Đô Thị Chi Thần Cấp Tông Sư

Lượt đọc: 23317 | 4 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 379
Quân Thần giá lâm!

❊ ❊ ❊

15 tháng 10.

Những ngày sau Quốc khánh, vùng đất Yên Kinh đã hoàn toàn bước vào mùa thu. Khắp nơi đều là lá vàng khô héo, đi lại trên khắp các con phố ngõ nhỏ, người dân kinh thành đều đã khoác lên mình những bộ y phục dày dặn.

Miền Bắc âm u lạnh lẽo, cái lạnh thấu xương thấu thịt.

Mùa thu phương Bắc mang theo vài phần khúc dạo đầu của mùa đông lạnh giá, nhiệt độ hôm nay cũng không cao, cao nhất cũng chỉ tầm mười mấy độ mà thôi.

Trên đường phố.

Lục Đông Lai hai tay nâng hai cỗ quan tài, hắn mặc một bộ y phục đen, dáng vẻ nghiêm trang, thiếu đi vẻ thanh niên tươi sáng, lạc quan ngày thường. Trong ánh mắt mang theo vài phần trang trọng, điều này dường như hơi không hợp với hình tượng thường ngày của hắn.

Cố Nhu mặc y phục trắng, đứng sát cạnh Lục Đông Lai, bước đi theo nhịp chân của hắn. Trên mặt nàng mang theo một nét bình thản, dẫu biết rằng được ở bên cạnh chồng mình là một chuyện vui, nhưng đôi khi, im lặng là vàng.

Người qua đường nhìn thấy dáng vẻ này của Lục Đông Lai, ai nấy đều hiếu kỳ, tại sao một thanh niên như vậy lại ôm hai thứ này trong tay, chẳng lẽ người nhà hay họ hàng gì của hắn đã qua đời sao?

Nhưng vì Lục Đông Lai và Cố Nhu nhìn như cặp đôi kim đồng ngọc nữ, nên dù hiếu kỳ, cũng không có ai tới gần hỏi han.

Khi không có người, Lục Đông Lai mang theo "họ" thi triển âm tốc, xuyên qua các danh lam thắng cảnh.

Buổi trưa.

Lục Đông Lai đặt hai cỗ quan tài vào nhẫn trữ vật tùy thân, chuẩn bị đợi sau khi tiêu diệt Khang gia, để họ được nhắm mắt xuôi tay rồi mới tìm cho họ một nơi an nghỉ.

Sau đó, hắn nhìn Cố Nhu nói: "Đi thôi, đã đến lúc đi gặp Quân Thần Chử Văn Thiên rồi."

"Ừ."

---❊ ❖ ❊---

Khách sạn Sheraton.

Khách sạn năm sao.

Nơi đây bình thường khách khứa qua lại cực kỳ đông đúc, thế nhưng hôm nay lại bị phong tỏa từng lớp từng lớp. Tất cả phòng khách, phòng hội nghị của khách sạn đều không mở cửa đón khách.

"Làm cái gì thế không biết, chúng tôi lặn lội đường xa đến Bắc Kinh chơi, mà còn chơi ngay khu vực gần đây, hôm qua hỏi thì còn nói còn nhiều phòng lắm, vậy mà hôm nay tới nơi, không những trả lại tiền phòng cho tôi mà còn bảo không còn lấy một phòng trống. Tuy là khách sạn năm sao, nhưng giờ đâu phải mùa cao điểm, làm sao có thể không còn sót lấy một phòng chứ?"

"Phải đó, tôi cũng bực mình đây này. Chẳng lẽ là lãnh đạo nào đến đây họp sao? Nên khách sạn mới phong tỏa toàn bộ vì sợ có kẻ gây rối. Nếu lỡ có tấn công khủng bố thì cái khách sạn Sheraton này hoàn toàn không chịu nổi áp lực đó đâu."

"Nhưng tôi chưa từng nghe nói có lãnh đạo nào sẽ đến đây cả... dù là lãnh đạo quốc gia đi nữa, họ cũng rất ít khi chọn một nơi như thế này..."

"Mà kiểu phong tỏa cho sự kiện trọng đại thế này, e là phải là lãnh đạo cấp quốc gia mới tạo ra động tĩnh lớn như vậy. Chỉ không biết lần này người đến rốt cuộc là ai, mà lại bày ra trận thế lớn đến thế..."

"Các người mau nhìn xem... bộ đội đặc chủng cũng xuất động rồi... Họ phong tỏa toàn bộ khu vực này luôn... Chơi lớn thật đấy... Thật tò mò, rốt cuộc là nhân vật nào đến, nếu mà được diện kiến thì chuyến đi này đúng là không uổng phí rồi..."

Rất nhanh, một nhóm bộ đội đặc chủng tay lăm lăm súng ống đã bảo vệ khách sạn Sheraton chặt chẽ từng lớp một.

Theo thời gian trôi qua từng phút từng giây, người vây xem xung quanh ngày càng nhiều, vô số người trong lòng hiếu kỳ, đây là chuẩn bị chiêu đãi lãnh đạo quốc gia nào đây.

Thời gian dần trôi, tầm một giờ chiều, một chiếc xe quân đội lái tới, đây là xe nội địa, Hồng Kỳ.

