Hấp Huyết Quân Vương

Lượt đọc: 822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92
Đặc huấn

❊ ❊ ❊

"Cái gì? Chín mươi hai điểm?", nghe được con số khủng khiếp này, bất kể là Lucy hay Lan Kỳ Nhi đều kinh hãi kêu lên. Làm sao có thể? Hắn thế mà lại tăng vọt lên gần gấp đôi?

"Ngươi rốt cuộc là ai?", ánh mắt Áo Đức chằm chằm nhìn Trương Hiểu Phong, hỏi như thể đang nhìn người ngoài hành tinh. Cũng khó trách ông lại có biểu cảm như vậy, trong lòng ông, kẻ có mức tăng trưởng lớn nhất không nghi ngờ gì chính là Lan Kỳ Nhi mang Hắc Ám thể chất, tiếp theo là Lucy thuộc thuần chủng huyết tộc. Thế nhưng, điều không ngờ tới là kẻ tăng trưởng lớn nhất cuối cùng lại là một tạp chủng huyết tộc vốn không có chỗ nào tốt, điều này khiến ông căn bản khó lòng chấp nhận.

"Con tất nhiên là Trương Hiểu Phong rồi...", nghe Áo Đức nói, Trương Hiểu Phong bất đắc dĩ đáp: "Còn về việc tại sao con lại tăng nhiều như vậy, con cũng không biết nữa, tự dưng mơ hồ thế nào mà đạt được huyết khí điểm cao như vậy a...".

"Ngươi cũng không biết tại sao?", nghe Trương Hiểu Phong nói, mọi người đều nhìn hắn nghiêm túc hỏi. Trực tiếp từ hơn năm mươi điểm tăng lên chín mươi mấy điểm, khoảng cách này cũng quá lớn rồi đi?

"Con thật sự không biết tại sao...", Trương Hiểu Phong buông hai tay ra nói. Câu này cũng không phải là nói dối, nói thật, chính hắn cũng không biết tại sao mình lại tăng nhiều đến thế. Chẳng lẽ là vì mình là thuần chủng của Brujah tộc? Hay là do công hiệu của Tàn Nguyệt Kinh? Hay là do cả hai thứ cộng hưởng lại mới có con số khủng khiếp này?

Nghiêm túc nhìn vào mắt Trương Hiểu Phong, trong đó chỉ có thể thấy được sự thật, rõ ràng chính hắn cũng không biết là tại sao. Áo Đức đành phải đè nén sự nghi hoặc xuống, nói: "Nếu đã như vậy thì chuyện này để sau hãy quan sát tiếp. Bây giờ bắt đầu đặc huấn cho các ngươi, để các ngươi có thể hấp thu lực lượng trong máu vừa nãy một cách toàn diện hơn...".

"Toàn diện hơn?", nghe Áo Đức nói, Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi hơi nghi hoặc, chẳng phải vừa nãy đã hấp thu rồi sao?

Thấy biểu cảm của hai người bọn họ, Áo Đức liền biết họ không hiểu. Nghĩ đến việc họ là huyết tộc độc lập, không hiểu những chuyện này cũng là bình thường, bèn kiên nhẫn giải thích: "Ba phần máu vừa nãy đưa cho các ngươi đều có phân lượng như nhau, nghĩa là lực lượng ẩn chứa bên trong cũng như nhau. Nhưng tại sao mức tăng trưởng của ba người các ngươi lại có sự khác biệt? Hơn nữa, chẳng lẽ các ngươi nghĩ rằng phần máu của Hầu tước cấp huyết tộc đó chỉ có vài chục điểm huyết khí thôi sao? Đương nhiên không thể nào...".

"Nghĩa là...", nói đến đây Áo Đức hơi khựng lại, sau đó nhìn thẳng vào mắt Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi nghiêm túc nói: "Thứ các ngươi hấp thu bây giờ chỉ là một phần nhỏ trong đó mà thôi, mà số lực lượng còn lại sẽ tiềm phục trong cơ thể các ngươi, theo dòng thời gian trôi qua mà dần dần tiêu tán. Cho nên, các ngươi bắt buộc phải hấp thu chúng trước khi số lực lượng đó tiêu tán đi. Và đây chính là chủ đề đặc huấn của chúng ta trong một tháng tới...".

"Vậy nên làm thế nào ạ?", nghe Áo Đức nói, Trương Hiểu Phong hỏi: "Làm sao mới có thể khiến số lực lượng tiềm phục trong cơ thể đó bộc phát ra để hấp thu đây ạ?".

"Chiến đấu", theo lời Trương Hiểu Phong vừa dứt, Áo Đức không chút do dự nói: "Chỉ có chiến đấu mới có thể làm cơ thể các ngươi trở nên mạnh mẽ hơn, cũng chỉ khi thể chất các ngươi trở nên mạnh mẽ hơn mới có thể chịu đựng được lực lượng lớn hơn. Cho nên, trong vòng một tháng này, ta sẽ bắt các ngươi phải trải qua trong chiến đấu. Một tháng huấn luyện ma quỷ sắp bắt đầu rồi, các ngươi, đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?".

