"Được rồi... Hiểu Quân...", ngay lúc này, Trương Hiểu Phong đi xuyên qua đám tuần bộ đang bao vây lấy mình, khẽ thở dài một hơi, chậm rãi bước lên, nói: "Cậu không cần như vậy nữa, bỏ súng xuống đi..."
"Nhưng mà..." Nghe thấy lời của Trương Hiểu Phong, Hiểu Quân rõ ràng vẫn chưa đồng ý. Đúng lúc này, Diệp Tổng thám trưởng lại gầm lên: "Hiểu Quân!!! Cậu làm loạn đủ chưa hả!? Cậu phải biết cậu là một tuần bộ!!! Dáng vẻ này của cậu thì giống cái gì!!??? Còn không mau bỏ súng xuống cho tôi!?"
"Câm miệng!!!" Khẩu súng trong tay Hiểu Quân dí chặt vào đầu Diệp Tổng thám trưởng, lớn tiếng hét lên: "Bây giờ tôi căn bản không phải là tuần bộ gì cả!!! Cũng không phải là Trương thám trưởng gì hết!!! Hiện tại tôi chỉ là một người anh em!!! Một người anh em vào sinh ra tử!!!"
"Hiểu Quân... đủ rồi..." Trương Hiểu Phong nghe xong lời Hiểu Quân thì chậm rãi lắc đầu nói: "Cậu làm như vậy đã đủ rồi!!! Đừng tiếp tục nữa..."
"Không được!!!" Hiểu Quân kiên định phản bác Trương Hiểu Phong, sau đó vội vàng hướng về phía hắn nói: "Hiểu Phong ca!!! Anh mau đi đi!!! Để em cản bọn họ lại!!!"
"Tôi đã nói là đủ rồi..." Trương Hiểu Phong nắm lấy khẩu súng trong tay Hiểu Quân, chậm rãi hạ xuống rồi nói: "Hiện tại đại thù cũng đã báo xong, cậu và Nhược Hân cũng có thể hạnh phúc rồi, tôi cũng không còn gì nuối tiếc nữa. Bây giờ là lúc tôi phải trả nợ rồi. Nhiều năm qua tôi đã giết nhiều người như vậy, phần tội nghiệt này, cũng đã đến lúc tôi phải trả giá..."
"Không!!!" Hiểu Quân hét lớn: "Giúp Nhược Hân báo thù!!! Đó nên là chuyện của tất cả chúng ta!!! Phần tội nghiệt này!!! Không nên chỉ có mình anh gánh vác!!! Chúng ta cùng nhau gánh chịu!!!"
Khẽ lắc đầu, Trương Hiểu Phong ghé sát lại, thản nhiên thì thầm bên tai Hiểu Quân: "Chăm sóc Nhược Hân cho tốt..."
Nghe thấy lời Trương Hiểu Phong, trong lòng Hiểu Quân dâng lên một cảm giác bất an. Ngay sau đó, phần cổ đau nhói, cậu liền ngất lịm đi. Còn Trương Hiểu Phong thì chậm rãi thu chưởng đao lại, nhìn Hiểu Quân đang ngã xuống, lẩm bẩm: "Không cần đâu, tất cả tội nghiệt, để mình tôi gánh vác là đủ rồi, cậu cứ cùng Nhược Hân sống những ngày bình lặng là được..."
Thế nhưng, lúc này Cúc thiếu gia lại khẽ nhíu mày, thầm nghĩ: "Không được, cứ để bọn tuần bộ bắt hắn đi như vậy thì căn bản không thể làm mọi chuyện ầm ĩ lên được..." Nghĩ đến đây, mắt hắn chợt sáng lên: "Được, cứ làm thế này..." Tiếp đó, chỉ thấy miệng Cúc thiếu gia khẽ mấp máy vài cái, ngay sau đó, mấy luồng gió nhẹ không thể nhận ra lướt qua bên cạnh hắn...
"Được rồi..." Trương Hiểu Phong nhìn Diệp Tổng thám trưởng, nói: "Bây giờ ông hãy dẫn tôi..."
"Đoàng!!!" Thế nhưng, ngay lúc này, đột nhiên một tiếng súng vang lên, chỉ thấy cơ thể Trương Hiểu Phong lao về phía trước, ở khóe miệng, một vệt máu đỏ tươi chảy xuống, biểu cảm trên mặt cũng đông cứng lại...
