Khi tôi bắt đầu chạy những bước đầu tiên của mình ở vạch xuất phát tại đường đua địa hình 100 dặm Bighorn ở cuối cùng hẻm núi sông Tongue ở dãy núi Bighorn, Wyoming, tôi dự kiến sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra với mình trong 30 giờ đầu tiên, nhưng trong số đó không hề có một trải nghiệm huyền bí.
Trong thực tế, “huyền bí” là điều cuối cùng tôi mong đợi trong thế giới thực sự cứng rắn và gồ ghề của vùng Viễn Tây già cỗi này. Sheridan, Wyoming, thị trấn lớn gần nhất và là nơi tổ chức cuộc đua, đã cho tôi đo ván - một nơi đậm chất Viễn Tây, cằn cỗi, đầy gia súc, chẳng có gì bí ẩn. Cư dân ở Sheridan thật thà chân chất đến nỗi tôi hình dung rằng ở đây bạn sẽ không bao giờ có cảm giác sợ bị lừa. Trung tâm thành phố bị chi phối bởi cửa hàng lớn bán đồ cưỡi ngựa, có bộ sưu tập về đinh thúc ngựa lớn nhất từng có. Ngựa và cao bồi dường như là chủ đề ở mọi quán bar, quán cà phê và cửa hàng trong tầm mắt.
Những người cưỡi ngựa trên đường mòn trông giống như vừa bước ra từ một tập phim cao bồi Bonanza. Hoss và Little Joe sẽ hòa nhập ngay vào bên trong đó. Tại cuộc họp báo, các vận động viên được cảnh báo phải cảnh giác với một nơi được gọi là Trại Gấu vì có những thợ săn gấu thực sự ở đó. Trong suốt cuộc đua, khi tôi len lỏi trong trại, cảm thấy ngớ ngẩn trong chiếc quần chạy của mình, tôi bắt gặp ánh mắt của một anh chàng mặc đồ rằn ri, tôi cho rằng anh ta là một thợ săn gấu. “Đừng bắn,” tôi nói đùa và anh ta cười toe toét.
Bùn lầy ở giữa cuộc đua quá nhiều, quá lún, và quá ghê tởm đến mức khi cuộc đua kết thúc, tôi cởi giày và ném chúng ngay vào thùng rác.
Những nơi không có bùn thì lại gồ ghề, dốc, đầy những đá cuội lộn xộn, đoạn đường địa hình độc đạo mà phải mất nhiều thời gian để leo lên có rất nhiều chỗ cao nguy hiểm hoặc dốc xuống trở lại thì như rơi khỏi bầu trời. Trong giai đoạn cuối cùng của cuộc đua, tôi để ý thấy chân mình đã bị tổn thương bởi rất nhiều vấn đề thực tế chứ không phải do một vấn đề huyền bí nào cả.

Sự khoản đãi khó tin và tuyệt vời ở trạm cứu trợ tại cuộc đua Bighorn Trail 100.
Nhưng để bù lại tất cả những khó khăn của cuộc đua là một số khoản đãi của vùng Viễn Tây, đó là hoa trái đầy ắp từ những người tổ chức cuộc đua mang tới. Các trạm cứu trợ đầy ắp đồ ăn, bánh pizza, bánh mì Mexico và nhiều thứ khác nữa. Các nhân viên y tế tỏ ra rất hữu ích khi mặc những chiếc áo gi lê màu đỏ để bạn có thể nhận ra ngay lập tức ai sẽ làm việc với bạn. Phải cảm ơn những người đã làm một việc rất tuyệt vời để tạo dấu ấn cho cuộc đua này, tôi chạy dọc theo suốt toàn bộ quãng đường mòn mà không mắc một sai lầm nào. Thậm chí người ta còn xây dựng tay vịn tạm thời ở tất cả những đoạn vượt suối hẻo lánh, nơi các vận động viên có thể gặp phải những khúc gỗ trơn. Vào ban đêm, các trạm cứu trợ đốt lên rất nhiều đám lửa trại, ngay cả hai trạm ở rất xa thì mọi thứ vẫn được ngựa thồ mang tới. Tôi không thể không chú ý rằng đám trẻ đang làm rất nhiều việc để giúp đỡ những người lớn tuổi. Tôi chưa bao giờ tham gia một cuộc đua mà ngập tràn không khí gia đình đến vậy.

