Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
498

❊ ❊ ❊

"Ta có nói Thanh Linh không tin ngươi sao?" Sắc mặt Sở Quân Minh có chút lạnh lùng, giọng nói nghe có vẻ bình tĩnh nhưng lại mang đến áp lực cực lớn.

Bị ánh mắt hắn quét qua, mặt Tưởng Thiến lập tức trắng bệch một phần.

Nàng theo bản năng giải thích, "Anh, anh đừng giận, em không có ý đó."

"Ra ngoài, hoặc là về nhà cô đi."

Sở Quân Minh xắn hai tay áo lên, để lộ một đoạn cẳng tay, ngước mắt hỏi Phượng Dĩ Trạch, "Thanh Hoan đâu, không đi cùng cậu tới đây sao?"

Phượng Dĩ Trạch bước lên phía trước hai bước, đôi mắt hoa đào hẹp dài liếc nhìn đống nguyên liệu đã chuẩn bị xong, cười hì hì nói, "Thanh Hoan và Thanh Linh đang ở trên xích đu trong vườn, tam ca, nếu không cần giúp đỡ, đệ cũng ra ngoài trước đây."

"Cậu thích vào bếp như vậy, sao có thể ra ngoài được?"

Sở Quân Minh dường như cười một tiếng.

Chỉ là nụ cười trông không hề ấm áp, Phượng Dĩ Trạch thậm chí còn ngửi thấy sự nguy hiểm.

Cậu lập tức nghĩ đến chuyện trưa hôm qua.

Cười gượng nói, "Tam ca, đệ giúp huynh chuẩn bị, đây là lần đầu tiên Thanh Linh tới nhà ăn cơm, huynh phải thể hiện cho tốt đấy."

Tưởng Thiến ở bên cạnh siết chặt tay, đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, trên mặt cố nặn ra một nụ cười khó coi, "Đại ca, tứ ca, vậy em và Mẫn Mẫn ra ngoài trước đây."

Chân mày Phượng Dĩ Trạch lập tức nhíu lại, không vui nhìn Tưởng Thiến, "Đừng gọi bậy, tôi cũng không phải anh cậu."

"Tứ ca và anh trai tôi là huynh đệ kết nghĩa, lại lớn hơn tôi vài tháng, tôi không thể gọi thẳng tên được."

"Tôi nói không được gọi là không được gọi, cô chỉ là con gái nuôi mà bác Sở nhận, cũng chẳng liên quan gì đến tam ca của tôi. Trong bữa tiệc tối qua, tam ca tôi có nói cô là em gái nuôi không?"

Lời của Phượng Dĩ Trạch nghe có chút đanh đá, sắc mặt Tưởng Thiến vì thế mà thay đổi mấy lần, trong lòng tức giận không nói nên lời.

Tối hôm qua, Sở Quân Minh dường như thực sự không nói nàng là em gái nuôi của hắn, mà là gọi thẳng tên.

Nghĩ tới đây, tay Tưởng Thiến lại nắm chặt thêm một chút.

"Dù anh tôi có nói hay không, anh ấy vẫn là anh tôi."

Giọng Tưởng Thiến cứng nhắc mà quật cường.

Tưởng Mẫn ở một bên chỉ nhìn chằm chằm Phượng Dĩ Trạch đầy si mê, căn bản không có ý định giúp nàng nói đỡ câu nào.

Sở Quân Minh cầm lấy một cái túi đưa cho Phượng Dĩ Trạch, miệng dặn dò, "Dĩ Trạch, đổ hết đống kia vào túi đi."

Nói xong, hắn quay sang nhìn Tưởng Thiến đang tái mặt, vành mắt đỏ hoe, giữa đôi mày thanh tú lập tức lạnh đi một phần, "Nhớ kỹ lời cô vừa nói."

Tưởng Thiến ngơ ngác nhìn Sở Quân Minh.

Một hồi lâu sau, mới thốt ra một câu, "Em sẽ nhớ kỹ."

Nàng hiểu ý của Sở Quân Minh, là bảo nàng đừng có vọng tưởng khác. Chỉ là em gái của hắn mà thôi.

Phượng Dĩ Trạch đã nhận lấy cái túi Sở Quân Minh đưa, đơn giản thô bạo đổ hết nguyên liệu vừa rồi Tưởng Thiến chuẩn bị vào túi, còn quay đầu nói với Tưởng Thiến, "Đống nguyên liệu này đều bị cô làm lãng phí rồi."

"Tôi..."

Tưởng Thiến thật sự có khổ mà không nói nên lời.

Tưởng Mẫn ở bên cạnh cuối cùng cũng ngừng nhìn si mê mà thấy được nước mắt của Tưởng Thiến, khẽ nói, "Đường tỷ, chúng ta ra ngoài trước đi, để đại ca và Phượng thiếu nấu cơm trưa."

Nói xong, cô ta liền kéo Tưởng Thiến ra khỏi nhà bếp.

Cũng không dừng lại ở phòng khách, mà trực tiếp ra khỏi phòng khách, đi ra ngoài tìm Bạch Thanh Linh và Ôn Thanh Hoan.

Trong nhà bếp.

Phượng Dĩ Trạch thắt nút cái túi đặt trên sàn nhà, quay người nhìn thoáng qua không thấy bóng dáng bọn họ, cậu nhướng mày hỏi, "Tam ca, bọn họ đi ra ngoài rồi, huynh có muốn ra ngoài xem một chút không?"

"Xem cái gì?"

Sở Quân Minh lấy nguyên liệu mới từ trong tủ lạnh ra.

Nghe thấy lời Phượng Dĩ Trạch, hắn nghiêng đầu nhìn cậu một cái, không để ý hỏi.

