Hấp Huyết Quân Vương

Lượt đọc: 823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Lời hứa cuối cùng

❊ ❊ ❊

"Mặc kệ đi, không cần biết nó có thật hay không, cứ luyện theo mấy cái ghi chép này một lúc là biết ngay...", cuối cùng, Trương Hiểu Phong vẫn không dám tin, cậu tự nhủ. Tuy lý trí mách bảo cậu rằng tất cả đều là thật, dù sao thì "Tàn Nguyệt Kinh" này có thể trực tiếp tràn vào trong não bộ, điều này đã xác định sự bất phàm của nó, thế nhưng, khi những thứ được gọi là thần tiên trong truyền thuyết lại có một bằng chứng bày ngay trước mắt mình như thế, cậu vẫn không dám tin, điều này thực sự khiến người ta trở tay không kịp.

Cuối cùng, Trương Hiểu Phong hạ quyết tâm, làm theo những gì đã viết, cậu đi tới bên cửa sổ, mở cửa ra, đón một khung ánh trăng vào phòng, chậm rãi nằm trên giường, mặc niệm khẩu quyết trong "Tàn Nguyệt Kinh", hấp thu tinh hoa của ánh trăng...

Một phút sau, không có bất kỳ dị tượng nào. Trương Hiểu Phong cũng không vội vàng, tu luyện mà, làm sao nhanh được?

Mười phút sau, vẫn không có bất kỳ dị tượng nào. Trương Hiểu Phong hơi nghi hoặc, vẫn chưa có động tĩnh gì sao?

Nửa tiếng sau, vẫn không có bất kỳ dị tượng nào. Trương Hiểu Phong cuối cùng đã hơi nóng nảy, cũng có chút mất kiên nhẫn, thế nhưng, cậu cố nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, hết lần này tới lần khác mặc niệm khẩu quyết của "Tàn Nguyệt Kinh"...

Một tiếng sau, vẫn không có bất kỳ dị tượng nào. Trương Hiểu Phong mất kiên nhẫn ngồi dậy, "Chuyện gì vậy? Tại sao không có chút hiệu quả nào? Mình đâu có làm sai chỗ nào đâu...", chỉ thấy Trương Hiểu Phong bất lực nằm trên giường, quét mắt nhìn cuộn tu luyện trong "Tàn Nguyệt Kinh" ở trong đầu, sau khi xác định mình không làm sai, cậu không khỏi tự hỏi trong lòng.

"Chẳng lẽ còn chỗ nào mình bỏ sót sao?". Cuối cùng, Trương Hiểu Phong không cam tâm, quét từ đầu đến cuối "Tàn Nguyệt Kinh" trong đầu một lượt, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân...

"Hóa ra là vậy...". Sau khi tìm ra nguyên nhân, Trương Hiểu Phong vô cùng bất lực. Hóa ra, người sáng tạo ra "Tàn Nguyệt Kinh" năm xưa, mục tiêu của bà là muốn chỉ dẫn cho người trong thiên hạ một con đường có thể thoát khỏi gông cùm của sinh mệnh. Thế nhưng, sau khi sáng tạo ra "Tàn Nguyệt Kinh", bà lại phát hiện nó căn bản không hoàn thiện, cho nên, trong tám mươi năm sau đó, bà đã dành thời gian để sửa đổi và hoàn thiện nó. Thế nhưng cuối cùng, vì thời gian không đủ, chưa đợi bà hoàn thiện hoàn toàn "Tàn Nguyệt Kinh" thì bà đã phi thăng. Mà "Tàn Nguyệt Kinh" không hoàn thiện đó, chỉ có một số người mới có thể tu luyện, và yêu cầu tu luyện chính là người tu luyện phải có thể chất âm tính...

Tìm ra nguyên nhân, Trương Hiểu Phong vô cùng bất lực. Nhìn thấy một cánh cửa thần bí mở ra trước mắt mình, nhưng bản thân lại làm thế nào cũng không vào được. Nam chủ dương, nữ chủ âm, trong nam giới, ngoài vài thể chất đặc biệt ra, có thể nói toàn bộ đều là thể chất dương tính...

"Xem ra mình và cái thế giới thần bí này, cuối cùng vẫn là vô duyên...". Là một nam giới, lại chẳng có thể chất đặc biệt gì, rõ ràng cậu thuộc thể chất dương tính. Xem ra "Tàn Nguyệt Kinh" này, bản thân cuối cùng cũng không thể tu luyện được, cái này chắc là để cho phụ nữ tu luyện nhỉ? Cứ như vậy lướt qua những truyền thuyết thần kỳ, nghĩ đến đây, cho dù Trương Hiểu Phong có hào sảng đến đâu cũng cảm thấy một nỗi mất mát...

