Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chương 2
)

❊ ❊ ❊

Bạch Thanh Linh suy nghĩ một chút, để phòng vạn nhất liền hỏi: "Nếu đến lúc đó thua lỗ thì sao?"

"Thua lỗ thì tính của anh, không liên quan đến hai người."

"Thành giao."

Kiếm được thì chia một nửa, thua lỗ thì bản thân không cần gánh chịu rủi ro.

Lúc này vui vẻ bao nhiêu, nhiều năm sau, Bạch Thanh Linh lại hối hận bấy nhiêu.

"Thanh Tình, được không, tiền vốn và lợi nhuận đều thuộc về em."

Mặc Tử Dịch cười hỏi Thanh Tình.

Thanh Tình cùng Thanh Linh vui vẻ như nhau: "Được chứ, đương nhiên là được, không còn gì tốt hơn, Tử Dịch ca ca, anh thật tốt."

Thanh Tình trước đó còn hâm mộ Thanh Linh.

Bây giờ lại rơi trúng năm trăm triệu, sao có thể không được.

Mặc dù tiền của Mặc Tử Dịch chính là tiền của cô, nhưng ý nghĩa này lại khác.

Độ cong nơi khóe miệng Mặc Tử Dịch sâu thêm một chút, nhìn Thanh Tình không nói gì.

Đôi mắt Thanh Tình lóe lên, giây tiếp theo nghiêng người hôn lên mặt Mặc Tử Dịch một cái.

Khóe miệng Thanh Linh giật giật nhìn hai người bọn họ tú ân ái: "Hai người có cần phải thiếu nhi không phù hợp thế không."

"Cô cũng đâu phải trẻ con."

Mặc Tử Dịch nhướng mày, vươn tay ôm Thanh Tình vào lòng, dặn dò Thanh Linh - cái bóng đèn này: "Mặc dù cô sắp trở thành người có tiền rồi, nhưng công việc vẫn phải làm, mau quay về làm việc đi."

"Tôi đi ngay đây, không làm phiền hai người nữa, quá chói mắt rồi."

Thanh Linh cười khúc khích, giả vờ dùng tay che mắt, đứng dậy rời khỏi văn phòng.

"Vui không?"

Cửa văn phòng bị Thanh Linh đóng lại từ bên ngoài.

Trên ghế sô pha, Mặc Tử Dịch nhìn Thanh Tình đang nghiêng người, lông mày mang ý cười nhìn mình.

Thanh Tình gật đầu lia lịa: "Đương nhiên là vui, trước đó Thanh Linh kiếm được mấy trăm triệu từ chỗ Sở Quân Minh cũng không dễ dàng gì, so với năm trăm triệu của cô ấy, cái này của em quá dễ dàng, vẫn là Tử Dịch ca ca là tốt nhất tốt nhất tốt nhất."

"Nếu anh không tốt, em lại thấy người đàn ông khác tốt sao?"

Mặc Tử Dịch hừ nhẹ, anh đã nhớ kỹ những lời Thanh Tình nói lúc hâm mộ Thanh Linh.

Thanh Tình lắc đầu: "Sao có thể chứ, Tử Dịch ca ca anh vĩnh viễn là tốt nhất, trong lòng em, không ai có thể sánh bằng."

"Nhưng mà, dự án chỗ Sở Quân Minh là gì vậy, thật sự kiếm tiền như thế sao, có bị thua lỗ không, nếu lỗ thì làm sao bây giờ?"

Đó là một tỷ đấy.

Không phải số tiền nhỏ đâu.

Mặc Tử Dịch giơ tay, ngón tay thon dài gạt một lọn tóc mai trên trán cô, khóe miệng cong lên độ cong vui vẻ: "Sẽ không lỗ đâu."

"Anh khẳng định như vậy sao?"

"Ừ, cậu ta không dám."

Mặc Tử Dịch nói xong, đè Thanh Tình trên ghế sô pha bắt nạt hai phút, nhìn bộ dáng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô, anh lại giúp cô chỉnh lại quần áo.

Đứng dậy, mới quay lại sau bàn làm việc, sắp xếp chuyện đầu tư một tỷ kia.

Dễ dàng kiếm được vài trăm triệu, Mặc Tử Dịch lúc này khá muốn biết biểu cảm của Sở Quân Minh.

Sắp xếp xong xuôi, chuẩn bị công việc, tin nhắn Wechat vang lên, Mặc Tử Dịch cúi đầu nhìn thoáng qua, là Tử Nam và Tử Dương đang gửi tin nhắn.

Anh nhớ tới chuyện Tử Nam hôm đó về nhà thêm của hồi môn cho Đồng Đồng, lúc đó Sở Quân Minh ở bên cạnh nhìn, cũng chỉ là nhìn, không giải thích một câu nào.

Mặc Tử Dịch suy nghĩ một chút, cầm điện thoại lên gửi cho Tử Nam một tin nhắn.

"Muốn kiếm tiền không?"

Tử Nam vốn dĩ đang tán gẫu trong nhóm.

Tất nhiên là trả lời ngay lập tức: "Biểu ca, anh thật tốt, có chuyện gì tốt để kiếm tiền vậy?"

"Ừ, hiện tại có một dự án kiếm tiền, ba tháng gấp đôi, cam kết trăm phần trăm."

Mặc Tử Dịch thong dong chỉnh sửa tin nhắn, gửi đi.

Năm giây sau, nhạc chuông điện thoại của anh vang lên.