Vặn mở vòi nước, cho rau vào, liền nghe Phượng Dĩ Trạch nói, "Tưởng Thiến vừa rồi sắp khóc rồi, cô ta chắc chắn sẽ ghi thù chuyện này lên người Thanh Linh, huynh không sợ cô ta làm Thanh Linh tức giận bỏ đi sao?"

"Không đâu."

Sở Quân Minh cười nhạt.

"Ồ, huynh tự tin vậy sao?"

"Cậu thay vì lo lắng cho Thanh Linh, chi bằng lo cho Thanh Hoan đi, cái cô Tưởng Mẫn kia vừa nãy nhìn cậu bằng ánh mắt si mê lắm đấy."

"Huynh còn không sợ, đệ sợ cái gì."

Trong vườn bên ngoài.

Thanh Hoan và Thanh Linh đang chơi xích đu rất vui vẻ, vô tình liếc mắt một cái, liền thấy Tưởng Thiến và Tưởng Mẫn từ phòng khách đi ra.

"Bọn họ dường như đang đi về phía này."

Thanh Hoan khựng lại một chút, nói với Thanh Linh.

Thanh Linh không quay đầu lại, chỉ nắm lấy xích đu đứng dậy, nói với Thanh Hoan, "Đổi lại ta đẩy cậu."

Thanh Hoan cười hì hì ngồi lên, "Thanh Linh tỷ, tỷ nhẹ tay thôi nhé, em không muốn bị đẩy cao quá đâu."

"Biết rồi."

Lực tay của Thanh Linh dùng khá nhẹ, xích đu đẩy Thanh Hoan lên cao, mái tóc đen của nàng cũng bay theo gió.

Phía sau truyền đến tiếng của Tưởng Thiến, "Bên ngoài này lạnh, Bạch tiểu thư và Ôn tiểu thư sao không vào trong?"

"Ở đây khá tốt."

Bạch Thanh Linh không mấy hứng thú đáp một câu, trong mắt Tưởng Mẫn lóe lên tia sáng độc ác, tiến lên một bước, vươn tay liền túm lấy dây xích đu, kiêu ngạo nói, "Chơi như vậy có gì hay, tôi..."

"Cô túm tay tôi làm gì?"

Tưởng Mẫn đau đớn nhìn Bạch Thanh Linh đang túm tay mình.

Người phụ nữ này là ác quỷ sao?

Bạch Thanh Linh đứng trước xích đu, nhìn lông mày và đôi mắt của Tưởng Mẫn thanh lãnh lạnh lẽo, "Cô muốn chơi?"

Giọng nàng trong trẻo lạnh lùng, không nghe ra quá nhiều cảm xúc.

Chỉ là trong đôi mắt đẹp đẽ kia, một mảng lạnh lẽo, tựa như cái mùa này vậy.

Tưởng Mẫn đau đến nhíu chặt mày, miệng không chịu thua, "Tôi muốn chơi thì sao, cái xích đu này là nhà đường tỷ của tôi, đâu phải của các người."

"Tôi không làm sao cả, muốn chơi thì xếp hàng."

Bạch Thanh Linh buông tay Tưởng Mẫn ra, nàng nhìn thì lực không lớn, nhưng Tưởng Mẫn lại lùi về sau hai ba bước mới đứng vững.

Lập tức cúi đầu kiểm tra vết bầm tím nơi cổ tay, "Bạch Thanh Linh, đồ đàn bà ác độc, có phải cô bóp trật khớp cổ tay tôi rồi không?"

"Mẫn Mẫn?"

Tưởng Thiến thấy Tưởng Mẫn mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm cổ tay, cũng không quan tâm lời cô ta nói thật giả, liền chỉ trích Bạch Thanh Linh, "Bạch tiểu thư, cho dù Mẫn Mẫn không hiểu chuyện mà tranh xích đu chơi, cô cũng không cần phải độc ác tới mức làm trật khớp cổ tay con bé chứ. Vả lại, vừa rồi Mẫn Mẫn không phải muốn tranh xích đu, chỉ là vì cô và Ôn tiểu thư là khách, con bé muốn thay cô giúp Ôn tiểu thư đẩy xích đu thôi."

"Cô ta muốn?"

Bạch Thanh Linh nhướng mày, nhìn Tưởng Thiến.

Trên mặt Tưởng Thiến rất nhanh liền lộ ra nụ cười như chủ nhà, "Phải đó, anh tôi và tứ ca ở bên trong nấu cơm, bảo chúng tôi ra ngoài tiếp các cô, Mẫn Mẫn là có lòng tốt thôi."

Nụ cười đó đương nhiên không phải dành cho Bạch Thanh Linh, mà là vì nhắc tới Sở Quân Minh, cô ta mới cười dịu dàng như vậy.

Quá rõ ràng, Bạch Thanh Linh muốn lờ đi cũng khó.

Nàng cũng cười một tiếng.

"Sở Quân Minh thực sự vào bếp nấu cơm sao?"

"Ừm, vốn là em nấu, nhưng anh vừa về đã tranh phần làm."

Ý của Tưởng Thiến là Sở Quân Minh thương xót nàng, không để nàng nấu cơm.

Bạch Thanh Linh chậm rãi đẩy xích đu, lơ đãng nói với Thanh Hoan, "Vừa rồi ta chỉ nói bừa thôi, không ngờ Sở Quân Minh lại thực sự chạy vào nấu cơm."

"Thanh Linh tỷ, tỷ nói gì thế ạ?"

Thanh Hoan tò mò nhìn Thanh Linh, trong mắt cười dịu dàng thuần khiết.

Nhất Nhất

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2668
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.