"Thôi bỏ đi! Mặc kệ nó! Ngủ trước đã!". Cuối cùng, Trương Hiểu Phong thực sự không muốn dây dưa chuyện này nữa, cậu tự nhủ, sau đó trút giận nằm xuống, trùm chăn ngủ. Càng nghĩ tới chuyện này, đó chính là tự hành hạ bản thân, giống như một người đang đói bụng nhìn thấy một miếng thịt nướng lớn trước mặt mà mình lại không thể ăn được vậy.

Thế nhưng, càng không muốn nghĩ tới nó, thì ý niệm này trong đầu lại càng không thể xua tan. Cứ trằn trọc hồi lâu như vậy, Trương Hiểu Phong lại đột nhiên ngồi dậy, nâng chiếc dây chuyền kim loại hình câu nguyệt trước ngực mình lên. Thật khó mà tưởng tượng được, tối hôm qua, nó lại có sức mạnh mạnh mẽ đến vậy? Cảnh tượng kinh hoàng của chiêu thức đó dường như vẫn còn ở ngay trước mắt, vô số kình khí hình câu nguyệt bán hư hóa bắn tứ tung, vô số ninja ẩn nấp bị chém giết một cách tàn nhẫn.

Thế nhưng, bây giờ bất kể Trương Hiểu Phong xoay xở thế nào, chiếc câu nguyệt này vẫn y như cũ, không có lấy một chút phản hồi. Nghĩ đến sự bất phàm của chiếc câu nguyệt này, Trương Hiểu Phong lại không thể tránh khỏi việc nghĩ tới thân thế của mình, rốt cuộc mình là thân phận gì đây? Nhìn bộ dạng của chiếc câu nguyệt này, cha mẹ mình rõ ràng không phải là người bình thường, biết đâu còn là những thần tiên trong truyền thuyết cũng nên. Bằng không, tại sao khi còn nhỏ, lúc được lão viện trưởng nhặt được, trên người mình đã có một chiếc câu nguyệt thần bí bất phàm như vậy chứ?

Cuối cùng, Trương Hiểu Phong nằm trên giường, cứ tâm tư hỗn loạn như vậy rồi chậm rãi chìm vào giấc ngủ. Khi chìm vào giấc ngủ, cậu lại mơ thấy mình dường như biến thành một đứa trẻ sơ sinh, được một người phụ nữ bế trong lòng, bên cạnh còn đứng một người đàn ông đội trời đạp đất, hai người ngự kiếm bay lượn trên không trung...

Thế nhưng, Trương Hiểu Phong sau khi ngủ thiếp đi lại không biết rằng, giờ phút này, cơ thể cậu đang chậm rãi lơ lửng lên, vô số dòng máu đỏ tươi một cách quỷ dị trong cơ thể đang điên cuồng cải tạo cơ thể cậu, từng luồng kình khí màu máu du đãng quanh người cậu, móng tay có xu hướng dài ra và sắc nhọn hơn, hai chiếc răng nanh cũng có xu hướng dài ra...

Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời nghịch ngợm lại bò lên khuôn mặt Trương Hiểu Phong. Trương Hiểu Phong chậm rãi mở mắt, cảm nhận ánh nắng trực tiếp chiếu vào mặt mình, Trương Hiểu Phong lại nảy sinh một chút cảm giác khó chịu. Tuy nhiên, cậu cũng không đào sâu chuyện này, chậm rãi ngồi dậy, khóe miệng hạnh phúc nhếch lên, "Hôm nay đi cầu hôn Nhược Hân thôi...", Trương Hiểu Phong quyết định trong lòng.

"Reng reng...". Đúng lúc này, điện thoại ở đầu giường Trương Hiểu Phong đột nhiên reo lên. Nghe tiếng chuông, Trương Hiểu Phong ngẩn người một chút, ai lại gọi cho mình nhỉ? Nghi hoặc cầm điện thoại lên...

"A lô, ai đó?". Trương Hiểu Phong cầm điện thoại lên, nhàn nhạt hỏi.

"Hiểu Phong?". Đầu dây bên kia là một giọng nữ trong trẻo, sau khi nghe tiếng Trương Hiểu Phong, cô ngập ngừng hỏi một cách phức tạp.

"Ừ? Nhược Hân?". Không nghe ra sự khác lạ trong điện thoại, nghe thấy giọng nói trong đó, lòng Trương Hiểu Phong vui mừng. Cậu đang định đi tìm cô thì cô lại tự gọi điện tới.

"Hiểu... Hiểu Phong...". Đầu dây bên kia lại do dự một lúc lâu sau, Nhược Hân mới lên tiếng, trong giọng nói mang theo một chút thấp thỏm, cùng với một chút tiếng khóc nức nở, "Mình... mình có chuyện muốn nói với cậu...".

"Ừ?". Nghe thấy tiếng khóc trong giọng nói của Nhược Hân, Trương Hiểu Phong nghi hoặc và lo lắng hỏi: "Nhược Hân? Cậu sao vậy?".