Tay vịn tạm thời được xây dựng để giữ cho vận động viên được an toàn khi đi trên những khúc gỗ trơn.
Tất cả những điều này nói lên rằng cuộc đua chắc chắn là một trải nghiệm sống động, đủ các sắc màu và đầy bản năng dành cho tôi và những vận động viên khác. Dãy núi Bighorn tuyệt đẹp. Có thảm cỏ tươi tốt, đồng cỏ trên núi cao đầy hoa dại, những bức tường đã được chạm khắc bởi băng tuyết, những cánh rừng thông, những con sông chảy xiết và những hồ nước trong xanh. Tôi mong đợi một ngày và đêm chạy qua vùng hoang dã, thưởng thức phong cảnh, tranh đấu với sự khắc nghiệt của con đường đầy khó khăn, và cuối cùng kéo lê thân xác tới vạch đích ngay ngoài Tongue River Canyon ở thị trấn nhỏ Dalton.
THOÁT KHỎI KỊCH BẢN
Chạy bộ có một cách đưa tâm trí vào các cuộc phiêu lưu mà không nhất thiết phải là một phần của kịch bản ban đầu, do đó tại một thời điểm nhất định trong lúc chạy, tôi thấy tâm trí mình tham gia vào một số điều kinh ngạc không báo trước. Đó là một buổi khuya, tôi vượt qua đoạn đường lầy lội ở khoảng giữa dặm thứ 40 và 60. Trở lại đoạn đường đầy bùn lầy lội, tôi đã phải dành trọn sự tập trung để làm chủ con đường địa hình và chạy cho vững chân, nhưng lúc này tôi đã ở trên đoạn đường dốc thoải xuống một hẻm núi bên cạnh sông Little Bighorn. Ở độ cao 7000 feet, có vẻ như tôi đã ở trên hầu hết mọi hệ thống thoát nước, nhưng con sông ở đây rất lớn. Nước dâng lên trên những tảng đá khổng lồ, đẩy dòng nước xanh thẫm vào các thác nước ồn ào. Ở nhiều nơi, con đường trải xuống tới tận bờ sông. Năng lượng thoát ra khỏi nước dường như có thể thấy rõ. Mặt trăng chiếu thứ ánh sáng ma quái lên toàn bộ khung cảnh. Xung quanh tĩnh lặng, ngoại trừ tiếng khuấy nước bên cạnh tôi. Tất cả các vận động viên đều trải rộng khắp nơi ở thời điểm này của cuộc đua, vì thế nên ở một mình trong đêm, tôi đã có được một nhịp điệu thoải mái khi chạy. Con đường đổ dốc thoai thoải, nhưng chắc chắn, vì vậy không cần phải tập trung vào tốc độ hoặc sải chân của tôi. Tiến về phía trước khá dễ dàng, trôi chảy và dễ gây buồn ngủ. Nhiều điều ngẫu nhiên mà tôi nghĩ đến đã xuất hiện và trôi đi, để tâm trí tôi về cơ bản là trống rỗng và không vướng bận, ngoại trừ nhận thức về tiếng nước chảy, bức tường đá bên cạnh tôi, những cây thông bắc qua sông và bầu trời tối đen ở trên cao.
Sau đó, rất vụng trộm, một cảm xúc lóe lên trong tôi, hoàn toàn không kiềm chế, rằng tôi sắp biến mất vào khung cảnh xung quanh mình, gần như tan biến, không phải về mặt thể xác mà là nhận thức của tôi, tâm trí tỉnh táo của tôi. Dòng nước dâng trào mà tôi cảm thấy giờ đây như đang chảy qua tôi, hay đúng hơn tôi cảm thấy như mình đang dâng trào cùng với nó, giống như thiếu sự tách biệt giữa bản thân tôi và con sông này. Giống như một số cây thông còi cọc mà tôi nhìn thấy ở phía trước, con sông chắc hẳn đã dâng lên do những cơn mưa gần đây, khiến những thân cây của đám cây cối mọc quanh bờ nằm ngay trong nước, những cây phía trước bị đổ một phần, ngọn bị dìm trong nước. Tôi cảm thấy gần gũi lạ kỳ với những cái cây này khi tôi thấy nhánh của chúng kéo và giật trong dòng chảy mạnh mẽ. Một lần nữa, tôi cảm thấy như không có rào cản nào giữa bản thân mình và cây cối trong cuộc đấu tranh tuyệt vọng của chúng với dòng sông, cũng như lúc tôi rơi xuống nước và bị dòng nước xô đẩy.