"Á!!!" Vô số quan khách cuối cùng cũng không kìm được mà hét lên, hoảng loạn chạy trốn tứ phía, cả nhà thờ trở nên hỗn loạn...
"Hiểu Phong!!!" Nhìn thấy Trương Hiểu Phong đột ngột trúng đạn, Nhược Hân sững sờ, sau đó hét lớn rồi chạy về phía này. Còn Diệp Tổng thám trưởng và những người khác quay mặt nhìn lại, chỉ thấy trên đài, trong đám tuần bộ vốn đang vây quanh Trương Hiểu Phong, đang có một người với vẻ mặt không thể tin nổi, tay cầm khẩu súng đang bốc khói xanh...
"Tiểu Trịnh, cậu làm cái gì vậy!!!?" Tất cả tuần bộ và Diệp Tổng thám trưởng đều kinh hoàng hét lên.
"Không phải tôi... không phải tôi... không phải tôi làm..." Chỉ thấy người tuần bộ đang cầm súng kia đột nhiên hét toáng lên, ném khẩu súng đi và nói: "Không phải tôi làm... có người nắm tay tôi bóp cò... không phải tôi..."
Còn Trương Hiểu Phong thì tay vung lên một cái, lập tức một khẩu súng nhỏ màu bạc xuất hiện trong tay hắn. Hắn vừa chĩa súng về phía Cúc thiếu gia vừa hét lớn: "Lại là Ninja sao? Ngươi..." Nhưng ngay lúc này, một tia hàn quang lóe lên, chỉ thấy Cúc thiếu gia chém một nhát đứt khẩu súng bạc trên tay Trương Hiểu Phong...
"Đoàng đoàng đoàng..." Ngay cùng lúc đó, lại có vài tiếng súng vang lên, sau lưng Trương Hiểu Phong lập tức xuất hiện thêm vài lỗ máu, hắn không còn chống đỡ nổi nữa mà ngã xuống. Những tên tuần bộ nổ súng kia cũng giống như người trước, sợ hãi hét lớn: "Không phải tôi... có quỷ... có quỷ..."
"Hiểu Phong!!!" Nhìn thấy Trương Hiểu Phong ngã xuống, Nhược Hân gào khóc xé lòng, quỳ rạp xuống đất ôm lấy thân thể Trương Hiểu Phong, nhìn dòng máu không ngừng trào ra nơi khóe miệng hắn, thê lương gọi: "Hiểu Phong, anh cố lên, anh ngàn vạn lần đừng chết, anh đã hứa với em rồi, anh sẽ không chết mà, anh cố lên đi..."
Còn Cúc thiếu gia thì tra kiếm vào vỏ, nhìn nhà thờ đang đại loạn, trong lòng nhếch mép cười thầm: "Bây giờ, gần như vậy là đủ rồi. Mặc dù mấy động tác nhỏ này không qua mắt được các trưởng lão trong tổ chức, nhưng đến lúc đó, ta cứ bảo là vì thấy kẻ thù giết Đức Xuyên, nhất thời xúc động nên không nhịn được mới làm vậy. Như thế các trưởng lão cũng chỉ mắng ta vài câu mà thôi. Nhưng trong lòng họ, chắc chắn vì việc ta dù có hiềm khích với Đức Xuyên nhưng vẫn nhịn không được mà báo thù giúp hắn, hành vi duy trì uy nghiêm của tổ chức này, chắc chắn sẽ để lại trong lòng họ ấn tượng về một người có lòng dạ rộng rãi..."
"Hiểu Phong!!! Anh cố lên đi!!!" Nhược Hân vẫn ôm chặt thân thể Trương Hiểu Phong, gào khóc nói, trên mặt từng giọt nước mắt nóng hổi như chuỗi ngọc trai đứt đoạn rơi xuống...
"Khụ... khụ khụ..." Trương Hiểu Phong lại ho ra vài ngụm máu tươi, sau đó, tay run rẩy chậm rãi lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn bạch kim gắn một bông hoa bách hợp bằng kim cương, chậm rãi đưa đến trước mặt Nhược Hân, đôi môi run rẩy nói: "Anh... anh... vốn dĩ.... dự định sau khi giết chết Đức Xuyên.... báo... báo được đại thù.... thì.... thì.... sẽ cầu hôn em.... khụ khụ..." Nói đến đây lại vài ngụm máu nữa phun ra, rõ ràng đã không còn sống được bao lâu.
