Lại Thằng Nhóc Emil

Lượt đọc: 93 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thứ Ba, ngày 22 tháng Năm, ngày Emil chui đầu vào liễn súp

❊ ❊ ❊

Hôm đó bữa trưa ở trang trại Katthult có món súp thịt bò. Cô Lina bưng súp đựng trong cái liễn sâu có vẽ hình hoa lên và mọi người ngồi quanh bàn ăn thưởng thức món súp, đặc biệt là Emil. Nó thích súp, và hễ nó ăn súp là nghe thấy liền.

– Con cứ phải húp sụp soạp như thế mới được sao? – Mẹ nó hỏi.

– Nếu không thế, thì làm sao người ta biết được đây là súp ạ, – Emil đáp.

Mọi người tha hồ chén thỏa thích, chẳng mấy mà liễn súp cạn sạch. Chỉ còn một hớp nhỏ ơi là nhỏ đọng lại dưới đáy liễn. Emil muốn ăn nốt hớp súp ấy, và muốn như thế chỉ có mỗi một cách chui đầu vào liễn súp để cố húp thôi. Thế là Emil làm liền, và mọi người lắng nghe tiếng nó húp trong liễn rõ mồn một.

Nhưng rồi Emil định rút đầu ra, và – không thể tin nổi – nó không rút ra được. Đầu nó mắc kẹt trong đó. Sợ quá nó nhảy phắt dậy khỏi bàn và đứng đó với liễn súp như một chậu cây úp lên đầu, sụp xuống tận dưới mặt, che hết cả mắt lẫn tai. Emil vừa cố giằng cái liễn vừa gào toáng lên. Cô Lina cũng phát hoảng.

Cái liễn đẹp của nhà ta, – cô xuýt xoa – Ôi cái liễn hoa quý là thế của nhà ta! Giờ thì biết đựng súp vào đâu cơ chứ?

Là vì nếu đầu Emil cứ ở trong cái Liễn thì không đổ súp vào được nữa, chí ít cô Lina cũng hiểu như thế, mặc dù bình thường cô không sáng ý cho lắm.

Nhưng mẹ Emil nghĩ đến nó nhiều hơn.

– Ôi trời, làm sao chúng ta lôi thằng bé ra được đây? Chúng ta phải lấy thanh sắt chọc lò mà đập vỡ cái liễn thôi.

– Mình có điên không hả? – Bố Emil kêu lên. – Mua cái liễn mất những bốn đồng bạc đấy!

– Để cháu thử xem đã, – chú đầy tớ khỏe mạnh và chăm chỉ Alfred nói. Chú nắm hai quai liễn và lấy hết sức bình sinh nhấc cái liễn lên. Nhưng ăn thua gì chứ? Emil cũng bị nhấc bổng lên, vì đầu nó mắc cứng trong đó. Thế là nó giãy giụa hai chân trong trạng thái treo lơ lửng để rồi lại được hạ xuống đất.

– Thôi đi! Bỏ cháu xuống! Thôi đi, đã bảo mà! – Nó gào lên.

Thế là chú Alfred đành thôi.

Giờ thì ai nấy đều ỉu xìu thật sự. Họ xúm quanh Emil trong bếp và ra sức nghĩ cách. Bố Anton, mẹ Alme, bé Ida, chú Alfred và cô Lina. Không ai biết làm sao lôi nổi Emil ra khỏi liễn súp.

– Nhìn kìa, anh Emil khóc đấy, – bé Ida nói, tay chỉ vào mấy giọt nước mắt to tướng đang rỏ từ mép liễn rồi từ từ lăn dài trên má Emil.

– Khóc đâu mà khóc, – Emil cãi, – Nước súp thịt thì có!

Nó vẫn tỏ ra gan lỳ như nó vốn thế, nhưng bị mắc kẹt trong liễn súp hẳn chẳng sung sướng gì. Mà sẽ thế nào nhỉ, nếu nó vĩnh viễn không rũ bỏ được cái liễn này? Tội nghiệp Emil, đến bao giờ nó mới lại có thể đội mũ lên đầu? Mẹ Emil xót xa cho thằng con bé bỏng của mình. Bà lại toan lấy que cời đập vỡ cái liễn, nhưng bố Emil ngăn lại.