Dù là xe nội địa, giá thành của chiếc xe này cũng cực kỳ đắt đỏ. Và khi mọi người nhìn thấy đuôi biển số của chiếc Hồng Kỳ đó, ai nấy đều ngẩn người.

011!

Chiếc xe đó là... Có thể lấy loại biển số này làm đuôi thì thân phận chủ nhân chiếc xe này đã quá rõ ràng rồi.

"Là Quân Thần!"

"Đúng vậy, đây là chiến xa của Quân Thần..."

Có người lập tức biết được lai lịch chiếc xe nội địa này, trên toàn cõi Hoa Quốc, cũng chỉ có một mình ông ta sử dụng chiếc xe này.

"Không ngờ đời này có thể tận mắt nhìn thấy xe của Quân Thần, không biết Quân Thần có ở trên xe không, nếu mà được diện kiến thì thật là ba đời may mắn."

"Phải đó, Quân Thần và Chiến Thần là những vị thủ hộ thần của Hoa Quốc chúng ta. Chính vì có sự tồn tại của hai người họ, Hoa Quốc chúng ta mới có thể định quốc an bang. Bằng không, với cái kiểu quốc gia bá quyền như lão Mỹ kia, chẳng phải đã sớm thôn tính Hoa Quốc rồi sao? Những năm gần đây, ngoài lão Mỹ ra, một vài nước lân cận cũng dòm ngó Hoa Quốc, ngấm ngầm giở không biết bao nhiêu trò. Trong đó còn có không ít kẻ trực tiếp đạt thành thỏa thuận với lão Mỹ, một mặt tự phát triển, mặt khác lại thành chó săn cho lão Mỹ. Nhưng bọn chúng nào biết, bọn chúng cũng chỉ là pháo hôi mà thôi. Một khi đến mức người người phẫn nộ, thì dù là danh nghĩa của cường quốc số một cũng khó lòng bảo vệ được bọn chúng, nhưng bọn chúng lại chẳng hề hay biết."

"Phải đó, những năm nay ở trong nước, tôi mới biết Hoa Quốc của chúng ta tốt đến nhường nào. Tỷ lệ phạm tội thấp thì không nói, còn chủ trương mọi người bình đẳng, hướng tới hòa bình, cùng nhau phát triển, không xâm lược, v.v... Chính vì thế, Hoa Quốc của chúng ta ngày càng lớn mạnh..."

"Ngoài ra, bọn chúng ngấm ngầm phái không biết bao nhiêu người đến ám sát lãnh đạo Hoa Quốc, tiếc là chưa kịp tới nơi đã bị Quân Thần và Chiến Thần trảm sát. Hoa Quốc chúng ta có hai vị thủ hộ thần này, đúng là nền tảng nội lực của Hoa Quốc..."

"Không sai, tôi vốn tưởng Quân Thần nên ở nơi biên giới, không ngờ hôm nay ông ấy lại xuất hiện ở trong Kinh Đô. Hơn nữa nhìn trận thế này, chẳng lẽ Quân Thần đại nhân muốn tiếp kiến Chủ tịch của chúng ta? Nhưng không nên thì đúng hơn, nếu chỉ là Chủ tịch thì hoàn toàn có thể đến phòng hội nghị của Chủ tịch, không cần thiết phải đến nơi như thế này. Xem ra... có lẽ là lãnh đạo của quốc gia khác..."

"Lần này đến Kinh Đô du ngoạn, không ngờ lại được chứng kiến chuyện thú vị như thế này, thật là tốt quá. Chỉ là không biết an ninh có bị thắt chặt hơn không..."

---❊ ❖ ❊---

Cùng với thời gian trôi đi, ở cách khách sạn Sheraton không xa, một cặp tình nhân đang chậm rãi đi về phía này.

Lúc này, một ông lão thiện ý nhắc nhở: "Người trẻ tuổi à, các người đến Kinh Đô chơi phải không? Nhưng ta khuyên một câu, nơi này tốt nhất nên rời đi sớm thì hơn. Quân Thần đại nhân đang tiếp kiến một vị khách quan trọng, nơi này đã bị phong tỏa toàn bộ rồi, các người dù có đi qua thì cuối cùng cũng vẫn phải đi ngược trở về thôi."

"Được, đa tạ. Nhưng cháu nghĩ người mà Quân Thần muốn gặp, có lẽ chính là cháu." Nam tử cười nhạt một tiếng, coi như là cảm ơn lòng tốt của ông lão.

"Ta có lòng nhắc nhở... ai, giới trẻ bây giờ..." Ông lão thở dài một tiếng, cuối cùng không nói gì thêm nữa.

Mà cách hai người họ không xa, một đôi nam nữ trẻ tuổi khác trực tiếp lắc đầu: "Thật là không biết sống chết, tưởng mình đẹp trai là muốn thể hiện trước mặt bạn gái. Ở nơi khác thì còn được, nhưng đây là đâu? Kinh Đô đấy! Mà trước mặt họ còn là Quân Thần nữa, nếu mà cứ đi qua thì chờ bị bắt lại thẩm tra đi... thật đáng tiếc, để xem mày còn giả bộ kiểu gì."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:333
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.