"Không!!! Anh đừng nói nữa!!! Anh đừng nói nữa!!!" Chỉ thấy Nhược Hân nước mắt đầm đìa khóc lóc: "Anh đừng nói nữa!!! Sẽ sớm có bác sĩ đến thôi!!! Anh nhất định sẽ khỏe lại!!! Nhất định sẽ khỏe lại mà!!!" Vừa hét vừa vội vàng lau đi dòng máu đang trào ra nơi khóe miệng Trương Hiểu Phong...
"Không..." Trương Hiểu Phong, gương mặt đỏ ửng, tinh thần dường như cũng tốt hơn một chút, nhưng Nhược Hân biết, đây chẳng qua là ánh đèn trước khi tắt mà thôi. Chỉ thấy Trương Hiểu Phong ngăn Nhược Hân lại, nói: "Em... em đừng... ngắt lời anh.... anh... sắp không.... còn thời gian nữa rồi.... em nghe... nghe anh nói đây....". Theo lời hắn nói, từng ngụm máu tươi trào ra từ miệng. Còn Nhược Hân thì vừa khóc vừa gật đầu, vừa lau máu nơi khóe miệng cho hắn.
"Xem... xem ra.... là.... là anh.... quá muộn rồi...... Lời cầu hôn.... cũng.... cũng không nói ra được nữa....... Nhưng mà... có thể nhìn thấy em và.... Hiểu Quân cậu ấy.... kết hôn.... cũng coi như là.... an ủi cuối cùng.... cuối cùng của anh rồi......" Trương Hiểu Phong đứt quãng nói: "Anh... anh.... chỉ hy vọng...... hai người...... hai người.......".
"Anh nói đi!!! Anh còn lời gì!! Cứ nói đi!!! Chúng em nhất định sẽ hoàn thành!!!" Từng giọt nước mắt lăn dài, Nhược Hân đau đớn nhìn Trương Hiểu Phong hét lên: "Là chúng em có lỗi với anh!!!"
Nghe thấy lời Nhược Hân, Trương Hiểu Phong khó khăn lắc đầu, nói: "Chuyện.... chuyện này.... không.... không liên quan đến.... hai người.... sự lựa chọn.... của hai người.... là.... là đúng.... anh... anh chỉ hy vọng..... đợi đến khi hai người..... đợi đến khi hai người..... già đi.... đợi đến khi hai người.... già đến mức.... nằm trên ghế.... không cử động được nữa..... có thể... hồi tưởng lại.... hồi tưởng lại..... những năm tháng tuổi trẻ của hai người..... có.... có anh.... một người.... từng..... yêu em nhất.... người anh em... tốt nhất..." Nói xong những lời cuối cùng, bàn tay đang khẽ giơ lên của Trương Hiểu Phong đột ngột nặng trĩu, nện mạnh xuống nền nhà thờ lạnh lẽo, chiếc nhẫn xinh đẹp trên tay cũng rơi vào vũng máu, chiếc nhẫn tinh xảo ấy, rơi vào trong máu của Trương Hiểu Phong, thật là thê lương mỹ lệ...
"Không!!! Hiểu Phong!!!!" Cảm nhận được cái xác đã mất đi sự sống của Trương Hiểu Phong, Nhược Hân điên cuồng hét lên: "Anh mau tỉnh lại đi!!! Anh mau tỉnh lại đi!!!! Đều tại em!!! Đều tại em không hiểu anh!!! Anh đã hứa với em là sẽ không chết mà!!! Anh đã hứa với em rồi!!! Em không cho phép anh chết!!! Em không cho phép anh chết!!! Đồ không giữ lời hứa này!!! Mau tỉnh lại cho em ngay!!!!!" Giọng nói thê lương của Nhược Hân tràn đầy cảm giác đau đớn đến xé lòng, nhưng Trương Hiểu Phong trong lòng cô, đã không còn có thể đáp lại cô nữa rồi......
Mà lúc này, trong tâm trí Trương Hiểu Phong, không gian ý thức vốn rực rỡ màu sắc kia, theo sự trôi đi sinh mệnh của Trương Hiểu Phong, đang chậm rãi phai màu. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên từ sâu thẳm trong không gian ý thức, một con dơi bạc vốn đang ngủ say, đột ngột mở mắt, cảm nhận không gian ý thức đang phai nhạt, lẩm bẩm nói: "Thật xui xẻo mà... mới có mấy ngày.... vật ký sinh này đã sắp chết rồi.... Thôi bỏ đi.... xem như trả tiền thuê nhà vậy......."