Khi nói đến cuối câu, Trương Hiểu Phong và những người khác rõ ràng cảm nhận được một tia sát ý hư ảo trên người Áo Đức. Rõ ràng, một tháng tới tuyệt đối sẽ không dễ dàng vượt qua như vậy. Ngay cả Lucy lúc này cũng cảm thấy một tia sợ hãi đối với cha mình, người cha lúc này trông dường như có chút xa lạ...

"Ta lên đây...", nhìn ánh mắt mọi người dần trở nên kiên định, khóe miệng Áo Đức khẽ nhếch cười, sau đó như tia chớp lao về phía ba người Trương Hiểu Phong.

"Xoẹt xoẹt xoẹt...", chỉ thấy thân hình Áo Đức hóa thành từng mảnh ảo ảnh. Đôi tay ông không hề biến hóa ra móng vuốt, nhưng đã đáng sợ dị thường. Ngay khi vừa tiếp xúc, ba người lập tức bị ông đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào vách tường.

"Thế nào? Lucy, con muốn rút lui không? Nếu không, về sau con đều phải trải qua trong những đợt tấn công này đấy. Nếu con không rút lui, ta sẽ không vì con là con gái ta mà nương tay đâu. Hiện tại bị thương vẫn tốt hơn là sau này mất mạng...".

"Đến đây đi, cha, con sẽ không rút lui đâu...", theo sau Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi, Lucy chậm rãi bò dậy. Tuy đôi chân của mình đã có chút run rẩy, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định: "Đã chọn rồi thì con sẽ không rút lui. Cuộc sống mỗi ngày đều tù túng trong lâu đài cổ, con đã chán ngấy lắm rồi...".

"Rất tốt, vậy thì đến đây...", nhìn biểu cảm của Lucy, Áo Đức khẽ cười nói, sau đó lại như tia chớp lao về phía ba người.

"Gào!!!", tiếng gào thét vang lên, đối mặt với Áo Đức, ba người Trương Hiểu Phong quả quyết lựa chọn biến thân. Móng vuốt sắc nhọn, răng nanh bén ngót, tốc độ ba người Trương Hiểu Phong lập tức nhanh hơn, lao về phía Áo Đức.

"Tốc độ và lực đạo khá đấy", vừa chống đỡ đòn tấn công của ba người Trương Hiểu Phong, Áo Đức vừa phân tích như đang giảng bài: "Tuy tốc độ và lực lượng của Trương Hiểu Phong là mạnh nhất, nhưng đòn tấn công của ngươi quá cứng nhắc, dường như chưa từng chiến đấu bao giờ vậy. Chẳng lẽ trước đây ngươi không cần chiến đấu sao?".

"Còn Lan Kỳ Nhi, chiến đấu của ngươi lại là sắc bén nhất. Xem ra cuộc sống của huyết tộc độc lập đã khiến ngươi vô thời vô khắc đều phải trải qua chiến đấu. Tuy vì lực lượng vừa tăng vọt khiến ngươi không thích nghi kịp, nhưng khả năng nắm bắt lực lượng của ngươi lại tinh diệu nhất trong ba người...".

"Còn Lucy, ta cũng không nói con nữa, con hiện tại là yếu nhất trong ba người. Có lẽ là do sự che chở của gia tộc đi, con cũng kém cỏi y như Trương Hiểu Phong vậy, chưa từng chiến đấu bao giờ, đòn tấn công quá cứng nhắc...".

"Chưa từng chiến đấu bao giờ sao?", nghe lời Áo Đức, Trương Hiểu Phong thầm nghĩ trong lòng. Quả nhiên không hổ là huyết tộc đã sống ngàn năm, nhãn lực quá độc, chỉ một thoáng đã phân tích ra thực lực của mình. Nghĩ lại cũng bình thường, mình trở thành huyết tộc cũng chỉ mới vài tháng, kinh nghiệm chiến đấu đương nhiên không được phong phú. Nếu không phải kiếp trước kỹ năng chiến đấu của mình còn tạm chấp nhận được, tin rằng lời nhận xét lúc này còn tệ hại hơn nhiều nhỉ?

"Nhưng không sao...", nói đến đây, chỉ thấy mắt Áo Đức hơi trợn lên, lập tức vung bàn tay lớn, ra tay như tia chớp, một lần nữa đánh bay ba người ra ngoài. Nhìn ba người đang nằm trên mặt đất, ông thong thả nói: "Khuyết điểm hiện tại không tính là gì, ta sẽ giúp các ngươi bù đắp tất cả trong vòng một tháng. Được rồi, đừng có giả chết nữa, thời gian của các ngươi không nhiều, căn bản không có thời gian cho các ngươi chần chừ, mau đứng dậy đi...".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.