Trong tôi tràn ngập cảm giác rằng những gì tôi đang trải qua phải có một ý nghĩa nào đấy, rằng tôi đã sẩy chân vào một vài chân lý của thế giới này, mặc dù sự thật đó có thể hoàn toàn thoát ra khỏi tôi vào thời điểm đó. Giấc mơ này chỉ kéo dài trong một thời gian ngắn, sau đó biến mất ngay khi tôi rẽ vào một góc và thấy ánh đèn của trạm cứu trợ phía trước. Ngay lập tức, tâm trí tôi quay trở lại thực tại bởi những việc tôi cần phải làm ở trạm cứu trợ, tôi cần ăn bao nhiêu, quyết định có thay tất hay không, tôi cần chiếc áo nặng hơn hay nhẹ hơn để tiếp tục cho đến sáng. Tôi cho rằng có một số điều kỳ lạ ngẫu nhiên ở trên đường đã tạo cho tôi những cảm xúc kỳ lạ và về cơ bân, tôi đã quên hết chúng trong suốt phần còn lại của cuộc đua. Nhưng những cảm giác mạnh mẽ của việc biến mất hoàn toàn vào trong thế giới gây ấn tượng với tôi, và sau này khi tôi nghĩ về nó, nó tiếp tục mang lại cảm giác như tôi đã có, quả thực, tôi đã rơi vào những điều ý nghĩa.
BÀI GIẢNG CỦA ROBERT WRIGHT
Lời giải thích cho điều bí ẩn mà tôi tình cờ bắt gặp trên đường chạy ở Little Bighorn dường như đã đến khi tôi đang nghe bài giảng trực tuyến của Robert Wright: Phật giáo và tâm lý học hiện đại. Trong thực tế, tôi đã học được rất nhiều điều từ những bài giảng này, chúng có thể tạo ra một số trạng thái tâm lý rất thú vị.
Wright là một giáo sư thỉnh giảng tại Đại học Princeton, ông từng đạt được giải thưởng báo chí, tác giả của một số cuốn sách kích thích tư duy, bao gồm cả cuốn sách bán chạy nhất: Sự tiến hóa của chúa trời (The Evolution of God), và là một nhà tư tưởng sâu sắc. Ông cũng là một kẻ nổi loạn, một số bài giảng của ông có kể về hai con chó Frazier và Milo, chúng được cho là thể hiện các giai đoạn khác nhau của tư tưởng Phật giáo hoặc chỉ ra rằng: Một cây bút đánh dấu thực sự có bản chất là thứ đồ chơi dùng để nhai, xét từ quan điểm của loài chó. Cuộc trò chuyện video của ông về một loạt các vấn đề cùng với nhiều học giả điển hình trên trang web của ông vừa dí dỏm vừa có tính giải trí.
Như lời ông giải thích trong phần giới thiệu về loạt bài giảng của mình, khóa học không giải quyết các khía cạnh siêu nhiên của Phật giáo, mà đúng hơn là những gì mà ông gọi là Phật giáo thế tục, hoặc các yếu tố tự nhiên của Phật giáo. Ông tham khảo nghiên cứu từ tâm lý học hiện đại và sau đó dùng nghiên cứu đó để đánh giá các triết lý Phật giáo. Kết quả sau đó là Wright có thể chỉ ra một số điểm rất hấp dẫn của các triết lý Phật giáo, tất nhiên các triết lý này rất cổ xưa, nhưng dường như lại phù hợp với một số tư duy rất hiện đại trong tâm lý học hiện đại.