– Không đời nào! Cái liễn đáng giá những bốn đồng bạc. Tốt hơn là chúng ta nên đến Mariannelund tìm ông bác sĩ. Ông ấy sẽ lôi ra được. Thế nào ông ấy cũng chỉ lấy ba đồng tiền công, vậy là chúng ta kiếm được một đồng.

Mẹ Emil thấy sáng kiến này hay. Xét cho cùng, đâu phải ngày nào cũng kiếm được hẳn một đồng bạc. Nhất là khi nghĩ có thể dùng đồng bạc ấy mua bao nhiêu thứ đồ lặt vặt, một món quà gì đó cho bé Ida chẳng hạn, vì con bé phải ngồi nhà trong lúc thằng anh Emil được đi chơi xa.

Thế là người ở trang trại Katthult tất bật cả lên. Cần phải cho Emil ăn vận thật tươm tất, phải tắm rửa cho nó và cho nó diện bộ quần áo đẹp nhất. Không thể chải đầu cho Emil, cũng không thể lau rửa tai cho nó, mặc dù rất cần phải như thế. Tuy nhiên mẹ nó vẫn cố thử luồn ngón tay chỏ từ dưới miệng liễn súp lên để cọ tai cho Emil. Nhưng kết cục thật tồi tệ vì đến lượt ngón tay của bà cũng bị kẹt lại trong liễn súp.

– Vâng vâng như thế đấy, – bé Ida nói. Còn bố Anton nổi giận thật sự, mặc dù bình thường ông hiền lành đến thế.

– Lại có kẻ cũng muốn mắc kẹt trong liễn súp hả? – Ông quát lên. – Xin cứ việc! Rồi tôi sẽ lấy cỗ xe lớn chở cô rước tất cả các người đến ông bác sĩ ở Mariannelund.

Nhưng mẹ của Emil giật mạnh và rút được ngón tay ra.

– Thôi con cứ để tai bẩn mà đi cũng được, Emil ạ, – bà vừa nói vừa thồi phù phù vào ngón tay. Thế là Emil nở một nụ cười mãn nguyện trong liễn súp và bảo:

– Đúng là lần đầu tiên cái liễn có lợi cho con.

Nhưng lúc này chú Alfred đã cho xe ngựa đến đỗ bên cầu thang lớn. Emil đi ra để trèo lên xe. Trông nó rõ bảnh bao với bộ cánh Chủ nhật kẻ sọc, đôi ủng cài cúc màu đen và cái liễn súp – ừ thì trông nó có phần hơi lập dị với cái liễn chụp kín đầu, nhưng cái liễn có vẽ hoa đẹp ra phết và nom lại giông giống một chiếc mũ mùa hè theo mốt mới. Thứ duy nhất khiến người khác để ý là chiếc mũ này sụp khá sâu, che kín cả mắt của Emil.

Bây giờ họ muốn khởi hành đến Mariannelund.

– Nhớ trông nom bé Ida cẩn thận khi chúng tôi vắng nhà nhé! – Mẹ Emil dặn với. Mẹ ngồi cùng bố trên băng ghế trước. Emil ngồi ghế sau cùng cái liễn. Còn chiếc “mú” của Emil để trên ghế, ngay cạnh nó. Thì lúc quay về nhà nó cũng phải có gì đội đầu chứ. May mà nó lại nghĩ ra!

– Thế cháu phải nấu gì cho bữa tối đây ạ? – Cô Lina kêu lên khi xe ngựa vừa chuyển bánh.

– Tùy cô, – mẹ Emil đáp. – Giờ tôi đang bận nghĩ chuyện khác.

– Thế thì chắc cháu lại nấu món súp thịt bò, – cô hầu gái nói. Nhưng đúng lúc đó cô thoáng trông thấy cái gì có vẽ hình hoa khuất sau lối rẽ trên đường và sực nhớ chuyện gì đã xảy ra. Cô quay sang chú Alfred và bé Ida với đầy vẻ ưu phiền.

– Xem ra tối nay sẽ chỉ có bánh mì và thịt lợn nguột, – cô nói.