"Mình... mình...". Trong điện thoại rõ ràng vang lên tiếng nức nở, nhưng lời Nhược Hân vẫn chưa nói xong...

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Nhược Hân, cậu đừng khóc, nói cho mình biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?". Nghe tiếng khóc trong điện thoại, Trương Hiểu Phong không khỏi nóng nảy hỏi.

Nghe thấy lời Trương Hiểu Phong, trong điện thoại im lặng rất lâu sau đó mới truyền tới một giọng nói u u: "Mình ngày kia phải kết hôn rồi...".

"Ồ...". Trương Hiểu Phong phản xạ có điều kiện đáp một tiếng bình thản, sau đó mới bừng tỉnh, giật mình nhảy bật dậy từ trên giường, hét lớn: "Cái gì? Cậu vừa nói cái gì!!!???".

"Mình... mình nói mình ngày kia... phải kết hôn rồi... kết hôn với Hiểu Quân...". Nhược Hân trong điện thoại khóc lóc nói.

"Ầm!!!". Sét đánh ngang tai!!! Trương Hiểu Phong lập tức ngây người tại đó. Nhược Hân sắp kết hôn rồi??? Với Hiểu Quân??? Trong não bộ Trương Hiểu Phong lập tức trống rỗng...

"A lô? Hiểu Phong??? Hiểu Phong???". Nhược Hân trong điện thoại lớn tiếng gọi đầy lo lắng.

Nghĩ đến cô gái ngày trước luôn đứng ở cổng cô nhi viện, đưa kẹo hồ lô cho mình qua hàng rào sắt, nghĩ đến cậu bé ngày trước luôn thích chảy nước mũi chạy theo sau lưng mình, người thiếu niên thà chọn từ bỏ mạng sống của mình để cứu sống mình dù biết rõ nếu truyền máu cho mình thì cậu ấy sẽ chết, một người là người mình yêu nhất, người kia là anh em chí cốt, sống chết có nhau của mình...

"Hai người... khi nào...". Trương Hiểu Phong dựa lưng vào đầu giường, ngửa đầu lên cao, để mặt song song với trần nhà, cố gắng kìm nén nước mắt, giọng khàn khàn hỏi.

"Lâu rồi...". Nhược Hân trong điện thoại cũng đang khóc nức nở nói: "Mỗi lần, khi mình tỉnh dậy trong đêm tối, đều không tìm thấy cậu!!! Mỗi lần!!! Lúc mình nhớ cậu!!! Đều không thấy cậu đâu!!! Một tháng!! Nhiều nhất cũng chỉ gặp được cậu một hai lần!!! Mà mỗi lần!!! Thay cậu an ủi mình, đều là Hiểu Quân, cho nên...".

"Vậy sao...". Trên khuôn mặt đang ngửa lên cao của Trương Hiểu Phong, trong mắt tràn đầy nước, giọng vẫn khàn khàn, nức nở hỏi: "Vậy tại sao hai người không nói với mình sớm hơn...".

"Vì chúng mình sợ...". Nhược Hân vẫn khóc nức nở nói: "Chúng mình sợ cậu sẽ không tha thứ cho bọn mình!!! Bọn mình không muốn mất đi một người bạn tốt như cậu!! Một người anh em tốt!!! Cho nên!! Chúng mình cứ kéo dài mãi!!! Thế nhưng, bây giờ không thể kéo dài được nữa rồi...".

Theo lời Nhược Hân dứt, mắt Trương Hiểu Phong trợn to, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, cậu nghẹn ngào bằng giọng khàn đặc và nặng nề: "Vậy... mình chúc phúc cho hai người... đến lúc đó hôn lễ của hai người... mình.... mình sẽ cố gắng đi...".

"Ơ... đợi đã...". Nghe thấy ý định muốn cúp máy của Trương Hiểu Phong, Nhược Hân đang khóc vội vàng nói: "Thực ra... mình gọi điện cho cậu hôm nay... là còn một việc muốn nhờ cậu...".

"Chuyện gì?". Cố nén tiếng khóc, Trương Hiểu Phong cố gắng trấn định hỏi.

"Mình chỉ hy vọng ngày đó... cậu có thể... làm... làm phù rể cho Hiểu Quân...". Nhược Hân nức nở nói.

"Tại... tại sao...". Để kìm nén tiếng khóc, giọng Trương Hiểu Phong đã trở nên vô cùng cứng ngắc...

Tiếng khóc trong điện thoại vẫn tiếp tục, Nhược Hân nức nở nói: "Bởi... bởi vì chúng ta từng... hứa với nhau... kiếp này chúng ta... nhất định sẽ... cùng nhau bước vào... thánh đường hôn lễ.... mình... mình không muốn thất hứa......".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.