Giọng nói thanh thoát vui vẻ của Cố Tử Nam truyền đến: "Biểu ca, dự án gì mà trâu bò vậy, ba tháng gấp đôi? Em bây giờ đang rất cần anh dẫn em bay đây."

"Dẫn em bay, em có tiền vốn không?"

Mặc Tử Dịch xì cười một tiếng.

Đã đem hết gia sản cho Đồng Đồng làm của hồi môn rồi, anh thật sự cảm thấy, trong tay Cố Tử Nam không còn tiền nữa.

"Em mượn anh một chút được không?"

Giọng Cố Tử Nam hơi nhỏ.

Ồ, dự án chắc chắn thắng không thua, tìm biểu ca mượn để kiếm tiền, chính cậu ta cũng thấy không khả thi lắm.

"Biểu ca, anh biết dạo này em nghèo, hôm đó lấy hết tiền tiết kiệm ra rồi, hay là anh cứ ứng trước cho em tầm vài triệu, vài ngày nữa em trả anh."

"Em trả bằng cách nào?"

"Mượn ạ, anh yên tâm, em cam đoan trả anh."

Cố Tử Nam chỉ thiếu điều vỗ ngực cam đoan.

"Được, vài triệu vẫn còn, anh ứng trước cho em. Đúng rồi, em hỏi Tử Dương xem cậu ấy có muốn đầu tư một chút không, những người khác thì đừng nói, dự án này quá nhiều người biết không tốt, hiểu không?"

"Hiểu, biểu ca, em hỏi Tử Dương ngay đây, chị em bọn họ không được nói ạ?"

"Nói rồi thì em đừng hòng kiếm tiền."

"Vậy, em không nói."

"Ừ, ngoan."

"Em đâu phải trẻ con, ngoan cái gì chứ."

Cố Tử Nam chỉ dám lẩm bẩm sau khi tắt điện thoại.

Tuy nhiên, vì nể mặt biểu ca dẫn mình bay, Cố Tử Nam nhịn lần này.

Lập tức gọi cho Tử Dương.

Ngay cả tin nhắn cũng lười gửi.

Y tá gõ cửa đi vào, thông báo với cậu bệnh nhân đã chuẩn bị xong công tác trước phẫu thuật.

Cố Tử Nam phất phất tay, ra hiệu mình đã biết.

Điện thoại đổ chuông mấy tiếng, giọng Tử Dương cuối cùng cũng truyền đến, xen lẫn tiếng ồn ào: "Anh, có chuyện gì?"

"Em đang ở chợ thức ăn à, ồn thế?"

"Không phải, ở phía đại học T, anh đợi em một chút."

Ôn Tử Dương nói xong, trong điện thoại truyền đến tiếng bước chân.

Lại hơn mười giây trôi qua, giọng cậu lại truyền đến: "Nói được rồi."

"Vừa rồi biểu ca nói có một dự án kiếm tiền, ba tháng gấp đôi... em có muốn chơi cùng không, không được nói cho người khác biết, chỉ ba người chúng ta thôi."

"Trâu bò vậy, chơi chứ, bắt buộc phải chơi."

Nhóm người bọn họ mặc dù đều là phú nhị đại, nhưng cũng là những phú nhị đại rất khổ sở.

Từ nhỏ đã bị yêu cầu tự lập tự cường.

Ngoài Mặc Tử Dịch từ nhỏ làm sao nhí kiếm được rất nhiều tiền, chưa bao giờ thiếu tiền ra, bọn họ đều thiếu tiền, đương nhiên, không phải là không có ăn có uống, chỉ là tiền trong tay quá ít.

Những năm này cũng không ít lần được Mặc Tử Dịch dẫn dắt kiếm tiền.

Vì vậy, Mặc Tử Dịch vừa ra lệnh, bọn họ đều không mảy may nghi ngờ.

"Vậy trong tay em có bao nhiêu?"

"Khoảng sáu nghìn... trong tay anh có tiền không, anh đều làm của hồi môn cho chị Đồng Đồng rồi phải không, vậy đi, mỗi người chúng ta ba mươi triệu."

"Anh em, nghĩa khí, được, em cho anh mượn ba mươi triệu, quay đầu mời anh uống rượu."

"Được, có nói khi nào cần không?"

"Càng nhanh càng tốt, một lát nữa em có ca phẫu thuật phải làm, anh trực tiếp liên lạc với biểu ca đi."

Vốn dĩ, Cố Tử Nam chỉ nghĩ mượn vài triệu để đầu tư.

Lại không ngờ tới, thằng nhóc Tử Dương kia những năm này không hề lên tiếng mà lại tích góp được nhiều như vậy.

Ba mươi triệu gấp đôi, đây là tiền nhặt được.

Khi Mặc Tử Dịch nhận được điện thoại của Ôn Tử Dương, nói rằng cậu và Cố Tử Nam mỗi người ba mươi triệu, anh không hề ngạc nhiên chút nào.

"Không vấn đề gì, nhớ kỹ không được nói cho bất kỳ ai, nói ra rồi thì không cần đầu tư nữa."

Mặc Tử Dịch dặn đi dặn lại.

Loại chuyện hố người này, quá nhiều người biết thì sẽ không hố được nữa.

Phải lặng lẽ hố mới có ý nghĩa.

Tử Dương ở đầu dây bên kia cam đoan: "Biểu ca, anh cứ yên tâm đi, đánh chết em cũng sẽ không nói ra đâu, lúc này em hơi bận, một lát nữa lại gọi cho anh nhé."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2637
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.