời bào Vimmerby” có đăng tin về trận động đất khủng kiếp bên Mỹ…. Ý cháu là……. bên ấy có quá nhiều tai họa, nếu như bây giờ lại thêm thằng Emil…..

– Im đi, Lina! – Mẹ Emil nói. – Cô xuống chuồng bò mà vắt sữa đi, đấy mới là việc của cô.

Thế là Lina xách xô sữa chạy xuống chuồng bò. Cô ngồi xuống, vắt lấy vắt để khiến sữa văng tung tóe. Cô Lina luôn làm việc tốt nhất mỗi khi cô hơi nổi giận. Vì thế nên lúc này cô vắt sữa hăng hơn bình thường, miệng làu nhàu:

– Thì cũng phải công bằng một tí chứ! Sao lại bắt người Mỹ phải gánh chịu mọi khổ ải. Nhưng nếu được, mình sẵn sàng đánh đổi với họ, mình nghĩ…….mình nghĩ mình sẽ viết cho họ thế này: “Đấy, phần các ngươi thằng bé Emil! Mau gởi động đất sang đây cho tôi!”

Chỗ này thì cô Lina hơi quá lời. Cô rõ khéo tự phong cho mình là người viết thư sang Mỹ, chính cô, người mà đến viết chữ nước mình cho ngay dân ta ở Smăland đọc còn chẳng viết nổi.

Không, nếu có ai đó viết thư sang Mỹ thì đó chỉ có thể là mẹ của Emil. Bà rất chăm viết. Bà ghi chép tất cả những trò nghich của Emil vào một cuốn vở màu xanh cất trong ngăn kéo.

– Mình làm thế để làm gì? – Bố Emil hỏi. – Tự nhiên lại ghi chép tất cả những trò khỉ của thằng nhóc gây ra! Chỉ tổ tốn giấy tốn mực. Mình có nghĩ tới điều đó không?

Mẹ Emil chẳng buồn bận tâm điều đó. Bà cứ miệt mài ghi lại tất cả. Rồi đến một ngày, khi Emil lớn, thằng bé sẽ biết được những việc nó đã làm hồi nhỏ. Chí phải, rồi ra nó sẽ hiểu vì sao tóc mẹ nó bạc, và biết đâu nó vẫn yêu mẹ bất chấp mái tóc đã bạc màu vì nó.

Giờ bạn không được hiểu rằng Emil là một đứa trẻ vô giáo dục. Ồ không, mẹ nó đã rất có lý khi nói rằng Emil là một thằng bé dễ thương và trông chẳng khác gì một thiên thần với đôi mắt xanh ngoan đạo vào mái tóc sáng màu bồng bềnh. Chắc chắn là Emil ngoan và mẹ nó đã công bằng, mẹ nó cũng đã viết điều này một cách đầy tin tưởng vào cuốn vở màu xanh.

“Hôm qua Emil ngoan,” – ngày 27 tháng Bảy bà viết vào cuốn vở. “Cả ngày thằng bé không gây ra chuyện gì. Có lẽ vì nó đang sốt cao và đơn giản là không còn sức để nghịch ngợm.”

Nhưng chỉ sang ngày 28 tháng Bảy, cơn sốt của Emil đã lui tới mức các trò nghịch ngợm của nó chiếm liền tù tì nhiều trang trong cuốn vở. Vì thằng bé khỏe như một chú bò mộng nhỏ, và nếu không ốm thì nó dư sức bày trò tai quái.

– Chưa từng thấy một thằng oắt nào như nó! – Cô Lina nói.

Có lẽ bạn nhận thấy cô Lina không mấy hài lòng với Emil. Cô yêu quý bé Ida, em gái của Emil, một cô bé ngoan ngoãn và biết vâng lời hơn nhiều. Nhưng chú Alfred, đầy tớ trai của trang trại Katthult, lại ưng Emil– chẳng biết tại sao. Còn Emil rất yêu quý chú Alfred. Hai chú cháu cùng chơi đùa với nhau mỗi khi chú Alfred xong việc. Emil học được ở chú mọi điều có ích, ví như cách buộc đai ngựa, cách câu cá măng và nhai thuốc lá. Vâng, điều sau cùng chắc không đặc biệt có ích, và Emil cũng chỉ thử có mỗi một lần, nhưng nó vẫn thử, vì nó muốn làm được tất cả những gì chú Alfred làm được và bắt chước chú trong mọi việc. Chú Alfred đã đẽo cho nó một khẩu súng gỗ – chú thật tốt, phải không? Đối với Emil, khẩu súng gỗ này là báu vật quý giá nhất. Báu vật quý thứ nhì là cái mũ lưỡi trai xấu xí mà bố đã mua cho Emil trong lần ông vào thành phố và không biết rõ mình đang làm gì.

– Con thích cái “sún” và cái “mú” của con, – Emil luôn nói như vậy với giọng địa phương đặc sệt của người cùng Smăland. Không có tối nào mà nó không tha cả súng và mũ lên giường ngủ.

Bạn còn nhớ những ai sống ở trang trại Katthult chứ? Bố của Emil tên là Anton, rồi mẹ của Emil tên là Alma, em gái của Emil tên là Ida, chú đầy tớ tên là Alfred, cô hầu gái tên là Lina, và cả Emil tên là Emil nữa.

Và đương nhiên chúng ta không được phép quên Krösa–Maja. Đó là một bà lão gày gò sống ở một túp lều trong rừng. Thi thoảng bà đến trang trại Katthult để giúp những việc lặt vặt như giặt giũ, nhồi xúc xích, hoặc để hù dọa Emil và bé Ida với những câu chuyện rùng rợn của bà, những câu chuyện về thần linh, ma quỷ, về lũ sát nhân, trộm cắp và những thứ hay ho đại loại mà bà biết rõ.

Nhưng có lẽ bây giờ bạn muốn nghe một chút về những trò nghịch ngợm của Emil? Trừ những hôm thằng bé bị sốt, còn ngày nào nó chẳng quậy phá. Chúng ta có thể từ tốn nhặt ra một ngày bất kỳ trong cái mớ hỗn độn đầy những trò quỷ của Emil, và thử xem xem nó đã làm gì nhé. Vâng, tại sao không xem ngày 28 tháng Bảy này nhỉ, đó là:

NXB HỘI NHÀ VĂN Năm sản xuất: 2008 Đánh máy & sửa chính tả: nutuongcuop Chuyển sang ebook: nutuongcuop Ngày hoàn thành: 14/01/2009 http://www.thuvien–ebook.com
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.