Emil đã được đi Mariannelund nhiều lần. Nó thích ngồi vắt vẻo trên xe ngựa ngắm những con đường chạy ngoằn ngoèo và những trang trại mà nó đi ngang qua, nhìn lũ trẻ sống trong trang trại đó, rồi những con chó sủa nhặng xị sau bờ giậu, rồi bò rồi ngựa được chăn thả trên những bãi cỏ. Nhưng lúc này ít thú vị hơn. Lúc này nó ngồi trên xe với cái liễn sùm sụp che kín mắt và chỉ còn trông thấy một phần tý tẹo đôi ủng của mình qua khe hở dưới miệng liễn súp. Nó phải luôn mồm hỏi bố:

– Mình đến đâu rồi bố? Đã qua trang trại Bánh Rán chưa? Sắp đến trang trại Lợn Xinh chưa?

Chả là Emil tự đặt cho mỗi trang trại ven đường một cái tên riêng. Bánh Rán là tên trang trại mà lần nọ Emil đi xe ngựa ngang qua thấy hai đứa nhóc béo tròn đứng bên bờ giậu chén bánh rán. Còn trang trại Lợn Xinh được gọi theo một chú lợn con ngộ nghĩnh mà thi thoảng Emil vẫn xoa lưng.

Nhưng lúc này thì Emil đang ngồi buồn bã ngó xuống đôi ủng củamifnhh, chẳng thấy đâu bánh rán lẫn chú lơn con ngộ nghĩnh. Thế nên không có gì lạ khi nó cứ hỏi dồn:

– Chúng mình đang ở đâu rồi ạ? Sắp đến Mariannelund chưa bố?

Phòng chờ chỗ ông bác sĩ đến là đông người khi Emil bước vào với liễn súp trên đầu. Lập tức hết thảy những ai có mặt đều cảm thương Emil. Họ hiểu vừa xảy ra một tai nạn nhỏ. Riêng một lão già thấp bé cất tiếng cười độc địa, làm như mắc kẹt trong liễn súp là điều vui nhộn lắm không bằng.

– Hô hô hô! Lạnh cóng ở tai hả, nhóc con? – lão hỏi.

– Đâu ạ! – Emil đáp.

– Thật hả? Thế sao lại cần cái bịt tai?

– Vì nếu không tai cháu sẽ lạnh cóng, – Emil đáp. Dù còn bé, nó vẫn có thể thật dí dỏm.

Nhưng rồi nó được gọi vào phòng khám. Ông bác sĩ không cười nó chỉ nói:

– Chào cháu! Chào cháu! Cháu làm gì trong đó vậy?

Mặc dù không thể nhìn thấy ông bác sĩ, nhưng Emil vẫn phải chào ông ấy chứ. Nó bèn cúi đầu rõ thấp – tất nhiên cùng với cái liễn. Choang! Cái liễn nằm đó, vỡ làm hai mảnh. Là vì Emil vô tình cụng đầu rất mạnh xuống bàn viết của ông bác sĩ.

– Thế là tan tành bốn đồng bạc, – bố Emil khẽ bảo mẹ Emil. Nhưng ông bác sĩ nghe được.

– Đúng, nhưng dẫu sao anh chị cũng kiêm được một đồng đấy, – ông nói – Vì tôi vẫn lấy năm đồng tiền công mỗi khi giải thoát các chú bé ra khỏi những liễn súp. Chú bé này đã giải quyết được rồi.

Bố Emil trở nên phấn khởi, thầm biết ơn thằng con đã đập vỡ cái liễn và nhờ thế kiếm được hẳn một đồng. Ông vội nhặt hai mảnh liễn, lôi vợ con ra về.

Nhưng ra tới ngoài đường, mẹ Emil bảo:

– Tuyệt quá! Chúng ta lại vừa kiếm được một đồng! Để mua gì đây nhỉ?

– Không mua bán gì hết, – bố Emil đáp. – Đồng bạc ấy sẽ để tiết kiệm. Nhưng cũng là công bằng và ít tốn kém nếu thưởng cho Emil năm xu. Khi về nhà nó được phép bỏ năm xu ấy vào con lợn đất của nó.

Nói đoạn ông liền lục trong hầu bao lấy ra đồng năm xu đưa cho Emil. Thử đoán xem Emil có sướng không nào?

Rồi họ lên đường trở về làng Lönneberga.

Emil thích chí ngồi ở băng ghế sau với đồng năm xu trong tay, cái “mú” trên đầu, và từ trên xa quan sát tất cả những đứa trẻ, những con chó, con ngựa, con bò, con lợn mà nó bắp gặp trên đường.