Có thể lấy ví dụ là kiểm tra khái niệm về cái tôi. Phật giáo cổ điển cho rằng nhận thức về cái tôi là ảo tưởng, cái tôi chỉ là những ảo ảnh được xây dựng trong tâm trí chúng ta, là điều dẫn đến khổ đau. Wright chỉ ra rằng: Giải thích về những gì Đức Phật thực sự nói về cái tôi hay thay đổi, và sự từ chối tuyệt đối về một cái gì đó mà chúng ta có thể cho là cái tôi có thể là điều vô nghĩa, nhưng một truyền thông mạnh mẽ đã lớn dần lên trong giáo lý anatman mà tiếng Phạn gọi là “vô ngã” hoặc “phi ngã”. Trong truyền thống này, công nhận khái niệm “vô ngã” tốt hơn là sự gắn kết với bản chất thật sự của thế giới, và kết quả là người ta không còn cảm thấy một sự tách biệt giữa chính mình và các thực thể khác trên thế giới.
Wright giải thích: Luận giảng Phật giáo này có thể được xem như là sự cộng hưởng với một lý thuyết nổi bật trong tâm lý học hiện đại. Lý thuyết đó là mô hình modul của tâm trí, lấy từ một trang trong tâm lý học tiến hóa, nắm giữ các modul khác nhau cho các nhiệm vụ khác nhau đã phát triển trong não bộ từng chút một thông qua quá trình tiến hóa. Nhà tâm lý học tiến hóa Douglas Kendrick đã đưa ra ví dụ đặt ra một modul chịu trách nhiệm tự bảo vệ và một modul khác để thu hút người bạn đời trong chương trình bảy modul riêng biệt. Theo lý thuyết thì các modul không phải là khu vực cục bộ của não, mà bao gồm nhiều khu vực liên kết với nhau. Các modul tương tác, giao tiếp chéo và phức tạp trong việc giữ gìn bản chất phức tạp của ý nghĩ và ý thức của con người. Nhưng điểm mấu chốt đối với các modul từ quan điểm tiến hóa là sự đảm bảo một cách đơn giản rằng gen của một người được truyền lại cho thế hệ tiếp theo.
VẬY THÌ AI LÀ NGƯỜI ĐANG CHẠY?
Kendrick giải thích rằng các modul đang hoạt động theo sự tương tác với môi trường sống. Hai ví dụ đơn giản là nếu một người bạn đời tiềm năng có mặt, thì modul thu hút người bạn đời sẽ chỉ đạo hành vi. Nếu ai đó tiến đến bạn cùng với một cây gậy lớn, modul tự bảo vệ của bạn sẽ đến trước. Nhưng như đã lưu ý, các modul tương tác và gọi các modul phụ trong một điệu nhảy rất phức tạp, và việc chuyển đổi từ modul này sang modul khác được thực hiện mà không có bất sự can thiệp của ý thức nào. Tuy nhiên, có ý kiến phản bác về việc không hề có các modul “điều khiển”, không có modul nào giám sát toàn bộ quá trình và đưa ra quyết định về những gì xảy ra tiếp sau, tương ứng gọn gàng với những gì chúng ta cảm nhận mà thường gọi là “cái tôi”. Thay vào đó, có điều gì đó còn lớn hơn nữa, như các modul hoạt động tự do với nhau, mỗi cái làm theo lịch trình riêng của mình để đảm bảo sự tồn tại và đảm bảo các gen quý giá đó tiếp tục phát triển.
Dĩ nhiên, mô hình modul của tâm trí được hỗ trợ bởi rất nhiều nghiên cứu rõ ràng, nhưng thay vì lo lắng lý thuyết có thể thực hiện hoặc được chấp nhận rộng rãi như thế nào, chúng ta hãy chấp nhận nó trong một khoảnh khắc, như một thử nghiệm suy nghĩ, rằng nó là mô hình chính xác của tâm trí và sau đó suy nghĩ xem điều đó có nghĩa là gì. Chúng ta cũng giả định cho lập luận rằng chúng ta là con người và những gì chúng ta đang làm ở đây, trong vũ trụ này, phần lớn được giải thích bởi lý thuyết tiến hóa và quá trình chọn lọc tự nhiên. Có rất nhiều điều phải tiếp thu và chấp nhận ở đây, nhưng một lần nữa, vì lợi ích của việc tranh luận, chúng ta hãy chấp nhận nó.
