Đô Thị Chi Thần Cấp Tông Sư

Lượt đọc: 23494 | 4 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 392
Thành Thánh! (Canh hai)

❊ ❊ ❊

Khang Hoành Ý!

Đây là con trai thứ sáu của Khang lão gia tử, có lẽ trên phương diện kinh doanh không được lão gia tử hài lòng cho lắm, và thực tế, ông ta cũng rất ít khi tham gia vào chuyện làm ăn. Từ nhỏ đến lớn, ông ta một lòng chỉ dồn vào tu luyện, đến ba mươi tuổi đã trở thành cao thủ cảnh giới Phản Phác Quy Chân, sau đó lại dùng hơn mười năm để tu thành Tông sư.

Tính đến nay đã qua bảy năm!

Khang Hoành Ý trở thành Tông sư đã được bảy năm nay rồi. Trong bảy năm đó, ông ta từng chọc giận Khang lão gia tử, từng xảy ra mâu thuẫn với anh chị em khác, thậm chí quan hệ với vãn bối nhà họ Khang cũng chẳng tốt đẹp gì. Sự tồn tại của ông ta có vẻ khá tự tung tự tác.

Mọi người đều biết Khang Hoành Ý, nhưng cảm nhận về ông ta thì không tốt lắm.

Thế nhưng hôm nay, khi Khang Hoành Ý nói ra muốn chủ động trở thành Vu Thần sứ đồ, hốc mắt Khang lão gia tử đã hơi ươn ướt. Trở thành Vu Thần sứ đồ, đó là phải hiến dâng chính mình, hơn nữa không chỉ là linh hồn, mà ngay cả nhục thân cũng hiến dâng toàn bộ cho Vu Thần, có thể nói là kinh khủng hơn những thứ khác rất nhiều.

Bởi vì ít nhất những kẻ hiến dâng linh hồn thì nhục thân còn có thể nhập thổ vi an, nhưng sau khi trở thành Vu Thần sứ đồ thì lại không hề có cơ hội nhập thổ vi an.

Đây là chuyện thông thường, chỉ là trước mắt nhà họ Khang đang gặp đại nạn, phần lớn người nhà họ Khang đều bị Lục Đông Lai giết chết, thi cốt không còn, nên cũng chẳng tồn tại cái gọi là nhập thổ vi an nữa.

“Ý thúc!”

Có vãn bối nhà họ Khang hốc mắt ươn ướt, trước kia họ cho rằng Khang Hoành Ý quá cổ hủ, lớn tuổi như vậy rồi mà còn cãi nhau với ông nội, lại còn gây gổ với cha mẹ mình. Nhưng hiện tại, khi Khang Hoành Ý đứng ra và bày tỏ muốn trở thành Vu Thần sứ đồ mới, thái độ của những người này đối với Khang Hoành Ý đã thay đổi một trăm tám mươi độ.

Khang Hoành Ý nguyện vì sự sống chết tồn vong của nhà họ Khang mà hiến dâng linh hồn và nhục thân của chính mình.

Ngay cả Lục Đông Lai, vào thời khắc này cũng cảm thán: “Ông không tệ.”

Có thể khiến thiếu niên Ma Vương thốt ra lời cảm thán này thực sự quá hiếm thấy, nhưng lúc này không ai thấy vui vẻ, lời tán dương này đối với họ căn bản chẳng phải chuyện gì đáng vui mừng.

Thế nhưng lúc này, người có thể hiểu được suy nghĩ của Lục Đông Lai có lẽ chỉ có Khang Hoành Ý.

Võ giả vốn dĩ đã thoát khỏi thế tục, vượt xa nhân tình thế thái, ông ta say mê võ đạo, một lòng tu luyện, chính vì vậy, có lẽ Lục Đông Lai không có ý định ra tay với Khang Hoành Ý.

Nhưng tình huống trước mắt này, không phải Lục Đông Lai nói dừng là Khang Hoành Ý có thể dừng.

Lục Đông Lai chiến đấu vì người thân, vì những bách tính vô tội trên chuyến bay đó, còn Khang Hoành Ý vốn dĩ có thể mặc kệ nhà họ Khang, nhưng trong lúc nhà họ Khang đứng trước bờ vực sinh tử, ông ta đã đứng ra, chiến đấu vì tất cả mọi người trong nhà họ Khang!

Trận chiến này, căn bản không thể tránh khỏi.

Cuối cùng, Khang lão gia tử đứng dậy, hốc mắt ông ươn ướt, đoạn nhìn về phía Khang Hoành Ý, đầy vẻ an ủi nói: “Ý nhi, trước kia là ta sai, ta không nên hiểu lầm con, không ngờ vào lúc này…” Ông còn vài lời khó mà nói tiếp, cuối cùng nghiến răng nói: “Tất cả mọi người tập hợp, ngưng luyện Vu Thần chi trận, để Khang Hoành Ý trở thành Vu Thần sứ đồ mới!”

“Rõ!”

“…”

Trong nhà họ Khang, trong nháy mắt có hơn mười người bước ra, sau đó từng người cắn rách ngón tay, thi triển Vu Thần chi trận, khiến Khang Hoành Ý lột xác, trở thành Vu Thần sứ đồ mới.