Giá Emil chỉ là một thằng bé bình thường thì ngày hôm đó đã chẳng xảy ra thêm chuyện gì. Nhưng Emil không phải là một thằng bé bình thường. Thử đoán xem nó làm gì? Phởn chí, nó đút đồng năm xu vào mồm, và đúng lúc cả nhà đi ngang qua trang trại Lợn Xinh, từ băng ghế sau khẽ vang lên tiếng “Ực”. Đó là Emil nuốt phải đồng năm xu.

– Ôi, – Emil kêu lên, – sao nhanh thế nhỉ.

Thế là mẹ nó lại có chuyện mới để ca thán.

– Trời ơi, làm sao lấy đồng năm xu ra khỏi bụng thằng bé được đây? Chúng ta phải quay lại chỗ ông bác sĩ thôi.

– Thế à, mình tính toán giỏi gớm nhỉ, – bố Emil nói. – Chẳng lẽ chúng ta phải trả ông bác sĩ năm đồng để lấy lại đồng năm xu sao? Hồi còn đi học, mình được mấy điểm môn toán thế không biết?

Nhưng Emil rất thản nhiên trước sự cố. Nó vỗ vỗ bụng bảo:

– Con tự làm con lợn đất cũng được và giữ đồng năm xu trung bụng tốt chẳng kém gì con lợn đất ở nhà. Vì lợn đất ở nhà cũng có moi được tiền ra đâu. Con thử moi bằng dao ăn mãi rồi, con còn lạ gì.

Nhưng mẹ Emil không nhân nhượng. Bà đòi quay lại Mariannelund tìm ông bac sĩ.

– Ngày trước, khi thằng bé nuốt tất cả chỗ cúc quần, em có nói gì đâu, – mẹ nhắc bố nhớ lại. – Nhưng một đồng năm xu khó tiêu hóa hơn, nó có thể gây hậu quả tồi tệ, mình nghe em đi!

Và mẹ đã thành công khi khiến bố sợ đến nỗi ông cho ngựa quay đầu và đánh xe trở lại Mariannelund. Vì thật ra bố Emil cũng lo lắng cho con trai.

Thở không ra hơi, ba bố mẹ con xông vào phòng ông bác sĩ.

– Các vị quên gì à? – ông bác sĩ hỏi.

– Không, thưa bác sĩ, chỉ là …. cháu Emil nuốt phải một đồng năm xu, – bố Emil nói. – Vâng giá như bác sĩ có thể mổ cho cháu một tẹo … với giá bốn đồng gì đó…. Đồng năm xu ấy xin biếu bác sĩ luôn cũng được ạ.

Nhưng Emil đã giật giật gấu áo bố, thì thào:

– Bố đừng có làm thế nhá! Đồng năm xu ấy là của con.

Ông bác sĩ không nghĩ đến việc lấy đồng năm xu của Emil. Ông bảo không cần phải mổ thì vài hôm nữa đồng năm xu ấy cũng sẽ tự ra.

– Nhưng có lẽ cháu nên ăn năm chiếc bánh mì con độn nho, – ông dặn Emil. – Như thế đồng năm xu sẽ có bầu có bạn và không cào vào dạ dày cháu.

Một ông bác sĩ tuyệt vời làm sao! Mà lần này ông cũng không lấy tiền. Bố Emil hài lòng đến rạng rỡ cả mày mặt khi ba người ra tới ngoài đường.

Nhưng lúc này mẹ Emil lại muốn vào ngày hiệu bánh của hai chị em nhà Andersson để mua cho Emil năm chiếc bánh mì con độn nho.

– Không đời nào, – bố nói. – Ở nhà chúng ta cũng có bánh mì độn nho.

Emil ra chiều nghĩ ngợi. Nó giỏi cân nhắc suy tính và cũng thấy đói rồi. Vì vậy nó bảo:

– Con còn giữ một đồng năm xu cơ mà. Giá mà lấy ngay ra được thì con cũng thừa sức tự mua bánh mì nho.

Nó suy nghĩ thêm giây lát rồi bảo:

– Bố, thế bố không cho con vay tạm năm xu trong vài ngày được ạ? Con sẽ trả cho bố mà, con thề đấy!

Thế là bố chịu thua và cả ba đi đến hiệu bánh của hai chị em nhà Andersson mua cho Emil năm chiếc bánh mì con độn nho, những chiếc bánh rất rất ngon, tròn, vàng rộm và có rắc đường . Loáng cái, Emil đã chén hết.