Ý tưởng ở đây khá gọn gàng: Các tác động của mô hình modul sẽ khiến tâm trí của bạn bị choáng ngợp. Qua hàng triệu năm, tâm trí của chúng ta phát triển để làm cho chúng ta tồn tại tốt hơn trong một thế giới săn bắn và hái lượm, nghi thức lửa trại và lao động tìm ra những người có vị trí tốt nhất trong hang và những người trong cuộc săn voi ma mút tiếp theo. Mỗi phần của não bộ tiến hóa là có nguyên nhân, là để thực hiện một nhiệm vụ cụ thể. Chúng ta sống trong thế giới hiện đại đã thừa hưởng modul hỗn hợp này giống như chúng ta thừa hưởng cơ thể được điều chỉnh đặc biệt cho dáng đi thẳng, chạy những quãng đường dài, sử dụng công cụ, và đòi hỏi nhiều sự nuôi dưỡng trước khi chúng ta có thể tự bảo vệ mình.
Vì vậy, như những lưu ý trước đây, bằng cách chạy, chúng ta đang tạo ra một kết nối với quá khứ sinh học lâu dài của loài chúng ta và có lẽ khám phá hoặc có một cảm nhận về bản chất thật sự của sự sống. Tương tự như vậy, khi chúng ta nhận ra các modul tinh thần đứng đằng sau suy nghĩ và hành động của chúng ta, chúng ta tiến gần hơn với bản chất thực sự của chúng ta - hay ít nhất là bản chất sự tiến hóa của chúng ta được chọn lọc tự nhiên lựa chọn. Có lẽ kết quả của sự liên lạc với modul tâm trí là sự thừa nhận rằng có modul “ra lệnh” và rằng nếu bạn thật sự tách rời khái niệm “bạn” hay “cái tôi,” bạn có thể lột bỏ các lớp vỏ bên ngoài như củ hành tây cho đến khi về cơ bản không còn gì ở trung tâm nữa. Đó là sự khám phá.
CHẠY BẰNG VÔ NGÃ
Phần nào trong bạn đang chạy trong việc nhận ra bản chất của tâm trí bạn và khả năng không có “cái tôi” cần thiết nào nằm ở cốt lõi của bản thể của bạn? Như tôi đã lưu ý trước đây, khi chúng ta mạo hiểm chạy, chúng ta thoát khỏi chế độ hoạt động chuẩn và khung tham chiếu thông thường của chúng ta. Ngồi ở bàn làm việc tại nơi làm việc, bạn lún sâu vào tất cả các mối bận tâm và hoạt động tiêu chuẩn. Bạn đang lên kế hoạch cho một dự án, lên kế hoạch cho một dự án khác, gặp gỡ đồng nghiệp để nhận thông tin cập nhật về dự án thứ ba, xem xét chi tiêu cho dự án thứ tư. Bạn đang ghi chú báo cáo cho người giám sát mình; thư điện tử khẩn cấp đang cần bạn đọc. Điện thoại của bạn đổ chuông, bạn đời của bạn muốn mở rộng tương tác xã hội. Mọi chuyện tiếp diễn mãi như vậy. Các modul trong tâm trí bạn đang quay số nhanh. Khi chúng đối phó với từng công việc, mỗi mối quan hệ, các modul sẽ khởi động nhanh chóng mà không có nhận thức về quy trình. Ở nhà với gia đình của bạn có một môi trường đầu vào phong phú tương tự. Modul lưu giữ người bạn đời của bạn có đầy đủ khả năng khi bạn tương tác với bạn đời của bạn. Khi con bạn bước vào cửa, modul kiểm soát việc tạo ra thế hệ tiếp theo sẽ bị kìm lại. Có một triệu công việc gia đình phải tham dự, bữa ăn tối cần có trên bàn, xoa dịu hàng xóm, và các hóa đơn phải trả tiền thu hút sự chú ý của bạn.