Thời khắc này, Lục Đông Lai cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, tất cả oán linh chi khí đều đang ngưng tụ về một nơi, mà mục tiêu của sự ngưng tụ này chính là Khang Hoành Ý đang đứng ở trung tâm pháp trận của họ.

Dùng tính mạng của hơn bốn trăm người nhà họ Khang ngưng luyện oán linh, thành tựu Vu Thần chi đồ!

Ầm!

Thân thể Khang Hoành Ý xảy ra biến đổi, thứ oán linh chi khí đáng sợ kia ùa vào trong cơ thể ông ta, khiến thân thể ông ta không ngừng bành trướng, và xảy ra những vụ nổ nhỏ. Lồng ngực ông ta nổ tung trước tiên, lộ ra quả tim đang đập bên trong.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, quả tim này đã bị một luồng hắc khí bao vây, quả tim vốn đỏ hồng giờ phút này đã hoàn toàn biến thành một trái tim đen.

“Á á á!”

Khang Hoành Ý phát ra tiếng gào thét đau đớn xé lòng. Ông ta là võ giả, vốn đã được tôi luyện qua bao thử thách, trải qua quá nhiều chuyện, nỗi đau nào mà chưa từng nếm trải? Thế nhưng so với nỗi đau trước mắt, những đau đớn trước kia nào có thấm tháp gì?

Nỗi đau này, giống như có người đang lăng trì xử tử ông ta vậy, quá đau đớn, trái tim ông ta như bị người ta dùng thìa cạo từng miếng một, sau đó lại bị thứ gì đó xâm thực.

Khang Hoành Sâm ngày đó trở thành Vu Thần sứ đồ, bất quá chỉ là trăm oán linh nhà họ Khang, khi đó hắn đã đau đớn không chịu nổi, cuối cùng diễn biến thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Bây giờ, thứ mà Khang Hoành Ý gánh chịu chính là gấp bốn lần số oán linh mà Khang Hoành Sâm phải chịu ngày đó, hơn nữa những oán linh này mang theo một luồng chấp niệm, tất cả chấp niệm đều đồng nhất, đó là chém giết thiếu niên Tông sư. Khi chúng phát hiện ra Khang Hoành Ý, cứ như tìm thấy vật ký sinh, ồ ạt đổ xô tới.

Cánh tay của Khang Hoành Ý nổ tung, máu tươi bắn tung tóe, thịt xương bay tứ tung, thậm chí có thể nhìn thấy cả những khúc bạch cốt đẫm máu bên trong, nhưng cũng vậy, chỉ ngay giây sau đó, cánh tay ông ta đã bị một luồng lực lượng khác bao vây, cánh tay bắt đầu bành trướng, trở nên thô to.

Đôi chân ông ta cũng nổ tung, tinh thần cả người như muốn sụp đổ, ông ta mồ hôi đầm đìa, không, trên mặt ông ta cũng toàn là máu tươi…

Lúc này nhìn lại khuôn mặt của Khang Hoành Ý, đây còn đâu là mặt người nữa.

Trên khuôn mặt ông ta, từng chỗ lõm lồi lỗ chỗ, và trên những chỗ lỗ chỗ đó nhanh chóng bao phủ những lớp vảy cứng rắn.

Đôi chân nổ tung không ngừng bành trướng, vô cùng thô kệch, còn chiều cao của ông ta cũng bị ép tăng vọt lên đến gần bốn mét, quá đáng sợ, là một gã khổng lồ thực sự.

Tất cả mọi người trước mặt Khang Hoành Ý đều giống như người tí hon, không đáng nhắc tới, mà khí thế của ông ta đang ở mức tăng vọt từng đợt, thực lực không ngừng bùng nổ.

Tông sư.

Bán Thánh!

Ầm ầm ầm!

Thậm chí vào thời khắc này, Lục Đông Lai cảm nhận được khí thế thuộc về Thánh nhân của Khang Hoành Ý.

Chỉ là bộ dạng của ông ta, cũng không thể nói là người được nữa, mà là một con quỷ dữ. So với Khang Hoành Sâm ngày đó, ông ta mới càng giống Vu Thần sứ đồ hơn. Chiều cao gần bốn mét, kích thước khuôn mặt mở rộng gấp đôi, hơn nữa trên mặt, thân thể, cánh tay, đôi chân đều bao phủ lớp vảy dày đặc. Nếu nhuộm toàn thân ông ta thành màu xanh, Khang Hoành Ý chính là phiên bản thực tế của người khổng lồ xanh Hulk.

Người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Hiến dâng linh hồn và nhục thân, sau khi chết cũng không thể luân hồi.

Hơn nữa, trong lần lột xác này, Khang Hoành Ý thậm chí đã mất đi cảm giác đau đớn, ông ta chỉ cảm thấy thực lực bản thân không ngừng mạnh lên.

“Hóa ra… đây chính là cảm giác trở thành Thánh nhân…”

Trong lòng Lục Đông Lai tràn đầy bi ai, một con người sống sờ sờ, lại sở hữu quá nhiều khả năng, nay lại hiến tế chính mình, trở thành bộ dạng ác ma như thế này. Lục Đông Lai lúc này cuối cùng cũng hiểu chút ít vì sao Nguyên hội ngày đó bị tiêu diệt, sự tồn tại loại này, không cần cũng được!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:333
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.