– Đây là loại thuốc tốt nhất con được dùng từ bé đến giờ, – nó nhận xét.

Lúc này bố Emil bỗng vui vẻ và phấn chấn tới mức không còn biết mình đang làm gì.

– Dẫu sao hôm nay chúng ta cũng kiếm được kha khá tiền, – ông tuyên bố và bỏ luôn ra năm xu mua cho bé Ida ở nhà một gói đường thanh.

Bạn phải biết rằng chuyện này diễn ra vào cái thời mà trẻ con không hề bận tâm xem chúng có hai hàm răng hay không, chúng ngốc ngếch và kém hiểu biết như chúng vốn như thế. Ngày nay lũ trẻ làng Lönneberga không ăn đồ ngọt nữa, nhưng bù lại chúng có hai hàm răng.

Sau đó cả nhà quay lại trang trại Katthult.

Bố chỉ vừa đặt chân qua cửa nhà, còn chưa kịp cởi bỏ mũ và áo khoác, đã vội lôi hai nửa liễn súp ra gắn lại. Cũng chẳng khó khăn gì, vì cái liễn chỉ vỡ làm đôi.

Thấy vậy, cô Lina sướng đến nỗi nhảy cẫng lên và reo to với chú Alfred lúc bấy giờ đang tháo ngựa khỏi cỗ xe.

– Từ nay ở Katthult lại có súp thịt bò rồi nhá!

Đấy là cô Lina tưởng thế! Chắc hẳn cô đã quên mất Emil.

Chiều hôm ấy Emil chịu khó chơi với bé Ida lâu một cách khác thường. Nó dựng hẳn cho em một ngôi nhà giữa các tảng đá giữa bãi cỏ để chui ra chui vào. Bé Ida thích lắm. Và chỉ thi thoảng, khi muốn chén một miếng trong chỗ đường thanh của Ida, Emil mới véo em một cái. Nhưng rồi trời sẩm tối và hai anh em thấy đã đến lúc phải vào nhà. Chúng xuống bếp xem mẹ có ở đó không. Không có mẹ. Chẳng có ai dưới bếp. Chỉ thấy mỗi cái liễn súp để trên bàn, đã được gắn lại đẹp đẽ.

Emil và bé Ida đến bên bàn ngắm nghía cái liễn kỳ lạ đã được chở đi lòng vòng suốt cả ngày hôm nay.

– Anh tưởng tượng xem, nó đã đến tận Mariannelund! – Bé Ida trầm trồ, rồi hỏi: – Anh Emil, anh làm thế nào mà chui đầu vào cái liễn được thế?

– Có gì khó đâu, –Emil đáp. – Anh chỉ làm thế này này!

Đúng lúc đó mẹ bước vào bếp. Và thứ đầu tiên bà trông thấy là thằng bé Emil đang đứng đó với cái liễn chụp kín đầu. Emil ra sức lôi cái liễn ra, và con bé Ida thét toáng lên. Emil cũng thét toáng lên. Vì nó đang mắc cứng trong cái liễn y như lúc ban trưa.

Thế là mẹ chạy đi lấy thanh sắt chọc lò, thẳng tay đập vào cái liễn, khiến cả làng cùng nghe thấy. Choang! Cái liễn tan thành ngàn mảnh, rơi như mưa rào quanh người Emil.

Bố đang ở chuồng cừu, nhưng nghe tiếng động vội chạy vào.

Bố dừng lại trên ngưỡng cửa bếp, sững sờ hết nhìn Emil lại nhìn những mảnh vỡ dưới sàn, rồi đến thanh sắt chọc lò trên tay mẹ.

Chẳng nói chẳng rằng, ông quay gót trở lại chuồng cừu.

Nhưng hai hôm sau ông được Emil trả lại đồng năm xu. Chí ít đầy cũng là niềm an ủi nho nhỏ.

Phải, giờ thì bạn đã biết đại khái Emil là người như thế nào. Đó là thứ Ba, ngày 22 tháng Năm, ngày xảy ra sự cố với cái liễn súp. Nhưng có thể bạn muốn nghe thêm về một ngày Chủ nhật nọ. Đó là

NXB HỘI NHÀ VĂN Năm sản xuất: 2008 Đánh máy & sửa chính tả: nutuongcuop Chuyển sang ebook: nutuongcuop Ngày hoàn thành: 14/01/2009 http://www.thuvien–ebook.com
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.