Dù bạn đang làm việc hay ở nhà, khi bạn bước ra khỏi cánh cửa đó và chạy, bạn có thể mạo hiểm cho một số hoạt động thể chất và tập thể dục một chút, nhưng trớ trêu thay, việc chạy bộ của bạn là một sự thay đổi tinh thần. Bây giờ tất cả các kích thích bùng cháy trên tất cả các modul của bạn là khoảng cách phía trước và chỉ là môi trường của bạn nếu bạn gọi chúng lên trong tâm trí. Ngay lập tức đầu vào tâm trí bạn đến từ thế giới bên ngoài là các điểm tham quan, âm thanh, mùi của khu rừng bạn đang chạy qua, con phố bạn đang chạy xuống, hay cánh đồng bạn đang băng qua. Bạn có thể có ý thức về chuyển động của mình, sải chân chạm vào mặt đường, cánh tay vung lên của bạn, sự gia tăng nỗ lực đi lên một ngọn đồi hoặc cơn đau nhẹ bên hông bạn.
Bất kể hoàn cảnh của cuộc chạy hay cảm giác của bạn ra sao, đây là một môi trường hoàn toàn khác cho tâm trí bạn hơn là khi bạn đang làm việc hoặc ở nhà.
Trạng thái tinh thần trong khi chạy của bạn cũng tương tự như thiền định ở chỗ bạn đã thu hẹp sự tập trung ngay lập tức vào sự chú ý của bạn, và làm yên lặng nhiều hoạt động của tâm trí bạn. Các nhà tâm lý học hiện đại sẽ nói rằng bạn đã hạn chế hoạt động của hầu hết các modul hoặc tắt chúng hoàn toàn. Trong bầu không khí này, những suy nghĩ lạc lối xuất hiện trong tâm trí bạn bây giờ rất dễ nhận ra. Chúng dường như nổi bật trong trạng thái nhẹ nhõm cao. Bạn đang chạy thẳng, đột nhiên bạn nghĩ: Có lẽ tôi nên gọi Bob và xin lỗi vì sáng nay đã quá tiêu cực! hoặc bạn bắt đầu lên kế hoạch ăn tối hay nhớ lại một cảnh khiến bạn khóc trong bộ phim bạn đã xem tuần trước. Bạn có thể nghĩ về từng suy nghĩ như là một modul cố gắng thu hút sự chú ý của bạn, cố gắng hoàn thành công việc của mình, di chuyển chương trình làm việc của mình về phía trước.
Khi những suy nghĩ này phát sinh, những nỗ lực này của các modul của bạn sẽ làm bạn chú ý. Trong bối cảnh bạn đang trải nghiệm chạy bộ, khá dễ dàng để đối xử với chúng một cách khách quan, biến chúng thành tâm trí của bạn và sau đó bỏ qua chúng. Chúng ta quay trở lại với phương pháp chánh niệm, bạn giới hạn sự gắn bó của bạn với những suy nghĩ và tránh việc đồng hóa bản thân với chúng. Chúng là những ý nghĩ hiện lên từ các modul khác nhau; chúng không tạo nên “bạn”. Vì vậy chạy bộ trở thành giai đoạn mà ở đó bạn luyện tập khái niệm: Bạn không phải là suy nghĩ của bạn, rằng trong tâm trí bạn có một tập hợp các modul kết nối, hoạt động thay phiên nhau ra lệnh cho hành động của bạn. Bạn nhận được một cảm giác cho quá trình này khi bạn quan sát khách quan những suy nghĩ nổi lên và kéo theo sự chú ý của bạn.
TRỞ LẠI LITTLE BIGHORN
Trong loạt bài giảng của mình, Wright tham khảo định nghĩa triết học về kinh nghiệm thần bí của triết gia người Mỹ William James khi đưa vào hai đặc tính chính. Thứ nhất, kinh nghiệm là vấn đề thuộc về tinh thần, tức là, người ta cảm thấy như thể một số kiến thức sâu sắc hoặc một số hiểu biết sâu sắc đã được truyền đạt. Đặc điểm thứ hai của kinh nghiệm thần bí: Kinh nghiệm là thứ không diễn tả được, tức là người ta thấy rất khó để diễn đạt chính xác tri thức hay sự thấu hiểu là gì. Người ta đạt được sự hiểu biết mới bất chấp sự mô tả. Quả thực, đó là một điều tiện lợi phải không? Bạn có một kinh nghiệm thần bí, nhưng sau đó bạn quay lại và nói: “Ôi chà, tôi vừa học được điều gì đó thực sự sâu sắc, nhưng này, tôi không thể nói chính xác nó là gì hay mô tả nó cho bạn được. Bạn chỉ cần nhớ lấy lời tôi rằng đó là điều siêu tuyệt vời!”
Vì vậy, đến một mức độ nào đó, tôi phải nhận sự trốn tránh đó. Trong khoảnh khắc mà tôi đang chạy dọc sông Little Bighorn và từ từ bị mất dần nhịp chạy đến cảm giác như tôi đột nhiên biến mất và sau đó cảm thấy như có một mối liên hệ rất mạnh mẽ với mọi thứ xung quanh tôi, nó giống như cảm thấy một cái nhìn sâu sắc vào bản chất sự vật hoặc có lẽ là bản chất của chính tôi. Thật khó để mô tả chính xác cảm giác đó là gì hoặc đưa vào những từ ngữ kết nối cảm xúc và nó khác so với bình thường như thế nào khi nhận thức đầy đủ về mọi thứ như với một người đang có chánh niệm. Nhưng cảm xúc này còn sâu sắc hơn thế, và đây là phỏng đoán của tôi về những gì đã xảy ra.

Khám phá ra cái “vô ngã” của tôi trong rừng vào buổi đêm?
Tôi nghĩ rằng chỉ trong một thời gian ngắn, tôi không còn ảo tưởng về “bản ngã.” Tôi không còn nhận ra bản thân mình với bất kỳ hoạt động nào trong các modul tinh thần khác nhau, đồng thời, tôi không còn đau khổ bởi ý niệm rằng có một modul nào đó đang điều khiển mình. Tôi đã rơi vào trạng thái nhận thức sâu sắc về những thứ xung quanh tôi, nhưng tôi đã không nhận thức sai giác quan nhận thức mà tôi có được với tư cách là “cái tôi,” hoặc là “tôi.” Với cảm giác thiếu tự tin, tôi cũng có cảm giác rằng bây giờ không có rào cản nào giữa bản thân tôi và những thứ khác. Nếu bạn không phải là một cá thể độc lập của “cái tôi,” thế thì không có sự tách rời khỏi những thứ khác. Kết quả là cảm giác kết nối, hoặc cảm giác về sự kết nối của mọi thứ. Bạn có tương tác nhiều hơn với những thứ bên ngoài của bạn. Giữa bạn và thế giới, lằn ranh giới ít cứng nhắc hơn. Thêm vào đó, khi tôi cảm thấy sự hiện diện của dòng sông, tôi cảm thấy kết nối với nó, giống như tôi có thể cảm nhận được dòng chảy xuyên qua tôi. Tôi thấy nước giật trên cành cây thông ngâm xuống dòng sông, và tôi thấy như mình bị hút vào.
Toàn bộ kinh nghiệm là thoáng qua, mơ hồ, khó hiểu, không rõ ràng, nhưng tôi tin rằng ở đó, trên bờ sông của Little Bighorn trong ánh trăng ma quái, tôi đã nhận được một cái nhìn thoáng qua về khái niệm Phật giáo anatman, của cái “vô ngã”. Đương nhiên nó không tồn tại, tôi chỉ đang đâm vào những gì tôi nghĩ đã xảy ra ở đó, nhưng hiện tại, như một vài nhân vật nổi tiếng - những người sẽ nhận ra trích dẫn này - luôn nói: “Đó là câu chuyện của tôi, và tôi gắn bó với nó.”
Vận động viên chạy bộ thường thấy mình không có khả năng giải thích chính xác những gì họ thấy hấp dẫn khi chạy. Đôi khi, đặc biệt là sau một nỗ lực phi thường hoặc đầy thử thách, họ thậm chí còn cảm thấy được biến đổi, tái sinh bởi trải nghiệm. Họ cảm thấy kinh nghiệm của họ siêu việt. Có lẽ, nếu điều đó gợi ý cho họ, họ sẽ hài lòng với các thuật ngữ vô nghĩa và không hiệu quả. Có lẽ, trên đường mòn, hoàn toàn lạc vào trải nghiệm chạy bộ, họ cũng bắt gặp một cái nhìn thoáng qua của vô ngã. Đó là câu chuyện của tôi, và tôi gắn bó với nó.